Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bì Bì nghĩ, gia nhà họ đúng là không tim không phổi.

Trong khi mấy vị chủ tử trong cung kia sắp đạp vỡ cả cửa phủ, gia lại có phần thanh nhàn ở đây giận dỗi với tiểu cô nương.

Cách cửa sổ lắng nghe động tĩnh bên trong, Bì Bì thăm dò hỏi: “Gần đây có phải ngài rảnh rỗi quá không? Hai vị trên kia đã đưa xuống ba bái thiếp, nếu không có câu trả lời thích đáng, chỉ sợ chuyện này không qua loa tắc trách được đâu”.

Qua loa tắc trách sao?

Đó là chuyện sớm hay muộn thôi, bây giờ thì không phải lúc.

Trộm được nửa ngày nhàn rỗi kiếp phù du a ~

Lan Khanh, hoặc chúng ta có thể gọi hắn là Liên đại nhân, vểnh hai chân bắt chéo lên đầu gối, lướt nhìn qua tờ giấy Tuyên Thành đặt trên bàn, nhíu mày.

Đầu óc Phương Uyển Chi sao lại nhỏ thế chứ?

*

Có lẽ là bởi vì kế núi gần sông, bầu trời ở núi Bắc Yển lúc nào cũng xanh hơn kinh thành rất nhiều. Dãy núi chạy dài như đ.â.m thẳng vào mây, khiến người ta cảm giác như mờ ảo.

Phương Uyển Chi thường nghĩ, đôi mắt của Lan Khanh trời sinh thâm thúy, lúc nó híp lại, giống như mây gió lãng đãng lúc bình thường, nếu không phải đôi mắt đó lúc nào cũng nhìn chằm chằm vào vàng bạc, có khi nó thực sự như thể không nhiễm chút phàm trần, tuyệt trần nhân gian.

Đương nhiên nàng cũng biết điều này là không thể, có câu, ở đất tiên sơn thì chính là thần tiên, nhưng câu đó lại hoàn toàn không đúng này, cũng sẽ có một người như Lan Khanh đam mê tiền bạc. Hôm nay, Phương đại cô nương đi sớm, nàng không ngồi xe ngựa, vừa ra khỏi đường núi thì từ từ đi dạo lên, một đường hoa thơm cỏ biếc, tâm tình hiếm khi thanh thản tự tại đến thế.

Là nữ tử bên trong khuê các, ngày thường, ngoài thêu thùa nữ công, niềm vui lớn nhất của Phương đại cô nương là bát quái với một đám nữ tử nhà giàu nhàm chán.

Nhưng từ sau khi nàng thả rắm, tất cả mọi người không ai tìm nàng tán gẫu nữa, cũng cảm thấy xấu hổ khi đến gần, người người đều lấy khăn che mặt lướt qua.

Làm như bình thường các nàng ấy không thả không bằng, đúng là không được tự nhiên.

Bây giờ có cớ đi vẽ tranh mà được ra ngoài một chút, nàng đương nhiên rất thích.

Tất nhiên là ngoại trừ…

Nàng nhìn qua chiếc xe ngựa bên cạnh, thấy lão hán chân không đang chậc chậc mút bông hoa lan nhỏ, vô cùng bất đắc dĩ.

Là Lan Khanh đưa đến.

Vốn là trước lúc giao bạc, hai bên đã nói xong rồi. Bắc Yến sơn ở xa ngoại ô kinh thành, Phương Uyển Chi từ Phương gia đến, cho nên Ngọc trần phụng uyển sẽ sắp xếp xe đưa đón.

Ai mà ngờ, người đưa xe của Ngọc trần phụng uyển lại là cái dạng bức quỷ này.

Lần đầu tiên Phương Uyển Chi nhìn thấy gã, suýt chút nữa ngã lăn ra đó để gia đinh khiêng tới tiệm quan tài thành đông rồi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-13.html.]

Chiếc xe ngựa nhỏ hẹp gọn gàng như tác phong trước sau như một của Lan công tử. Cũ rách, lung lay sắp sập. Mỗi lần ngồi trên chiếc xe này, không chỗ nào không vang lên kẽo kẹt, Phương đại công nương luôn có lo lắng sắp cùng nó đồng vu quy tận, hưởng thọ tại gia.

Cũng chính bởi vì chiếc xe cũ nát này mà Thanh Liễu mới không chịu đi cùng nàng đến đây.

Nàng còn nhớ bộ dạng há miệng khóc lóc của nàng ta.

“Tiểu thư, nô tỳ giờ mới mười tám, chưa gả cho ai. Tốt xấu gì cũng phải để nô tì gả cho một thanh niên cường tráng vài lần gió xuân rồi mới cùng ngài đồng sinh cộng tử được chứ a”.

Phương Uyển Chi nhìn gương mặt non nớt còn chưa nẩy nở kia một lúc lâu rồi xoay người lấy mấy quyển xuân cung đồ mình có giấu riêng ra châm lửa đốt sạch. Đỡ cho nàng ta cả ngày xem thứ này.

Mặc dù ngày thường nàng cũng g.i.ế.c thời gian như thế.

Lúc Phương Uyển Chi đi vào Ngọc Trần Phụng Uyển, không sớm không muộn, vừa lúc.

Bên ngoài túp lều không thấy bóng dáng tráng kiện đang đào đất của Bì Bì. Mấy ngày gần đây hắn đều không nói chuyện với nàng, mỗi lần một lí do, nghĩ cũng biết là do quan hệ với gã trong kia.

Giấy Tuyên Thành đã được trải rộng ra, Phương Uyển Chi nghe tiếng cán bút gõ vào nghiên mực thì lập tức bày ra biểu cảm vẽ tranh.

Vô cùng thuần thục.

Tiếng gõ bút lại vang lên hai lần, chắc là ghét bỏ mặt mũi nàng thúi quá, Phương Uyển Chi đành thả lỏng vẻ mặt.

Cả quá trình không ai nói gì, không động tĩnh.

Đây là hình thức ở chung trong thời gian gần đây của hai người, một người thì lười mở miệng, một người thì lười phản ứng lại, dần dần hình thành phương thức chung đụng kì quái này.

Thực ra hôm đó Phương Uyển Chi cũng không giận Lan Khanh.

Dù sao nàng sống trong phú quý, làm một thiên kim an nhàn phú gia, đầu ngón tay còn chưa đụng vào cuốc xẻng kim may, cho nên nghĩ mọi thứ khá đơn giản.

TBC

Nếu nàng có thể chọn, nàng cũng muốn tìm một người có thể sống cùng nhau cả đời, ở trong đống tiền, cũng không quan tâm đến ánh mắt coi thường của người ta.

Thái độ của Phương đại cô nương trên phương diện này cực kì dễ chịu.

Chỉ là tâm tình của Lan Khanh sau đó khiến nàng thấy khá thú vị, cho nên mới giận dỗi hắn vài ngày.

Sau hôm nói câu đó, ngày hôm sau, Lan Khanh loay hoay vặn vẹo hỏi Phương Uyển Chi:

“Điểm tâm lần trước cô mang đến cũng không tệ lắm”.

Giọng nói có vẻ như không đếm xỉa tới, người sáng suốt đều nhìn ra được, công tử gia cũng biết lời nói lần trước của mình không xuôi tai cho nên muốn làm hòa.

Không biết sao Phương đại cô nương vẫn không lên tiếng, làm cho hắn không còn mặt mũi, cũng không thoải mái chút nào.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...