Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Danh Chấn Thượng Kinh

Chương 46

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Hôm nay không biết thế nào, nó tự dưng lại thấy tấm rèm che giữa Liên Dụ và Phương Uyển Chi khá là chướng mắt, thế là móng vuốt vươn ra, lợi dụng thân thể mập mạp của mình lăn một vòng, rồi kéo xoạt nó xuống.

Sau khi tấm rèm bị kéo xuống, bịt kín lên người nó, nó còn quay vòng trên đất vươn móng ra cào loạn, cực kì giống một đứa thần kinh hư đầu hư óc.

Liên Dụ nhìn thấy, Phương Uyển Chi cũng nhìn thấy, cũng không làm gì.

Người trước thì kệ nó, tùy nó chơi, người sau thì đang tính toán, rốt cục có nên đánh nó hay không.

Hai ngày nay vì Phương Uyển Chi không đánh nó, Vương Thủ Tài càng trở nên lớn lối. Nó chui ra khỏi tấm rèm, chân sau nhún một cái nhảy lên bàn của Liên Dụ, móng chân giẫm vào bên trong nghiên mực, rồi lại nhảy lên người hắn, dính một đống dấu chân mực đen lên người.

Phương Uyển Chi nhìn nhìn, lại nhìn, rồi không nhịn được đi thẳng tới chỗ nó.

Liên Dụ vẫn làm bộ dạng mặc kệ kia, cúi đầu nhìn tấm áo bị dính mực thì quay lên nhìn Phương Uyển Chi một cái, thản nhiên nói: “Đừng ra tay mạnh quá đấy”.

Hiếm khi hắn nói chuyện với nàng, nhưng Phương Uyển Chi lại ôm mèo bất động.

Nàng ngẩng đầu cười mỉm, cầm lấy khăn tay tỉ mỉ lau mấy móng chân dính mực rồi nói với Liên Dụ: “Sao có thể chứ, Liên thượng thư yêu mèo như vậy, ta chỉ giúp nó lau thôi, đâu thể bắt nạt nó được”.

Liên Dụ không nói gì nữa, đưa tay phải lên như muốn dọa con mèo bên cạnh, rồi lại buông tay xuống. Môi hắn nhếch lên, ngòi bút rơi trên bàn, mực đen vương vãi, hắn im lặng đứng dậy kéo Phương Uyển Chi, ném thẳng ra ngoài cửa.

Bây giờ hắn có phần ghét nàng rồi, cái đồ yên phận.

Nhưng mà không lâu sau, Phượng Uyển Chi đã quay trở lại, không phải từ ngoài cửa. Cửa khóa rồi, nàng không vào được. Cho nên nàng leo tường, nửa người treo trên thành tường, cười đến khó coi c.h.ế.t đi được.

Nàng nói: Các lão, ngài đừng nóng giận a, ngài thấy ta không vừa mắt chỗ nào, ta đổi có được không?

Vừa nói, vừa vẫy vẫy tay về phía hắn.

“Ôi chao, ngài kéo giúp ta, nếu không ta ngã c.h.ế.t trong viện nhà ngài, có phải là xúi quẩy không.”

Liên Dụ ngửa đầu nhìn Phương Uyển Chi không da không mặt đang đu trên tường, đột nhiên lại thấy ủ rũ, bởi vì bản thân hình như không có biện pháp nào với nàng cả.

Lại một ngày không tính là hài hòa, Phương Uyển Chi lại tặng đồ cho Liên Dụ, là xấp vải lụa Tây Vực có giá trị xa xỉ. nàng lại dùng tay vò thành một cục, cười nhăn nhó như giả bộ thẹn thùng đến gần hắn:

“Các lão nhìn xem, có thích không?”

Ngay cả lướt mắt Liên Dụ cũng không thèm, bước thẳng tới cây hòe đi dạo.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com- https://hatdaukhaai.com/danh-chan-thuong-kinh/chuong-46.html.]

Giờ Phương Uyển Chi rất được rồi, hắn không phái xe đi đón nàng, nàng liền canh trên đường lúc hắn hạ triều đón hắn.

