Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GẢ CHO CỬ NHÂN

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Về sau, mỗi khi ta khéo léo hỏi bóng gió, hắn đều nghiêm túc đáp:

“Tô Từ, ta thật lòng muốn cưới nàng.”

Nói thì nói vậy nhưng không biết có phải vì sĩ diện không mà Tạ Vân Châu đường đường là giải nguyên lang hình như sợ lễ cưới quá đạm bạc sẽ bị người ta chê cười.

Hắn luôn lấy lý do “chuẩn bị cho nàng ít đồ” để đưa đến bao vải vóc, đồ đồng, tráp đựng nữ trang...

Ta tất nhiên hiểu, hắn đang ngấm ngầm chuẩn bị của hồi môn cho ta.

Tiểu viện dần được chất đầy đồ mới, còn Tiểu Hắc cũng càng ngày càng tròn trịa.

Trong lòng ta dường như cũng dần dần được lấp đầy.

Thậm chí lúc ta đang khâu đế giày, còn mơ hồ mong ngóng: liệu Tạ Vân Châu có ở lại ăn cơm không?

Hôm nay ta hấp bánh màn thầu đường đỏ, đến mức Tiểu Hắc ngửi mùi mà kêu lên không thôi.

Hửm? Nó sủa cái gì? Ngoài cửa có người sao?

Ta chạy ra mở cửa, hí hửng định khoe:

“Tạ Vân Châu, hôm nay ta…”

Chưa kịp nói hết câu, lời đã nghẹn nơi cổ họng.

Trước cổng viện là bà v.ú già ở Thôi gia. Bà thấy ta, mắt nheo lại gương mặt nở nụ cười.

Nhưng môi bà ta thì lại xệ xuống.

“Tô cô nương, nếu không có chuyện gấp, lão nô cũng chẳng đến quấy rầy nơi thanh tịnh của cô.

“Phu nhân nhà ta bệnh rất nặng... mong cô theo lão nô về gặp một lần.”

10

Ngồi trong xe ngựa của Thôi phủ, ta hơi hối hận.

Bà già kia hối quá gấp, ta vốn định để lại cho Tạ Vân Châu một tờ giấy, nói với hắn ta đã tới Thôi phủ.

Còn có cả chiếc bánh ngọt ta mua của Trương tẩu, để ngay trên bếp. Những điều ấy, ta đều muốn tỉ mỉ viết cho hắn biết.

Nhưng vừa xoay người định tìm bút mực, bà v.ú phủ Thôi đã lập tức theo vào, giữ c.h.ặ.t t.a.y ta không buông.

Tiểu Hắc thấy bà ta kéo ta, liền nhào lên muốn cắn. Bà ta chỉ liếc một cái rồi đá nó bay ra xa.

Thấy thế, ta giật mạnh tay ra:

“Bà đúng là vô lễ! Bà tự về Thôi phủ đi, đợi khi nào ta rảnh, tự nhiên sẽ đến thăm phu nhân!”

Khi còn ở Thôi phủ, mỗi lần gặp bà ta, ta đều phải cười cười nói nói, chưa từng dám tỏ vẻ khó chịu.

Bởi khi đó, ta còn tự cho mình là người sẽ gả vào Thôi gia, đến nô tài già cũng chẳng dám đắc tội.

Sống nhờ người khác, lúc nào cũng phải chuẩn bị sẵn nụ cười.

Bà v.ú ngẩn ra, cuối cùng cũng nhận ra, ta và Thôi gia đã chẳng còn liên quan gì.

Bà ta chưa đạt được mục đích, bèn vội vàng vỗ miệng mấy cái:

“Ôi chao, đều tại ta mắt mờ, không nhìn kỹ thứ gì xông vào ta… Ai chẳng nói, đánh chó còn phải nhìn chủ. Cô nương sắp thành thê tử của giải nguyên lang, dù ta có không có mắt cũng không dám cố tình làm tổn thương con ch.ó của cô nương.”

Thấy ta vẫn không có ý đi theo, bà ta liền đổi giọng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-cho-cu-nhan/7.html.]

“Cô nương sắp gả cho Tạ công tử nhưng lão thân xin mạo muội nói một câu, lúc cô không nơi nương tựa, Thôi gia đã cưu mang, cho ăn cho mặc, chưa từng để cô thiếu thốn. Dù sao, Thôi gia cũng có ơn với cô.

O Mai d.a.o Muoi

“Nay cô nương sắp lên cành cao làm phượng hoàng, nếu để lão thân trở về tay không người ta sẽ nói gì? Sẽ nói cô nương đến cả một ân nhân bệnh nặng cũng không thèm nhìn mặt, e rằng tiếng xấu đó sẽ ảnh hưởng đến thanh danh của Tạ công tử.”

Thật là lời độc ác.

Miệng nói vì ta nhưng trong từng câu chữ lại ẩn đầy đe dọa.

Không cần nghĩ cũng biết nếu hôm nay ta không đi theo bà ta, thì sáng mai cả quận Thanh Hà sẽ đầy rẫy tin đồn về ta và Tạ Vân Châu.

Ta thì chẳng bận tâm.

Thanh danh của ta vốn đã bị Thôi Vọng Chi làm bẩn đến chẳng còn gì.

Nhưng lại liên lụy đến Tạ Vân Châu.

Ta nghiến răng mắng:

“Đúng là độc miệng!”

Bình thường ta chẳng có cơ hội mắng ai, cũng sợ tranh cãi với người khác, có muốn mắng cũng chẳng biết nói gì cho ra hồn.

Nhưng lúc này, ta chỉ mong có thể mượn vía bà mối đầu phố mà chửi cho bà v.ú Thôi gia kia biết thế nào là khẩu nghiệp ác độc.

Chỉ tiếc là ta còn non bà ta thì là cáo già, thấy ta nổi giận, liền hạ thấp giọng điệu, cử chỉ lại càng cung kính.

Bà ta nghiêng người, làm ra vẻ nhún nhường, nhường đường ở cổng viện:

“Trời cũng không còn sớm, mời cô nương.”

11

Lần nữa quay về Thôi phủ, tim ta như bị đè bởi tảng đá lớn.

Thôi gia không có nữ nhi, Thôi phu nhân bệnh nặng gọi ta về hầu hạ cũng coi như hợp tình.

Chỉ là... ta chẳng đoán được ý đồ thực sự của họ.

Ta cũng không muốn gặp lại Thôi Vọng Chi.

May mà từ khi bước chân vào Tây Xuyên viện đến giờ, vẫn chưa thấy mặt cái tên xúi quẩy ấy.

Bây giờ đang là tháng Chạp, trong phòng đốt than bạc, ấm áp thơm ngát.

Thôi phu nhân đội khăn lông thỏ dày, nằm nghiêng trên ghế quý phi.

Một tiểu nha hoàn đang quỳ bên cạnh, giúp bà ta xoa bóp chân.

Sắc mặt bà nhợt nhạt như bị cảm lạnh.

Tóm lại, hoàn toàn không giống kiểu “bệnh nặng” như lời bà v.ú nói.

Trong lòng ta trào lên cảm giác bức bối không rõ lý do.

Cảm giác rất rõ chuyến đi này chẳng có gì tốt lành.

“Vãn bối bái kiến bá mẫu.”

Gặp trưởng bối, lễ nghĩa vẫn phải đủ.

Bà ta đang lim dim hưởng thụ nha hoàn phục vụ, nghe giọng ta liền mở mắt:

“Từ Nhi, lại đây, mau lại đây.”

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GẢ CHO CỬ NHÂN
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...