Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 119

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Một đêm ngủ say, Phương đại cô nương là người ít khi thức khuya, tối qua ngủ trễ cho nên hôm nay dậy muộn. Nàng buồn ngủ dụi dụi mắt, thấy có hơi nóng, cái áo khoác bằng vải bông không biết rơi chỗ nào, chiếc váy ngủ trên người cũng nhăm nhúm như xác mướp. Bên eo là một cánh tay gầy nhưng cực kì tinh tráng vắt qua. Nàng quay lại nhìn, là gương mặt thanh tú tinh xảo, cực kì đẹp mắt.

Liên Dụ còn ngủ.

Phương Uyển Chi ngáp thêm một cái, cả người vẫn còn mơ màng, đầu cũng không hoạt động. Lúc hai người ở Nhạn Nam vẫn thường xuyên nghỉ ngơi như thế, cho nên nàng không hề cảm thấy mất tự nhiên, vô thức khoác thêm bộ quần áo đi tới phòng bếp.

Hình như là muốn đi làm cơm, trong bụng còn suy nghĩ, sáng nay ăn gì nhỉ.

Đầu óc Phương đại cô nương còn chưa rõ ràng, mơ mơ màng màng mở cửa đi ra ngoài. Đúng lúc Lô Thúy Hoa đưa đồ ăn sáng sang.

Cửa chính khuê phòng nửa mở, Lô nhị nương liền biết là nàng đã tỉnh, vừa bước vào đã thấy màn trướng còn buông, bà đưa tay vén lên: “Tối qua con thêu…”

Thêu cái gì cũng không nói ra được nữa, miệng há hốc cứng đờ, hù c.h.ế.t bà rồi.

Lô nhị nương vuốt ngực, Liên Dụ thì nhíu mày. Bà như bị mắc nghẹn trong cổ họng, trợn trắng mắt tưởng hôn mê, còn Liên Dụ thì mất hứng vì bị đánh thức, ôm chăn mền ngồi dậy, hai tay như vô thức đưa sang bên gối, hẳn là tìm Phương Uyển Chi, thấy không có người ở đây, hắn lười biếng ngáp một cái, rồi chào Lô Thúy Hoa:

“Nhị nương, sớm vậy.”

Nhị nương không thấy sớm đâu, nếu như có thể, nhị nương tình nguyện tới trễ hơn một chút.

Lúc Phương Uyển Chi đang vén tay áo làm bánh nướng áp chảo trong phòng bếp thì đột nhiên giật mình phát hiện đây là bếp nhà mình mà, đầu bếp còn đang đỏ mắt cầm con d.a.o phay đứng cạnh bên bếp lò, vẻ mặt như tráng sĩ c.ắ.t c.ổ tay nói:

“Tiểu thư, tiểu thư muốn đoạt chén cơm của nô tài sao?”

Phương Uyển Chi lắc đầu, ngẩn ra một lúc thì thấy Liên Dụ mặc quan bào đi vào bên trong, nút áo cũng chưa buộc lại nghiêm chỉnh, bên cạnh còn có Bì Bì cầm mũ quan đi theo. Hắn bước thẳng tới cầm một cái bánh trong nồi, vừa nhai vừa nói: “Hôm nay đã muộn rồi, ta phải tới nha môn một chuyến đã”.

Phương Uyển Chi theo bản năng đưa tay gấp lại cổ áo cho hắn, mang mũ quan xong, Liên Dụ hôn lên trán nàng một cái, rất dịu dàng nói cho nàng biết:

“Nhị nương đang đòi nhảy giếng ở hậu viện kìa, nàng đi khuyên bà đi.”

Liên Dụ vừa định ra khỏi cửa đã bị Phương Uyển Chi hùm hổ nhéo lỗ tai.

Bởi vì hắn nói với Lô Thúy Hoa, hai người họ ở Nhạn Nam lúc nào cũng ngủ như vậy cả.

