Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 58

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nhắc tới Lưu Lăng, trên triều phân từng đảng phái lôi kéo thêm người, hắn thì một người cũng không lôi được, nguyên nhân không cần phải nói, một hoàng tử không có chân tài thực học, ai lại muốn nâng hắn lên vương vị đây? Hết lần này tới lần khác cũng chỉ có Trương Tư Trung, vô cùng thân tín, hoàn toàn nghe theo lời hắn.

Lúc trước hắn cũng muốn lôi kéo Liên Dụ về phe, nhưng nghe nói hắn khá thân thiết với Trần vương Lưu Lễ, nên cũng muốn ra oai phủ đầu. Người ngoài đến săn đón liên Dụ, hắn không thèm săn đón, không săn đón mới cho thấy mình không giống người thường.

Lần này hiếm khi có cơ hội lập công lại nhẹ nhàng như vậy, hắn không muốn để Liên Dụ cướp mất công lao, nên cố tình muốn gạt bỏ. Lần này đi theo hắn còn có Trương Lương, con trai ngốc nhà Trương Tư Trung.

Nói tới chuyện này, Trương Lương cũng từng có đụng chạm với Liên Dụ.

Hắn là con thứ ba của hữu tướng Trương Tư Trung, đầu óc không phải ngốc, mà là ngốc một cách tự nhiên. Một quyển luận ngữ học từ năm ba tuổi đến năm ba mươi bảy tuổi vẫn chưa xong. Đầu óc tuy ngốc nhưng bụng dạ lại gian xảo.

Lúc trước Liên các lão ôm Vương Thủ Tài nhà mình đi gặp mèo bạn, Trương Lượng bỏ hai trăm năm mươi vạn mua một con ch.ó lớn.

Vương Thủ Tài cảm thấy chọc chó lớn có cảm giác vô cùng ưu việt, cho nên nó vươn móng cào vào mặt con ch.ó kia.

Vương Thủ Tài cào nó cũng không có lí do gì, nếu mà phải tìm một lí do thì có lẽ là thấy con ch.ó kia xấu quá, nó muốn thử răng.

Liên các lão bao che cho con đã thành tiếng, đương nhiên không thấy chuyện này có gì lớn lao. Nhìn một cái cũng không buồn nhìn, cứ thế ôm mèo đi. Trương Lương tức tối chạy về nhà tố cáo với Trương Tư Trung một lượt.

Nhưng mà tố cáo cứ tố cáo, Trương Tư Trung cũng không có cách nào với Liên Dụ cả, giờ phải tính sao? Ông dỗ con hai câu coi như xong.

Với Trương Lượng, Trương Tư Trung không thích cũng không ghét, cũng không biết có phải từng làm nhiều chuyện thất đức quá hay không, hắn mất ba đứa con trai. Cho nên dù Trương Lương ăn chơi đàng điếm cả ngày không chịu phát triển, hắn cũng bằng lòng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-58.html.]

Mà lần này Trương Lương đi cùng Lưu Lăng, cả hai đều thích dạo kỹ viện, không thích nghiên cứu học vấn, hai kẻ ngu gặp nhau như thế. Hai đứa ngốc bỗng trở thành tri kỉ, cùng nhau đoàn kết gạt bỏ Liên Dụ.

Chuyện gạt bỏ này, hơi phân nửa được thể hiện trên bàn cơm. Rõ ràng là ngồi cùng một chiếc thuyền, họ lại không ăn cùng bàn với Liên Dụ, phải tách ra, nhưng đồ ăn thì không chia. Mình thì mười mặn mười chay, Liên Dụ thì nửa mặn nửa chay, cũng chỉ có hai món.

Liên các lão vốn không kiêng ăn, chỉ cần sạch sẽ là được, hắn cầm lấy chén cơm nhỏ nhà mình, không thèm phản ứng với bọn ngốc.

Bị bọn ngốc chơi cần gì phải phiền lòng, không ăn chung hắn mới phải vui mừng đó. Phương Uyển Chi thì lại không được thoải mái như vậy, thấy hắn ăn ít, ban đêm nàng lại đi tới nhà bếp, nấu thêm cho hắn ăn. Cho nên trên bàn ăn Liên thượng thư ăn càng ngày càng ít, còn đồ ăn của Phương đầu bếp lại ăn hết sạch ngon lành.

Ở trên thuyền lớn ba ngày, Phương Uyển Chi là người lớn lên ở kinh thành, cho nên nàng không quen với việc ngồi thuyền trong thời gian dài. Thỉnh thoảng cũng có khi nàng ngồi một lúc, cùng mấy tiểu thư phú thương đi chơi, nhưng giờ với loại thuyền nước này, nàng vẫn thấy vô cùng mới mẻ.

Gió đêm quất vào mặt, hơi ẩm từ dòng sông phảng lên, Phương Uyển Chi lại không hề thấy lạnh, hai chân dài không ngừng lắc lư bên mạn thuyền.

Trong lòng nàng rất là vui vẻ, từ nhỏ đến lớn chưa từng xa nhà như vậy. Cuộc sống của nàng chỉ giới hạn trong cổng lớn, cũng muốn được nhàn vân dã hạc, cũng muốn nhìn núi nhìn sông. Nhưng nàng là cô nương gia, xuất đầu lộ diện sẽ không tốt, cho dù mình không quan tâm, Phương Chính cũng sẽ không chịu.

Thực lòng nàng muốn rời khỏi ngôi nhà kia, rời khỏi cha nàng, rời hết tất cả mọi thứ ở Phương phủ. Nhưng nàng không có công phu, nữ công cũng không tốt, không làm nổi tú nương. Ngoài các món ăn đơn giản mà nương dạy, dường như nàng không thành thạo một nghề gì.

TBC

Nàng muốn đi, nhưng ở bên ngoài nàng không sống nổi. Phương Uyển Chi được xem như một tiểu cô nương cực kì hiểu chuyện, hiểu biết hơn những cô nương hai mươi tuổi bình thường. Nàng biết cuộc sống này không hề dễ dàng, cũng biết mình phải có nhiều vàng bạc.

Ngay cả Phương Uyển Chi cũng cười nhạo sự bất lực của bản thân, Phương Chính chưa bao giờ cho nàng bạc, tiền tiêu vặt rất ít, nàng muốn tích cũng không có.

Ngước mắt nhìn mặt nước yên tĩnh trong đêm, nàng nghĩ. Nếu như Liên Dụ thích nàng, nàng sẽ xách hành lý đến Ngọc trần phụng uyển ở với hắn, hắn không cần nàng cũng được, không cần thì nàng sẽ khóc lóc om sòm, đòi c.h.ế.t cho hắn xem.

Đây là quyết định cuối cùng của Phương Uyển Chi, nhưng tình huống hiện tại của hai người đương nhiên còn chưa phải đòi chết. Nàng muốn chờ xem, rốt cục Liên Dụ đối với nàng, là tình cảm gì.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 58

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 58
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...