Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 74

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngày kế, mọi người đều dậy thật sớm, không biết Liên Dụ kiếm đâu ra một cái áo choàng đen thui, mặc dài chấm đất, bên ngoài còn có đính mũ.

Phương Uyển Chi nhìn hắn giống như đang đưa tang, nàng nhíu lông mày lắc đầu.

“Cái này đâu ra thế? ”

Liên Dụ nghiêng đầu cười một tiếng, cà lơ phất phơ nói.

“Ta đoạt.”

Phương Uyển Chi nhìn bộ dáng không nghiêm chỉnh của hắn, thiếu chút nữa đã nhéo tai người kia trách, đoạt cũng phải đoạt cái gì đẹp chứ.

Nhìn một lúc mới biết là y phục hộ pháp của Thiết Thiêu các ở Hoa Quả thôn. Nàng thấy Liên Dụ mang một chiếc mặt nạ xấu xí thì cắn hạt dưa hỏi:

“Đêm qua ngài đi Hoa Quả Thôn à? ”

Hắn liền gật đầu, cổ áo của bộ y phục này không kéo được. Phương Uyển Chi liền ném hạt dưa trên tay đến sửa lại cho hắn. Vừa sửa vừa hỏi:

“Hôm nay còn muốn lên núi à? ”

Nàng đoán hắn chuẩn bị để đến căn nhà gỗ kia, nói chuyện với La Bàn Nhi thử.

Liên Dụ gật đầu, cúi đầu thấy vết cắt trên đầu ngón tay nàng, hắn đưa tay nắm lại rồi nhíu mày nói.

“Hôm qua cô bị thương à? ”

Phương Uyển Chi cảm giác được ngón tay kia hết sức dịu dàng, mặt cũng đỏ bừng, cười nói.

“Ta thấy phải hỏi ngài ấy, trên người có đau không? ”

Hôm qua lúc Liên Dụ xông vào đám người cứu Lưu Lăng ra, khó tránh khỏi bị thôn dân Hoa Quả Thôn đánh trúng. Những người kia đều là dân chúng, đa số còn là trưởng giả, Liên Dụ không muốn đánh bọn họ, chỉ có thể lao thẳng đến kéo Phương Uyển Chi vào lòng mình, dù thôn dân không dùng gậy gộc nhưng tiếng gào thét và tiếng gió bên tai nàng cũng biết được, hắn bị đánh mạnh cỡ nào. Nàng không nghe tiếng hắn kêu rên, nhưng cũng đau lòng muốn chết. Nếu như Lưu Lăng không phải là vương gia, nàng đã xông lên cấu xé hắn rồi.

Liên Dụ còn không thèm nháy mắt, nhíu mày nhìn ngón tay nàng như cũ, sau đó lấy một bình thuốc trong n.g.ự.c ra bôi lên vết thương trên tay nàng, rồi thổi thổi.

“Không đau, chờ ta trở về.”

Trong lòng Phương đại cô nương đã thích hắn từ lâu, nàng cắn môi không biết lấy dũng khí từ đâu, đột nhiên giang hai tay ra ôm lấy hắn, ôm thật chặt. Đầu tựa vào n.g.ự.c hắn, cả khuôn mặt cũng hồng như muốn nổ tung, cả người không chỗ nào không nóng rực.

Nàng biết rõ như thế không đoan trang, nhưng trước mặt nam nhân nhà mình cần gì phải đoan trang chứ. Tận đáy lòng, nàng đã sớm nhất định Liên Dụ là của nàng, hắn không cần nàng cũng không được.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-74.html.]

Nhưng mà nói cho cùng, Phương Uyển Chi muốn tự mình bày tỏ, cũng muốn mình can đảm hơn một chút, nàng ôm như vậy có vẻ rất ngốc, nhưng lại không biết phải làm thế nào. Tiếng nhịp tim thình thịch khiến nàng an tâm hơn một chút, hắn hồi hộp, hồi hộp nhưng ít nhất cũng không đẩy nàng ra.

Nàng cảm nhận được hắn ôm lại mình, từ từ, ôm chặt, hai người không ai nói gì, nhưng đều đỏ bừng cả mặt, như chồi non đ.â.m lên giữa nắng sớm, theo gió đung đưa, vui thích. Lại giống như giữa biển lớn mênh mông, con thuyền dập dềnh qua lại, nghe được hai trái tim cùng rung động.

Liên Dụ khẽ nói: “A Đào, ta phải đi.”

Giọng nói rất trầm, còn có phần nói lắp. A Đào chôn trong lòng hắn ừ một tiếng, đột nhiên lại không dám ngẩng đầu nhìn thẳng.

Liên Dụ cũng không muốn đi, cánh tay thu hẹp khoảng cách giữa hai người, ôm lấy vòng eo thon nhỏ, hắn thấy Phương Uyển Chi quá gầy, gầy không đầy nắm tay, gầy đến mức như thể hắn không quan tâm chăm sóc nàng thật tốt.

Thật lâu sau, Phương Uyển Chi nói: “Chàng, đi sớm về sớm.”

Cuối cùng mới tách khỏi người hắn.

Liên Dụ nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đã hồng một mảnh, ánh mắt dừng lại nơi cánh môi mịn màng của nàng, dư vị của đôi môi đó khiến hắn động lòng.

“Ta muốn hôn nàng.”

Hắn nhẹ giọng nỉ non, không đợi nàng đáp lại đã cúi người hôn xuống đôi môi ấy.

TBC

Không chỉ là lướt qua rồi ngừng lại như hai lần kia, nụ hôn lần này hắn rất nghiêm túc, thậm chí có một chút vội vàng, ngón tay luồn qua mái tóc dài giữ lấy gáy nàng, khiến cho hai người gần sát nhau hơn, như muốn say mình trong ôn hương nhuyễn ngọc.

Phương Uyển Chi chạy thẳng một mạch về phòng, đóng cửa lại rồi cười khúc khích, thực sự rất phấn khích.

Nàng lặng lẽ đi tới bên cạnh cửa sổ nhìn xuống sân, thấy Liên Dụ vẫn còn đứng ngơ ngác trong viện, bóng lưng cứng đờ mê man, nàng bật cười, thẹn thùng hắng giọng: “Còn không đi đi, muốn đợi mặt trời xuống núi à.”

Liên Dụ liền qua đầu lại, nhìn nàng một hồi lâu rồi chỉ vào cửa sân.

“Ta đi bây giờ.”

Nhưng mà không phải đi tới cửa, hắn nhún chân một cái khinh công bay ra ngoài.

Sao lại không đi qua cửa lớn…

Cả ngày hôm nay Liên Dụ luôn mất hồn mất vía.

Lúc đi đến tòa trúc lâu ở Thiết Thiêu các, hắn thấy rất nhiền người người đi vấn an giáo chúng. Hắn nghĩ mình cũng phải như bọn họ đến nói hai ba câu, nhưng cuối cùng lại không biết phải nói gì, trong đầu đều là hình ảnh của Phương Uyển Chi, khuôn mặt thẹn thùng và đôi môi sưng đỏ.

Lúc La Bàn Nhi khom lưng gù đi tới, nhìn thấy tên hộ pháp đang ngồi ngẩn người trên giường. Hắn bước tới bên cạnh, đẩy đẩy tên kia:

“Người làm gì thế hả?”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 74

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 74
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...