Lô Thúy Hoa cứ thế nháo mất vài ngày, ầm ĩ xong thì cũng không ngăn cản Liên Dụ và Phương Uyển Chi gặp mặt nữa, bà trừng lớn mắt làm vẻ mặt khó chịu ngồi trong phòng mình may y phục cho tôn tử tương lai. Phương Uyển Chi mấy lần định nói cho bà biết, hai người họ chưa thể có hài tử nhanh vậy được đâu, nhưng nghĩ mấy lần cũng thấy quá ngượng ngùng, nên lại thôi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-119.html.]

TBC

Liên tiếp mấy ngày, Liên Dụ đều ăn sáng ở Phương gia, bởi vì không muốn để người ta nói ra nói vào, cho nên lần nào cũng phải đi bằng cửa sau, Liên các lão có phần bất mãn. Tại sao cứ cảm giác như mình và Phương Uyển Chi lén la lén lút vậy.

Hắn vừa phát biểu ý kiến trên đã bị nhéo lỗ tai đến đỏ bừng, cho nên không dám nói lại nữa.

Nửa đêm tỉnh mộng, hắn cầm gương đồng soi thử, lỗ tai cũng bị nữ tử chanh chua kia nhéo cho nát bét rồi. Giờ nàng ấy càng lúc càng quen tay nữa kìa, Bì Bì nhìn không được mới nói cho hắn biết, buổi tối soi gương không tốt chút nào đâu.

Bì Bì nói: “Không phải là chưa cưới à? Bây giờ ngài hối hận vẫn còn kịp đó.”

Liên Dụ lật lật bàn tính xem sổ sách, ngay cả mắt cũng không thèm ngước lên.

“Vì sao phải hối hận?”

Hắn ước gì không được cưới Phương Uyển Chi ngay lúc này ấy chứ.

“Vậy ngài than thở cả ngày làm gì? ”

“Ta buồn miệng thôi.”

Hoặc là mình đang khoe khoang? Liên Dụ cũng không biết. Chỉ là khi hắn nghĩ tới trong nhà sắp có một nữ tử chanh chua chuyển tới, tự nhiên lại thấy hưng phấn lạ thường, mặc dù cách hắn thể hiện sự hưng phấn không giống người thường một chút.

Người đời ai cũng muốn vợ chồng hoà thuận, cử án tề mi, không bao giờ cãi nhau. Cha và nương Liên Dụ lại luôn ầm ĩ nửa đời người, mỗi lần cãi nhau xong hai người lại thân thiết hơn, tốt đến mức, cha Liên Dụ đi, mẹ của hắn cũng không muốn sống.

Đến bây giờ Liên Dụ vẫn còn nhớ rõ, khi mẹ hắn nằm trên giường bệnh, quyến luyến vuốt ve cây trâm cha hắn tặng lúc ngày đại hôn, bà khẽ thì thầm: “Không biết có còn kiếp sau hay không, nếu như có, chỉ mong được trải qua cùng ông ấy”.

Lúc ấy Liên Dụ còn nhỏ, không thể nào hiểu được lưu luyến yêu thương là thứ gì. Giờ hắn hai mươi bảy tuổi, cũng tìm được cô nương mình thương yêu, cô nương ấy rất dữ, không dịu dàng chút nào, nhưng hắn lại vô cùng thích, thích đến kiếp sau, kiếp sau nữa cũng muốn đi cùng nàng.

Ngày kế khi nhìn thấy Phương Uyển Chi, Liên Dụ muốn biểu đạt tâm ý của mình một chút, cho nên cắn hạt dưa hỏi:

“Sau này hai ta c.h.ế.t nằm chung một quan tài đi?” Nghe nói như vậy có thể gặp nhau ở kiếp sau đó.

Kết quả là hắn bị Phương Uyển Chi đuổi mắng cả buổi sáng.

Nào có ai mới sáng sớm đã nói mấy chuyện xúi quẩy này.

Liên Dụ không cãi lại nàng, tung người một cái nhảy lên mái hiên, mặc Phương Uyển Chi đứng dưới đất nhón chân lên trừng mắt, cuộc sống này thật sự rất tuyệt vời.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 119

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 119
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...