Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

GẢ CHO CỬ NHÂN

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ngoài sân vang lên giọng lanh lảnh:

“Có phải nhà Tô Từ tỷ tỷ không?”

Hóa ra là Hồng Tú.

Nàng đeo cái tay nải nhỏ sau lưng, gãi đầu, không rõ là uất ức hay nhẹ nhõm.

“Tô Từ tỷ, muội bị công tử đuổi khỏi phủ rồi.”

16

Nhào bột thành khối, lăn thành dải dài, rồi ngắt từng viên nhỏ, ấn thành miếng dẹt thả vào nước.

Chờ khoảng một nén nhang, lấy những miếng bột đã mềm ép bên thành bát thành lát mỏng trượt vào nồi.

Thêm vào nồi nước dùng gà ta hầm từ sáng sớm, vàng óng ánh, rắc thêm chút ngò, vừa nhìn vừa ngửi đã thấy ngon, đến nỗi Tiểu Hắc cứ chui vào gần bếp.

Hồng Tú ngồi bên lò than, ăn một bát mì nóng hổi, cuối cùng cũng bớt đi cái lạnh cắt da cắt thịt.

Lúc ấy, ta mới hỏi nàng đã xảy ra chuyện gì.

Theo lẽ thường, tới cuối năm là lúc phủ đệ thiếu người nhất.

Dù là Thôi gia hay những nhà quan lại giàu có khác, để ra vẻ rộng lượng bao dung, đều sẽ cho người hầu có gia đình được về nhà đoàn tụ.

Hồng Tú vốn luôn siêng năng thật thà, nếu không phạm quy sao có thể bị đuổi khỏi phủ đúng dịp năm hết Tết đến?

Khuôn mặt nhỏ của nàng bị ánh lửa chiếu đỏ ửng, đôi mắt chớp chớp khó đoán là vui hay buồn.

Nàng nói, nàng đã đắc tội với người trong phủ.

Ánh mắt lảng tránh, không dám nhìn ta.

Dáng vẻ muốn nói lại thôi ấy càng khiến người ta hiếu kỳ hơn.

Ta hỏi mãi, Hồng Tú mới sụt sịt, ấp úng nói:

“Tô Từ tỷ, tỷ nghe rồi đừng giận…”

Ta đúng là không giận.

Nghe xong, ta chỉ thấy trong lòng bức bối, như thể vừa bị ai quệt một bãi phân ngay trước cửa nhà vào đúng đêm trừ tịch.

Hồng Tú nói, Thôi Vọng Chi tìm được một cô nương có năm phần giống ta, nuôi trong hậu viện, bên ngoài bảo là biểu muội lên thăm, kỳ thực rất mực sủng ái.

Còn đặt cho nàng ta một cái tên.

Băng Ngọc.

“Băng ngọc thừa sương, men ngời sắc ngọc”.

Cô nương ấy là kỹ nữ rót rượu mà Thôi Vọng Chi tình cờ gặp khi đi mua vui ở hoa lâu.

Băng Ngọc tưởng ông trời ưu ái, lại thêm tên ta đã thành điều kiêng kỵ trong Thôi phủ, không ai dám nhắc đến.

O mai d.a.o Muoi

Nàng ta được Thôi Vọng Chi chiều đến ngạo mạn, ngày thường tự xưng là thiếu phu nhân tương lai của Thôi gia.

Sau đó, một lần hắn say, gọi nàng ta là “Từ nhi”.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-cho-cu-nhan/13.html.]

Nàng ta nghe ra có vấn đề, liền dò hỏi thì biết được sự tồn tại của ta.

Trước cả Hồng Tú, nàng ta đã đuổi không biết bao nhiêu a hoàn thân thiết với ta ra khỏi phủ.

Nàng ta rất biết thời thế, tranh thủ lúc được sủng, ra tay xóa sạch dấu vết của ta trong Thôi phủ.

Chỉ sợ một ngày nào đó, Thôi Vọng Chi nhìn thấy mấy nha hoàn kia lại nhớ đến ta.

Để tránh kết thù, nàng ta còn âm thầm bồi thường bạc cho những người bị đuổi.

Băng Ngọc nghĩ đủ cách tính toán cho mình, ta không dám nói nàng ta đúng sai.

Chỉ là nghĩ đến cảnh Thôi Vọng Chi đang làm chuyện mây mưa lại gọi tên ta, thật khiến ta muốn nôn mửa.

Ta cắn chặt môi, nhịn rồi lại nhịn, mới không mắng thành tiếng.

Cuối cùng chỉ thở dài:

“Là ta liên lụy các muội.”

Hồng Tú vuốt đầu Tiểu Hắc, an ủi:

“Tô Từ tỷ, lúc trước Thôi gia đối xử với tỷ thế nào, mấy tỷ muội đều biết rõ.”

“Trong phủ từ trên xuống dưới, chẳng có ai đầu óc không tỉnh táo, làm việc cho bọn họ xưa nay chẳng được gì tốt. Lần này ra khỏi phủ sớm, cũng coi như tranh thủ dịp năm mới mà tính toán tương lai.”

Ta hỏi nàng định tính sao.

Hồng Tú ôm mặt, ánh mắt sáng lấp lánh:

“Sang năm mới, muội định rời khỏi quận Thanh Hà.”

17

Tuy là nô bộc sống theo sinh khế không thuộc diện tiện tịch, nhưng ngày tháng sống trong nhà chủ quả thực chẳng dễ dàng gì.

Hồng Tú định đến nương nhờ tỷ tỷ đã thành thân ở Giang Nam.

Giang Nam là đất buôn bán màu mỡ, tỷ tỷ nàng mở một tiệm bánh kẹo ở đó, làm ăn mỗi lúc một phát đạt, giờ đang cần người đáng tin giúp đỡ.

Hồng Tú chỉ ở lại với ta hai ngày, trước khi đi, ta lén nhét một tờ ngân phiếu mười lượng vào tay nải của nàng.

Mười lượng bạc, với nhà giàu chẳng đáng gì, nhưng với dân thường, đủ sống nửa năm.

Người nghèo đi xa, dọc đường tiêu gì cũng cần đến tiền.

Ngay khi gót chân Hồng Tú vừa bước qua ngưỡng cửa, quận Thanh Hà lại đổ một trận tuyết lớn.

Tạ Vân Châu đã quay về.

Sáng sớm ta nhìn thấy hắn, hắn mặc một thân áo trắng, đứng giữa trời tuyết trắng xóa, trông như tiên nhân sắp cất cánh bay đi.

Hắn còn mang về một tin tức.

Tháng Ba là kỳ thi xuân, hắn sắp phải vào kinh dự thi.

Trước Tết, sơn trưởng thư viện Thanh Tùng đã gửi một phong thư giới thiệu đến Thiên Khu học cung tại kinh thành.

Ông rất xem trọng Tạ Vân Châu, hy vọng sơn trưởng bên học cung có thể nhận hắn làm môn sinh.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
GẢ CHO CỬ NHÂN
Chương 13

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...