Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi chuyển giao cái trâm đồng kia đi, Phương Uyển Chi rốt cục cũng không còn rối rắm chuyện tư thế nào mới được nữa.

Mặc dù một khuê nữ đưa trâm cài cho nam tử có thể khiến bao nhiêu người sinh ra ý nghĩ sâu xa, nhưng đối tượng này là Lan công tử, Phương Uyển Chi có thể cực kì xác định, dù có đưa cho hắn cái yếm thêu vàng, hắn cũng chỉ tháo sợi chỉ vàng trên mặt xuống, chứ hoàn toàn không hề có xuyến xao.

Nhưng cái nàng để ý lại là…

“Nếu ngài lấy trâm thì cũng nên nói cho ta thêm tin tức của vị gia kia chứ?”

Lan Khanh trầm mặc một hồi rồi dõng dạc nói:

“Đây là cô tặng cho ta, không phải mua bán, đương nhiên ta cũng không cần trả thù lao.”

“… ”

Cuối cùng chuỗi động tác của Phương đại cô nương cũng dừng lại, một tay cầm cây quạt tròn, tay kia nắm lại, vẻ mặt nhẫn nhịn như sắp nổi đóa.

Đó là phản ứng của nàng khi nghe được câu nói không biết xấu hổ kia của Lan Khanh.

Lan Khanh nói, bộ dạng này của nàng nhìn qua rất có sức sống, lên tranh thì sẽ đẹp.

Lúc hắn nói câu này, giọng nói không có gì đặc biệt. Nhưng Phương Uyển Chi lại giật mình về nhãn lực của hắn, hầu như hắn không hề nhìn nàng mà. Tâm tình bị hắn lừa cây trâm rất nhanh đã biến mất.

Thậm chí nàng không dám tưởng tượng, chung một mái hiên với một tên họa sĩ không thích mở miệng đến nửa năm, thật là thảm họa.

Hôm đó sau giờ ngọ, mây đen chằng chịt nặng nề rốt cục cũng không giữ nổi, mưa ào ào như trút nước.

Phương Uyển Chi nhìn từng hạt mưa lớn rơi trên ngói thạch, cảm thấy đầu mình cũng đầy nước không kém trận mưa này bao nhiêu, nếu không thời tiết kiểu này sao lại quên mang ô được chứ, đúng là đầu ứ nước mới làm ra chuyện ngu xuẩn kiểu này.

Lan Khanh nói: “Trời mưa rồi.”

Giọng điệu vô cùng thoải mái.

Phương Uyển Chi đưa vạt áo lên che mặt, hùng hổ trưng ra một ánh mắt đầy khinh bỉ.

Nàng là cô nương trong sạch, đoan trang có, thùy mị cũng có đó.

Lan Khanh hiếm khi hảo tâm nói Bì Bì đưa cho nàng một cái ô.

Lại là một cái ô sắp hỏng.

Trên đó có viết tên Lan Khanh, rồng bay phượng múa, đường đường hoàng hoàng.

Với cốt khí của Phương đại cô nương, nàng cự tuyệt.

Ai mà ngờ mưa bên ngoài lại quá lớn, càng lúc càng to hơn.

“Không muốn bị ướt thì ngoài viện ta có một chiếc xe ngựa có thể đưa cô về, ba mươi lượng”.

Phương Uyển Chi bực bội kéo Thanh Liễu và cái ô sắp hỏng kia đi.

TBC

Chỉ là nàng không nghĩ tới, lúc nàng bấu víu lấy cái ô bị gió thổi xiêu trái vẹo phải trên đường lớn, thế mà có hơn mười người đuổi theo đòi mua lấy cái ô này.

Nàng thấy đây mới đúng là chuyện hoang đường nhất. Cái ô Lan Khanh đưa cho nàng, dù có cũ một chút, nhưng ít nhất cũng che được khỏi mưa, không bán.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-7.html.]

Nhưng mà người đuổi theo kia vừa thấy nàng khoát tay đã vội vàng moi tờ ngân phiếu năm trăm lượng bạc trong n.g.ự.c ra nhét vào tay nàng.

“Năm trăm lượng đúng không? Tại hạ nguyện mua.”

“Tại hạ cũng nguyện mua.”

Một người khác cũng vội vàng moi bạc.

“Ngươi không hiểu thứ tự trước sau à, tại hạ nguyện ý bỏ hơn một trăm lượng nữa!!”

Phương Uyển Chi ngơ ngẩn cả người.

Một cái ô cũ nhiều lỗ thủng, cuối cùng cũng được người ra giá cao nhất bảy trăm lượng lấy đi.

Hắn run run đống thịt béo trên mặt, vô cùng hưng phấn nói với Phương Uyển Chi, chữ của Lan công tử còn khó xin hơn cả tranh, hắn phải về lót thêm vài tờ giấy cho cái ô này cứng cáp thêm.

Đến lúc đó Phương Uyển Chi mới ý thức được, Lan Khanh còn nổi danh hơn so với nàng tưởng tượng.

Trong kinh này muốn có tranh của hắn, ngoại trừ bạc, còn phải xem tâm tình của hắn.

Đệ nhất công tử Đại Yển.

Nàng khẽ nhắc lại sáu chữ này, yên lặng suy nghĩ, không biết nếu người ngoài nhìn thấy đống hành trên xe với hai mươi lượng một tấm ván gỗ nhỏ thì sẽ có tâm tình gì nhỉ.

Cũng đúng lúc đó, nàng nhìn thấy đầu phố đồ cổ, bên cạnh xe hành, vẻ mặt Bì Bì không chút thay đổi.

Có lẽ là đã quen mất mặt, hắn cũng không thèm để ý đến lời chỉ trỏ “mày là đồ ngốc” của các tiểu thương khác. Bình tĩnh tự nhiên bày ra tấm bảng với nét chữ của Lan Khanh: Mua hành, tặng ván gỗ. Một câu kinh động là thế.

Năm lượng bạc một cây, hóa ra là bán như vậy à! Năm lượng bạc, một cây!!!

Đó là cả một xe đó!!!

Bì Bì đếm hành xong, ước lượng ngân phiếu rồi đi qua người Phương Uyển Chi một lúc, nàng vẫn cứng ngắc ôm tấm ván gỗ kia, vừa đi cạnh xe hành lá vừa ngây ngốc hỏi: “Công tử nhà ngươi không phải tùy tâm tình mới bán chữ sao?”

Bì Bì nhướng mày kì quái: ” Cô thấy công tử chúng ta là người tao nhã vậy sao?”

Chỉ cần có bạc, đều bán.

“Vậy thì tại sao…? ”

Người ngoài kia đều nói tranh hắn khó cầu? Bán chữ không phải là nhanh hơn sao? Tuy là một bức mỹ nhân đồ cũng kiếm được rất nhiều, nhưng cũng phí tâm tư quá.

Bì Bì nhìn nàng như thể, cô thế mà cũng không hiểu à.

“Như vậy mới có phong cách a, vật hiếm mới quý, bán nhiều thì không đáng giá nữa.”

Đầy đường cái chỗ nào cũng có, ai còn muốn mua tranh giá cao nữa chứ?

Thế thì đứng trên đường bán hành tây. Là có phong cách à?

Quả nhiên truyền thuyết đều là gạt người cả.

Phương Uyển Chi ngạc nhiên.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...