Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 95

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói cách khác, chỉ có ai gieo nó mới có cách giải quyết. Dù là chết, cũng không chịu xuống suối vàng một mình.

Liên Dụ vừa nói xong, người trong thôn đều biến sắc.

Trong lòng bọn họ, Liên Dụ là một vị thần. Giờ thần nói không cứu được, họ còn biết trông cậy vào ai.

Giữa trưa, gió thổi đung đưa nhánh cây già, từng chiếc lá rơi rụng, im ắng đáp mình xuống đất. Ngõ hẻm như bị bao trùm bởi một đám mây đen, nặng nề đến mức không ai ngóc đầu lên được.

Liên Dụ thong thả đi về phía trước hai bước, ngồi dưới tàng cây. Không nói lời nào, cũng không hỏi chuyện gì, khuôn mặt không hề lo lắng, cũng chưa từng do dự.

Thôn dân bắt đầu xôn xao, Cung lão gia chống quải trượng bước vài bước nhỏ đến hỏi hắn: “Vậy chúng ta… cứ chờ họ c.h.ế.t sao?”

Liên Dụ lắc đầu, vẻ mặt vẫn lạnh nhạt như cũ.

“Bọn họ không c.h.ế.t được, sẽ có người tới cứu bọn họ.”

Nếu không người nọ cũng không sẽ tốn công tốn sức như thế.

Các thôn dân nghe xong thì xì xào bất mãn, tiếng bàn tán không lớn, nhưng lại cực kì rõ ràng.

Bọn họ oán hận Liên Dụ không thông thái, đối mặt với nhứng chuyện như vậy mà cứ không nóng không lạnh. Lại cảm thấy hắn không phải người trong thôn, cho nên không để ý tới bọn họ.

Trong đó còn có vài người, có lẽ quá tức giận, cho nên sử dụng câu từ đầy kích động.

Liên Dụ hờ hững.

Phương Uyển Chi đứng giữa đám người, nàng không nói gì, cũng không tranh cãi thay Liên Dụ. Nàng biết Liên Dụ luôn là người lạnh lùng, đó không phải là không có tình cảm, chỉ là hắn đã quen dùng cách biểu đạt này.

Hắn nói người này sẽ không chết,thì nhất định họ sẽ không chết.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-95.html.]

Nếu như người này phải tắt thở, hắn cũng sẽ không an ủi gì, chỉ nói thẳng cho họ biết, người đó sẽ chết. Hắn chưa bao giờ quá mức để ý đến cái nhìn của người khác với hắn, chỉ cần không chọc hắn, lúc bình thường hắn cũng sẽ không đánh ai.

Cho nên, khi La Bàn Nhi không biết đào đâu ra một cỗ kiệu phủ lụa đen, vênh vang đắc ý nhảy xuống cười nhạo Liên Dụ vô năng. Hắn cảm thấy người rất đáng ghét, phẩy một làn gió đẩy người này đi xa mình hơn.

La Bàn Nhi tức không chịu được, cũng tự biết mình là đánh không lại Liên Dụ. Dáng người nhỏ xíu đứng dậm chân tại chỗ mắng:

“Cái gì mà Thiên tôn, ngay cả điểm quan trọng của cổ độc thuật cũng không hiểu. Quỷ trong thôn bắt được thì có tính là gì, toàn làm bộ làm tịch như mình cao thâm lắm.”

“Vùng Nhạn Nam này đều tin phụng cổ, ngươi không hiểu về cổ độc thì sớm cút ra khỏi cái thôn này đi, chỉ biết bắt có vài tên tiểu quỷ. Bổn đại tiên một mình ra tay, không biết sẽ bắt được mấy chục con đâu.”

Từ trước đến nay ngoại trừ Phương Uyển Chi, Liên Dụ không cãi nhau với bất cứ người nào, cứ mặc cái tên lùn kia tự biên tự diễn. Cho tới khi La Bàn Nhi lên mặt đủ rồi, hắn mới đút cho tám người một viên đan.

Trong lòng bàn tay hắn lại tung ra một thứ bột phấn gì đó, rất thơm, ngọt đến ngấy người, nhưng lại sợ Liên Dụ thấy được, hắn xoay người lại lặng lẽ chà xát tay. Vừa ngó dáo dác Liên Dụ kia, thấy hắn không quan tâm mình thì lại tức giận.

La Bà Nhi ho khan hai tiếng, lấy bột phấn lau lên chóp mũi của mỗi người, chỉ một lát sau, mấy người kia trở nên bình thường lại, ánh mắt từ ngây dại trở nên sáng hẳn. Kì lạ như thể, giống như có một thứ vô hình kiềm chế họ.

TBC

La Bàn Nhi đi dạo một vòng rồi hét lớn một tiếng: “Khởi”.

Bộ dạng giả thần giả quỷ, nhưng mấy người kia quả nhiên ngồi dậy được, sắc mặt cũng chuyển biến tốt.

Người dân Hoa Quả thôn nhiều năm bị quỷ quái hành hạ, cho nên cứ một lòng một dạ tin theo. Nói dễ nghe chút chút thì là nước chảy bèo trôi, nói khó nghe thì là mù quáng. Ai có thể giúp họ họ sẽ tin.

Thấy tám người kia được La Bàn Nhi cứu, họ liền tin hắn, không còn cung kính với Liên Dụ như xưa nữa. Không chỉ không cung kính mà còn có phần bất mãn, như thể hắn chiếm của họ nửa phần thờ phụng vậy.

Đối với những chuyện này, Liên các lão hầu như không để vào mắt, thấy người đã tỉnh, hắn cũng lười ở lại đó, khi ngồi trên kiệu mới vén rèm lên, hắn nói với La Bàn Nhi.

“Hàng Đầu chỉ có người gieo mới giải được, đó là người trị được Hàng Đầu.”

Chỉ một câu, không nói thêm gì nữa, cỗ kiệu được khiêng đi.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 95

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 95
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...