Khi ta tìm đến chủ nhà trực tiếp, chủ nhà nói:
“Cô nương à, không phải ta lòng dạ sắt đá, chỉ là một mình cô sống ngoài như thế, dễ sinh rắc rối.”
Ta đã thử nhiều nơi. Không phải không có ai đồng ý cho thuê, chỉ là lệ phí ký nhà quá đắt.
Trời mỗi lúc một tối, ta sốt ruột trong lòng.
Nhưng ta không muốn quay về Thôi phủ nữa.
Đã nói không gả cho Thôi Vọng Chi, nếu lại lưu lại đó, chính là làm nhục thanh danh phụ mẫu dưới suối vàng.
Chỉ còn cách tìm tạm một nhà trọ nghỉ một đêm.
Khi đèn lồng treo đầy trước các quán rượu, quán trà hai bên đường, quận Thanh Hà chính thức bước vào đêm.
Ta rất ít khi ra ngoài vào buổi tối, cũng hiếm khi ngắm nhìn đêm ở Thanh Hà.
Không ngờ lại náo nhiệt hơn ta tưởng.
Ta thong thả bước đi, lặng lẽ đánh giá các quán trọ mà mình đi ngang, xem nhà nào có vẻ đáng tin hơn.
“Tô Từ!”
Đúng lúc ta đang định bước vào một quán trọ nhỏ chỉ có ba gian nhà, có tiếng gọi ta từ phía sau.
Ta quay đầu nhìn, thấy Tạ Vân Châu mặc áo xanh, tay cầm đèn lồng, đứng nơi góc phố.
Hắn nhanh chân bước tới bên ta.
Khoảng cách gần, ta có thể thấy tóc hắn bên trán dính đầy mồ hôi.
Hắn đưa tay đón lấy tay nải của ta.
Lại dùng tay kia nắm lấy cổ tay ta, kéo ta đi về phía chiếc cầu đá phía trước.
“Tô Từ, ta đã tìm nàng lâu lắm rồi.”
7
Tạ Vân Châu từ sớm đã đến Thôi phủ.
Không ai ngờ, hắn đi vào từ cửa trước, còn ta lại rời đi bằng cửa sau.
Đợi đến khi Thôi bá phụ sai người đến tiểu viện tìm ta, mới phát hiện ta đã rời phủ.
Việc ta bỏ đi không chào là thất lễ nhưng thật lòng mà nói, ta chỉ sợ ở lâu sẽ nảy sinh thêm biến cố.
Nhất là sau khi nghe Tạ Vân Châu kể rằng lúc hắn rời khỏi phủ, Thôi Vọng Chi vẫn còn đang đại náo, ta lại càng thấy âm thầm rời đi là đúng đắn.
“À mà,” ta chợt nhớ ra một chuyện, “ngươi tìm ta làm gì?”
Tạ Vân Châu đi sóng bước bên ta, ta không biết hắn định đưa ta đến đâu, nhưng lại không ngăn mình đi theo.
Dù sao... giải nguyên lang chắc không đến mức bán ta đi đâu.
Hắn dừng lại trước cổng một tiểu viện.
Tạ Vân Châu cúi đầu nhìn ta, ánh đèn lồng trong tay hắn chiếu lên gương mặt dịu dàng, ánh mắt dịu như nước làm tim ta chợt khẽ rung lên.
O mai Dao Muoi
“Hôm qua rời Thôi phủ, ta đã đi thuê giúp nàng viện này.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-cho-cu-nhan/5.html.]
Giọng hắn nhẹ nhàng, như sợ kinh động sương đọng trên hoa:
“Ta đoán, nàng hẳn muốn rời khỏi Thôi phủ.”
Ta nhìn quanh tiểu viện: một căn nhà nhỏ, một giếng nước, giữa sân còn có một cây hồng sai trĩu quả.
Trước đây, khi giúp Thôi Vọng Chi làm bài tập, ta từng viết một câu:
“Trong sắc thu đầy sân, một cây hồng phủ sương đong đưa.”
Lòng ta như bị lông vũ khẽ gãi một cái.
Ta buột miệng:
“Đoán giỏi vậy, ngươi đoán thử ta đang nghĩ gì đi?”
Tạ Vân Châu dẫn ta vào trong, dùng lửa đèn châm sáng nến trên bàn.
Nghe ta nói vậy, hắn khẽ cười:
“Ta đâu phải yêu tinh đọc được lòng người.”
Ánh nến lay động, khiến bóng sáng tối trên mặt hắn chập chờn, lại càng mị hoặc hơn cả yêu tinh.
Ta vội quay mặt đi nơi khác.
Giường được trải gọn gàng, vật dụng đầy đủ, từng chi tiết đều toát lên sự chu đáo của người chuẩn bị.
Tạ Vân Châu nói:
“Chỗ này nhỏ, chắc chắn không bằng Thôi phủ, chờ ta rảnh sẽ tìm giúp nàng chỗ tốt hơn…”
“Ta thích nơi này.”
Ta thích viện này.
Cả Thôi phủ cũng chẳng bằng nơi này.
Về hoàn cảnh Tạ Vân Châu, ta cũng biết đôi chút.
Hắn không phải công tử nhà quyền quý.
Mẫu thân hắn vốn là tiểu thư của một võ quán ở huyện Bạch Thủy, dưới quyền quản lý của quận Thanh Hà.
Khi còn trẻ, bà vừa ý phụ thân hắn, liền cưỡng ép cưới về.
Vì hắn được tiến cử làm môn sinh của Sơn trưởng Thanh Tùng thư viện, cả nhà họ dọn đến Thanh Hà, định cư luôn tại đây.
Nhưng năm năm trước, mẫu thân hắn bệnh mất, được đưa về huyện Bạch Thủy an táng.
Phụ thân hắn vì quá đau buồn, quay về quê cũ thủ mộ, từ đó không rời đi bước nào.
Chẳng bao lâu, ông cũng đi theo thê tử.
Tạ Vân Châu không có ai trợ giúp, vậy mà sính lễ chuẩn bị rất đàng hoàng, còn trong một ngày mà tìm được một viện vừa ý như vậy.
Ta còn có thể không hài lòng điều gì?
Chỉ là ta không hiểu, hắn vì sao lại đột ngột đến cầu hôn ta.
Trên người ta, có thứ gì là điều một giải nguyên lang như hắn muốn có sao?
--------------------------------------------------