Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GẢ CHO CỬ NHÂN

Chương 10

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta cúi xuống nhìn quần áo mình, không một vết m.á.u, đã được thay bộ sạch sẽ từ lâu.

Tiểu Hắc thấy ta ngồi ngơ ra, mặt đỏ bừng cứ tưởng ta lại bị “thứ gì đó” đánh, bèn nằm dưới gầm giường sủa inh ỏi.

Nhưng lại vô tình gọi người ngoài vào.

“A, cô nương tỉnh rồi à!”

Trương tẩu chưa vào đến phòng, tiếng đã tới trước.

Thấy ta nắm chặt vạt áo, mặt đỏ tai hồng, tẩu ấy lập tức hiểu nhầm, che miệng cười khúc khích:

“Tiểu lang quân của cô nương đúng là người đàng hoàng, hôm kia nửa đêm còn gõ cửa nhà ta xin giúp…”

Nói tới đây, tẩu ấy vỗ n.g.ự.c thở dốc:

“Hai người một thì m.á.u đầy eo, một thì rỉ m.á.u ở vai, làm ta sợ hồn vía lên mây.”

Ta nghe vậy, lập tức hỏi:

“Trương tẩu, Tạ Vân Châu thế nào rồi?”

“Hắn ấy à?”

Trương tẩu đảo tròn mắt, rồi hét ra ngoài:

“Giải nguyên lang, thê tử ngươi hỏi thăm ngươi này!”

Trời ạ.

Câu này khiến ta choáng váng, mặt nóng rực như muốn bốc khói.

Trương tẩu cười ha hả:

“Không phải ta nói đâu, giải nguyên lang nhà ngươi coi ngươi như báu vật. Mấy ngày nay cứ quanh quẩn ngoài sân, thuốc cũng gọi lang trung tới tận viện thay, đến mắt còn chưa dám khép.”

Trương tẩu líu ríu một tràng, khiến ta chỉ muốn chui vào chăn trốn.

Đúng là tẩu tử… nói chuyện sao mà ngượng chín mặt.

“Cảm ơn tẩu mấy ngày qua đã chăm sóc…”

Trước khi bị chăn nuốt trọn, một giọng nam trong trẻo vang lên cứu ta khỏi địa ngục.

Tạ Vân Châu nói khẽ, mang theo ý cười:

“A Từ ngại lắm, tẩu đừng trêu nàng nữa.”

Trương tẩu cười trêu ta một cái rồi ra về mở quầy bán hàng.

Còn lại hai người, ta lại chẳng biết làm sao đối diện Tạ Vân Châu.

Hắn mặc một chiếc áo gấm màu mực, người phảng phất mùi mực tàu, tay bưng chén thuốc đứng ở cửa.

“A Từ, ta vào được không?”

Ta đáp khẽ một tiếng.

O mai d.a.o Muoi

Tiểu Hắc lại “tóc tóc tóc” chạy ra, dùng đầu đẩy hắn vào.

Hắn vừa ngồi xuống, mùi thuốc đắng liền át cả mùi thơm trên người, khiến bụng ta quặn lên.

Có quá nhiều điều muốn nói nhưng ta chẳng biết bắt đầu từ đâu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-cho-cu-nhan/10.html.]

Chỉ đành trốn trong chăn, ấp úng hỏi một câu:

“Nếu ta nói, hôm đó ta thật sự không thấy rõ ai là ai… chàng có tin không?”

Câu này mà nói với Thôi Vọng Chi, ta đã tưởng tượng được hắn sẽ mỉa mai thế nào:

“Cặp mắt ngươi để thở đấy à?”

Nghĩ vậy, ta liền ráng kiềm hơi thở.

Cảm giác như trở về hồi nhỏ bị phu tử mắng vậy.

Tạ Vân Châu không phải Thôi Vọng Chi, cũng không phải phu tử.

Hắn là Tạ Vân Châu.

Nhưng hắn chẳng nói gì, chỉ đưa chén thuốc đen sì đến trước mặt ta, nghiêng đầu nhìn ta.

Hắn có đôi mắt thật đẹp, như cánh hoa phủ sương sớm.

Khi hắn cụp mắt nhìn, khiến ta không khỏi muốn chìm vào.

Mà đúng là ta đã chìm rồi.

Tay run run nhận chén thuốc, ta nhắm mắt, dứt khoát dốc cạn.

Khi ở Thôi gia, mỗi lần bệnh ta đều phải tự chịu, chẳng dám mở miệng cầu ai.

Nói cách khác, đã bốn năm ta chưa uống thuốc đắng.

Một chén thuốc trôi xuống, đắng đến nỗi dạ dày ta muốn lộn ra ngoài.

Ngay lúc đó, có ai đó nhét vào miệng ta một viên kẹo mật lê.

Khi ngón tay hắn chạm vào môi ta, mùi thơm trên người hắn lại bốc lên ngào ngạt, như sóng trào biển cả.

“Tạ Vân Châu, chàng cho ta ăn cái gì vậy, ta thở không nổi…”

Ta nói xong, hắn vội quay mặt đi, nhưng ta vẫn thấy khóe môi hắn cong lên.

Tiểu Hắc thấy ta “ăn một mình”, lập tức lăn lộn dưới đất, nhào tới cắn ống tay áo hắn, đòi hắn cũng múc thuốc cho nó uống.

Bị Tiểu Hắc kéo, áo khoác của hắn hé ra một đường.

Ta theo bản năng liếc nhìn vào trong, chậc, mùa đông mặc dày quá, chả thấy gì cả.

Thế là ta dứt khoát nói thẳng:

“Tạ Vân Châu, ta thật không cố ý đ.â.m chàng.”

Chàng đừng giận ta.

Câu sau, ta không dám nói ra.

Bốn năm ở Thôi gia, ta đã quên mất cách nói lời dịu dàng.

Nghe vậy, cuối cùng hắn cũng quay đầu lại.

Hắn dịu giọng:

“Chút sức ấy của nàng, sao làm ta bị thương được. Ta chỉ… hận bản thân tới quá muộn.”

“…Nàng đừng giận ta.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GẢ CHO CỬ NHÂN
Chương 10

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 10
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...