Trong một góc giữa đường lớn đầy bụi đất, một cô nương gia xem như cũng biết cố kị ngồi xổm ở đó, không dám lộ mặt trước người khác. Sau đó lại bất thình lình nhảy ra kéo lấy hắn, suýt nữa bị hắn đập c.h.ế.t giữa đường.

Thấy hắn không ra tay, Phương Uyển Chi còn cố tình muốn chết, khóc lóc òm sòm đòi cùng hắn đi dự tiệc.

Hôm nay sau khi lâm triều, Lưu Lễ có đến tìm hắn, nhiệt tình mời mọc hai vợ chồng son nhà họ đi ăn cơm. Vẻ mặt có phần kiêu ngạo, bởi vì trong số các hoàng tử đang kéo bè kéo cánh, cũng chỉ có hắn đã tận mắt nhìn thấy chính thê của Liên Dụ. Lưu Lễ cũng muốn nhân cơ hội này, lôi kéo hắn nhiều hơn. Bởi vì thái độ vô cùng kiên quyết đó, Liên Dụ đang muốn khước từ cũng không dễ dàng làm được.

Càng nói càng hăng, Liên Dụ càng không thể từ chối.

Phương Uyển Chi vẫn liên tục càu nhàu như cũ.

Liên Dụ dẫn nàng đến dưới gốc cây hòe, nhìn chằm chằm tổ ong vò vẽ trên kia rồi đánh giá, có nên chọc nó xuống rồi nhét mặt nàng vào không nhỉ.

Phương Uyển Chi sớm muộn cũng phải lập gia đình, tất nhiên nàng không thể lộ mặt trước Lưu Lễ được. Hắn có thể không sợ c.h.ế.t nói, nhét mặt nàng vào vì sợ người ta nhận ra nàng. Nếu không tương lai bị nhận ra, chỉ sợ là phiền toái không nhỏ.

TBC

Liên Dụ nghĩ như vậy, nhưng lại vẫn thấy không thoải mái.

Hắn cảm thấy tính tình Phương Uyển Chi thật xấu. Om sòm, ngốc nghếch, thiếu tâm thiếu phổi, rất không thú vị. Cả ngày chỉ thích hỏi thăm mấy chuyện lặt vặt, gả cho người nào chính là gieo họa cho kẻ đó.

Thấy nàng nhìn mình rồi bày ra vẻ nịnh nọt, khen lấy khen để, hắn thấy mình nghĩ rất đúng, mặt mày càng lúc càng xấu đi, cổ tay lẳng lặng chuyển đến cây roi bên hông.

Hắn nói cho nàng biết: “Đứng yên ở đây, để cho ong mật đến, cắn cho mặt cô thành nửa người nửa quỳ thì chúng ta mới đi được, yên tâm, ta có thuốc”.

Phương Uyển Chi nghe xong thì bộ dạng tươi cười cứng đờ trên mặt, trong lòng tự nhủ, ngài có thuốc thì tự dùng đi, nhìn bệnh tình của ngài cũng nguy kịch đến mức có thể cưỡi hạc về tây rồi đấy.

Nàng đương nhiên không thể nào đứng ngốc ở đó cho nó cắn, nhanh chóng nhảy ra phía sau lưng Liên Dụ.

“Sao đại nhân lại muốn cho ong cắn ta? Nếu ngài mà muốn, ta về nhà kéo cha ta ra, để nó cắn cha ta được không”.

Nàng thừa nhận, nàng không thích Phương Chính, tình cảm phụ tử hai người không nhiều, điều duy nhất để nhớ đến, chỉ là hai mươi năm cơm no áo ấm. Nếu như Liên Dụ muốn, thực sự nàng sẽ gọi Phương Chính ra.

Phương Uyển Chi nói vậy, Liên các lão lại không có gì hào hứng, mày nhíu chặt.

“Cắn ông ta làm gì? Ta đâu có mang ông ta đi ăn cơm.”

Phương Uyển Chi thế mới biết, lần này là Trần vương hẹn gặp.

Hai người cùng nhau đứng dưới tàng cây nhìn tổ ong vò vẽ, nhưng cuối cùng cũng không bị cắn, đó là nhờ Bì Bì mang tới một tấm mặt nạ da hươu.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Danh Chấn Thượng Kinh
Chương 46

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 46
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...