Thậm chí khi phu tử biết chuyện, còn thất vọng tràn trề:
“Những bài thơ gần đây ngươi nộp thật sự rất thanh nhã, ta còn tưởng ngươi đã thu tâm chuyên cần học hành, ai ngờ lại là người khác chấp bút.”
Ta không ngờ, ta giúp hắn làm bài, cuối cùng lại trở thành kẻ bị hắn oán trách.
Sự yên ổn tạm thời bị phá vỡ, người ngoài cũng bắt đầu biết trong nhà hắn đang nuôi một vị hôn thê đợi mãi mà chưa được cưới.
Mỗi lần uống rượu, lại có người trêu chọc hắn:
“Thôi huynh, ta thật ghen tị với huynh, có vị hôn thê vừa có tài vừa si tình như thế đợi hoài không bỏ. Nếu ta mà có cái phúc đó, sao nỡ để mỹ nhân phải chịu thiệt.”
Mỗi lần nghe đến đây, Thôi Vọng Chi đều cười nhạt:
“Một thứ ham trèo cao mà cũng mơ cưới cử nhân.
Ai đỗ cứ mang nàng đi cưới, đừng để chướng mắt gia đây.”
Và hôm nay, ta hỏi Tạ Vân Châu:
“Ngươi có biết ta và Thôi Vọng Chi đã có hôn ước không?”
Ánh mắt hắn như gió xuân lướt nhẹ qua liễu, giọng nói ôn hòa như ngọc:
“Thôi huynh từng nói, Tô cô nương chỉ gả cho cử nhân.”
“Ta may mắn đỗ giải nguyên, không biết có lọt được vào mắt xanh của cô nương chăng?”
Tạ Vân Châu đứng đó, vững vàng như tùng bách, nhưng vành tai đỏ lựng đã tố cáo sự khẩn trương trong lòng hắn.
Hắn thật lòng muốn cưới ta.
Nhờ công lao của Thôi Vọng Chi, cả quận Thanh Hà đều biết Thôi gia đang nuôi một cô nương họ Tô, cao ngạo tự phụ, chỉ gả cho cử nhân.
Vậy thì...
Thôi Vọng Chi, ta không chờ ngươi nữa.
“Được, ta gả cho ngươi.”
Lời vừa dứt, ngoài cửa đã vang lên tiếng quát giận dữ:
“Tô Từ!”
Hóa ra tiểu đồng đã chạy đến tửu lâu gọi Thôi Vọng Chi về.
Hắn người ngập mùi rượu, từng chữ từng câu như gằn ra:
“Ngươi nói... ngươi muốn gả cho ai?”
4
Thấy nhi tử mình sắp động thủ với Tạ Vân Châu, Thôi bá phụ quát lớn với đám gia nhân:
“Thiếu gia say rồi, còn không mau dìu về phòng!”
Thôi Vọng Chi hất tay đẩy lùi tiểu đồng đang định đỡ mình, bước thẳng về phía ta.
O Mao d.a.o Muoi
“Tô Từ, ngươi theo ta về!”
Khí thế hắn dữ dội đến mức khiến ta hoảng sợ, vô thức lùi lại hai bước.
Nhưng hắn chưa kịp đến gần ta thì đã bị Tạ Vân Châu chắn lại ngay khi đi ngang qua.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/ga-cho-cu-nhan/3.html.]
Tạ Vân Châu không nói lời nào, chỉ lạnh mặt đối diện ánh mắt sắp bốc cháy của Thôi Vọng Chi.
Thôi Vọng Chi giận đến nắm lấy cổ áo Tạ Vân Châu, rít lên:
“Họ Tạ kia, ngươi dám làm thật?!”
Tạ Vân Châu nhàn nhạt đáp, trong giọng còn mang theo chút thích thú:
“Đa tạ Thôi huynh đã tác thành.”
“Ngươi!”
Thôi Vọng Chi bị hắn chặn họng, cơn giận càng bùng lên, nắm tay siết lại định đ.ấ.m thẳng vào mặt Tạ Vân Châu.
“Chi nhi!”
Một tiếng quát sắc lẹm vang lên, ngăn hắn lại.
Thôi bá mẫu vội vàng bước vào, ánh mắt quét qua đám tiểu đồng còn đang đứng ngây ra.
“Một đám ngu xuẩn, còn đứng đó làm gì!”
Chủ mẫu đã mở miệng, bọn tiểu đồng lập tức tiến lên, kéo giữ Thôi Vọng Chi lại, nửa lôi nửa kéo đưa hắn về Trường Phong viện.
Thôi Vọng Chi vốn không chịu nhưng khi bắt gặp ánh mắt dỗ dành của mẫu thân, hắn mới miễn cưỡng dừng tay.
Đợi đến khi bóng dáng hắn hoàn toàn khuất khỏi cổng viện, Thôi bá phụ sợ hắn gây rối khiến Tạ Vân Châu từ bỏ chuyện hôn sự, liền vội vã lên tiếng:
“Tiểu tử này uống say thì không phân biệt nổi thân sơ, hiền chất chớ để tâm lời nó nói.”
Nói rồi, ông ta nhìn về phía ta, trong mắt là vẻ nhẹ nhõm như vừa gạt bỏ được một phiền toái lớn:
“Vả lại, hôn sự giữa Chi nhi và Từ nhi, cũng chỉ là lời đùa của mẫu thân hắn với mẫu thân Từ nhi mà thôi, không tính là thật.”
Thôi bá mẫu nghe vậy, tức giận trừng mắt nhìn ông ta một cái.
Nhưng vì có người ngoài, bà không tiện làm mất mặt ông ta, đành chuyển hướng câu chuyện.
Bà nhìn Tạ Vân Châu:
“Giải nguyên lang, chuyện hôn nhân là đại sự. Dù Từ nhi đã đồng ý gả cho ngươi, nhưng nàng đã sống trong phủ ta bốn năm, ta vẫn luôn xem nó như nữ nhi ruột, thật sự không nỡ.”
Ngừng một chút, bà nói tiếp:
“Hay là để Từ nhi xuất giá từ Thôi phủ, ta cũng có thể coi như hoàn thành tâm nguyện với mẫu thân nàng.”
Nói đến mức này, Tạ Vân Châu cũng không tiện từ chối thêm.
Hắn chỉ sâu sắc nhìn ta một cái, rồi lễ độ cáo từ Thôi bá phụ và bá mẫu.
Sau khi mọi người đã rời đi, Thôi bá mẫu lập tức véo mạnh Thôi bá phụ một cái, nghiến răng:
“Để đó lát nữa tính sổ với ông!”
Thôi bá phụ sợ hãi, rụt cổ chạy mất dạng.
Dù sao ông ta cũng đã đẩy được củ khoai nóng này ra ngoài, bị thê tử mắng vài câu cũng cam lòng.
Ta cảm nhận được Thôi bá mẫu còn lời muốn nói với ta, nhận được ánh mắt ra hiệu của bà, liền ngoan ngoãn đi theo bà về Tây Xuyên viện.
Quả nhiên, vừa vào phòng, bà kéo ta ngồi xuống bên giường, giọng nói mang theo chút trách móc:
“Từ nhi, chuyện lớn thế này sao con lại tự tiện quyết định? Là con cảm thấy Thôi gia ta có lỗi với con sao?”
--------------------------------------------------