Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GẢ CHO CỬ NHÂN

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

14

Vết thương do trâm đ.â.m không lớn, ta chỉ cần nghỉ ngơi một chút là đã có thể xuống giường, còn xung phong đòi nấu trà cho Tạ Vân Châu.

Hồi nhỏ ta học toàn mấy thứ thanh nhã.

Năm xưa, phụ thân đã mời vị trà sư giỏi nhất quận Đan Sơn về dạy ta pha trà.

Về sau, tay nghề này lại tiện nghi cho cái tên khốn nạn Thôi Vọng Chi kia.

Hắn vốn thích hành hạ người, biết ta pha trà ngon liền sưu tầm khắp nơi các loại danh trà, ép ta mỗi ngày phải pha một ấm khác nhau cho hắn nếm thử.

Nhưng tới lượt Tạ Vân Châu, hắn ba lần bảy lượt từ chối.

Cho đến khi ta nổi giận hỏi hắn có phải xem thường tay nghề của ta không, hắn mới ngoan ngoãn nhận lời.

Ta ra ngoài xúc tuyết, hắn cũng không nhàn rỗi, tìm được một bếp đất đỏ nhỏ, liền vào bếp nhóm lửa.

Tối qua ta ngủ mê man, bên ngoài lại đổ một trận tuyết lớn.

Nấu tuyết pha trà, chọn tuyết bám trên cây tùng hoặc cây mai là ngon và tinh khiết nhất nhưng nhà ta chỉ có đúng một cây hồng.

Ta dùng muỗng gỗ xúc tuyết, thì ngoài sân đột nhiên có người gọi tên ta.

“Tô Từ?”

Ta quay đầu lại, sắc mặt lập tức sa sầm xuống.

Thôi Vọng Chi sao lại tìm được đến đây?

Còn chưa thấy đủ thảm à, muốn thêm một nhát nữa?

Hắn mặc áo choàng lông hồ trắng, bên trong là trường bào thêu mây chỉ vàng, quý khí ngút trời.

Đứng giữa tiểu viện đơn sơ của ta, hắn giống hệt một con công lạc đàn.

Thấy ta nhìn hắn đầy đề phòng, hắn không kìm được khẽ cười khổ.

“Tô Từ, hôm đó ta uống say từ sớm, hoàn toàn không biết mẫu thân ta sẽ…”

Thật lòng mà nói, ta có chút bất ngờ.

Nếu ta nhớ không nhầm, đây là lần đầu tiên hắn chủ động giải thích điều gì đó với ta.

Nhưng giờ ta đã không cần nghe bất cứ lời giải thích nào từ hắn nữa.

Ta chỉ muốn nấu một ấm trà thật ngon cho Tạ Vân Châu.

Vì vậy ta mở miệng, tiễn khách thẳng thừng:

“Thôi công tử xin mời về đi. Thôi phu nhân yêu con như mạng, biết ngươi tới tìm ta lại chẳng biết sẽ muốn ban cho ta cái danh thiếp thất gì đây?”

Lời ta nói nhẹ nhàng mà cay độc, khiến Thôi Vọng Chi đứng đờ ra.

Khi còn ở Thôi phủ, tuy ta từng phản kháng, nhưng chưa bao giờ để lộ địch ý rõ ràng như hôm nay.

Hắn cuối cùng cũng nhận ra nhiều chuyện đã khác xưa.

Thôi Vọng Chi vội vàng nói:

“Sao ta có thể để nàng làm thiếp? Ta đã nói rồi, ta sẽ cưới nàng.”

“Cưới ta?”

O mai d.a.o Muoi

Ta như nghe thấy chuyện nực cười nhất trần đời. Uất nghẹn bốn năm, chỉ đợi đúng hai chữ này để nổ tung.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-cho-cu-nhan/11.html.]

Ta cười, vừa như khóc vừa như cười:

“Nghe kìa, Thôi đại công tử lại nói năng bậy bạ rồi. Thật không biết ngượng.

“Xin hỏi Thôi công tử, với chút tài học lắc lư của ngươi, mấy chục tuổi nữa mới đậu nổi tú tài? Nếu hôm nay ta theo ngài về, chẳng lẽ ngươi lại định lừa ta chờ thêm bốn năm nữa?”

Mắt Thôi Vọng Chi đỏ hoe:

“Tô Từ, chỉ cần nàng chịu về với ta, ta không thi tú tài nữa, lập tức cưới nàng.”

“Ha.”

Ta bật cười lạnh.

“Ngài không thi? Nhưng Tô Từ ta lại nhất định muốn gả cho tú tài.”

Câu này như nhắc nhở hắn điều gì, hắn đảo mắt nhìn quanh tiểu viện, nghiến răng nói:

“Tạ Vân Châu chẳng qua chỉ là kẻ nghèo hèn, tìm được cái viện rách nát thế này cho nàng ở. Về làm thiếu phu nhân Thôi gia gấm vóc, linh dược muốn gì có nấy, cần gì phải khổ sở với hắn?”

Ta bỗng nhiên không còn hứng cãi nhau với hắn nữa.

“Thôi Vọng Chi, ngươi tỉnh chưa vậy?”

Ta nhìn thẳng vào hắn, chậm rãi nói:

“Thôi gia các người giàu sang, ta từng được hưởng gì chưa?”

Toàn thân hắn chấn động, đôi mắt xưa nay luôn nhìn người từ trên cao giờ đây lại lóe lên vẻ hối hận.

Phòng kẻ hầu ta ở, là ta đang ở.

Bài vở của hắn, là ta thức đêm chép lại.

Ngày ngày ta pha trà, còn phải chịu hắn mỉa mai…

“Tô Từ, phụ thân ngươi mà biết ngươi dùng thủ nghệ thanh nhã như thế để lấy lòng ta, không biết có tức đến tìm ngươi trong mộng mắng cho một trận không?”

Ta dễ xúc động, hắn nói chuyện lại độc địa, khiến ta giận quá khóc thành từng giọt lớn.

Hắn lại hưởng thụ dáng khóc của ta, còn giả vờ an ủi:

“Xem kìa, một câu cũng chịu không nổi. Cũng chỉ có ta là chịu nổi cái tính trẻ con của ngươi…”

Hắn đâu biết, khi đó ta thầm nghĩ.

Giá như phụ mẫu thật sự đến mắng ta trong mơ, để ta có thể nhào vào lòng họ, kể cho họ nghe, Thôi gia năm xưa được Tô gia cứu giúp giờ lại đối xử với nữ nhi Tô gia thế nào.

Dù chỉ một lần họ về trong mơ liếc ta một cái, ta cũng nguyện dùng cả đời để nhìn lại dung mạo của họ.

Phụ mẫu hắn còn sống, hắn được cưng chiều đủ điều.

Còn ta, đêm nào cũng úp mặt khóc, ngày nào cũng cầu phụ mẫu nhập mộng.

Nghĩ tới đó, mắt ta lại nóng lên.

“Thôi Vọng Chi, ta từng nghĩ ngươi sẽ trở lại như thuở nhỏ, chân thành đối đãi với người khác… Giờ nghĩ lại, thật nực cười đến đáng thương.”

Ta từng nghĩ, nếu có một ngày chúng ta có thể bình thản ngồi xuống nói chuyện, ta sẽ kể hết cho hắn nghe những chuyện mình đã trải qua sau khi rời khỏi quận Thanh Hà.

Ta từng cho rằng hắn vẫn là Vọng Chi ca ca năm nào.

Hừ.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GẢ CHO CỬ NHÂN
Chương 11

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...