Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 103

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đúng rồi tỷ tỷ, không phải tỷ vừa nói còn có một đứa con trai sao? Vậy nó đâu rồi?” Giọng nói của Arthur cắt đứt dòng suy nghĩ của Lâm Linh.

Morgan phu nhân mỉm cười:“Nó đang đứng chờ ngoài kia, ta lập tức gọi nó vào ngay.” Sau khi thấy Arthur gật đầu, nàng đi ra ngoài cửa, phía sau dẫn theo một thiếu niên khoảng 13 14 tuổi.

“Arthur, đây chính là con trai ta, năm nay mười bốn tuổi .” Vừa nói, nàng lại chuyển giọng nói ôn nhu sang người thiếu niên,“Mordred, còn không mau chào thúc thúc của con, quốc vương England bệ hạ.”

Nghe được hai chữ thúc thúc, đột nhiên Lâm Linh có cảm giác muốn cười, trong đầu lập tức xuất hiện hình tượng một Arthur râu ria đầy mồm. Xem ra người châu Âu cổ đại cũng kết hơn rất sớm, vị Morgan phu nhân này thoạt nhìn cũng chưa đến 30 tuổi, mà nhi tử đã lớn đến như vậy.

Thiếu niên kia từ từ ngẩng mặt lên, đôi mắt màu tím trong suốt như bảo thạch, dưới ánh đèn lấp lánh ánh quang như thủy tinh. Da tay hắn nhợt nhạt như vừa nuốt phải thạch tín, tựa như một cây xa cúc đẹp đẽ tràn ngập thương cảm, khiến cho lòng người xôn xao.

Nhưng lạ một điều là, thiếu niên cư nhiên lại chẳng nói gì, chỉ làm mấy động tác khoa tay múa chân với Arthur.

“Xin lỗi, bệ hạ, Mordred từ bé đã bị một trận bạo bệnh, từ đó trở về sau….cũng không thể nào nói chuyện được nữa.” Morgan phu nhân vội vàng giải thích.

“Hóa ra là như vậy. Tỷ tỷ, tỷ và Mordred cứ an tâm ở lại đây. Hôm nay cũng không còn sớm, các người cũng nhanh đi nghỉ ngơi đi.” Arthur gật gật đầu, sắc mặt càng trở nên nhu hòa.

Nhìn bóng lưng hai mẹ con rời đi, Lâm Linh kinh ngạc mở to mắt, hóa ra người thiếu niên trông ốm yếu như bị bệnh này lại bị – câm!

Tin tức tỷ tỷ của Arthur vương tới vương cung nhanh chóng truyền khắp cả Camelot. Nghe nói trong bữa tiệc ăn mừng chiến thắng được tổ chức vào ba ngày sau, Morgan phu nhân sẽ lần đầu công khai xuất hiện trước mặt mọi người. Tất cả mọi người đều cảm thấy vô cùng tò mò trước vị phu nhân này, muốn nhanh chóng nhìn thấy được sơn chân diện mục của nàng.

Ngày tổ chức tiệc rất nhanh đã tới. Từ rạng sáng, đầu bếp và người hầu trong cung đã bận bù lu cả lên, ở thời Trung cổ châu Âu, mặc dù thường dân ngay cả nhà bếp cũng không có, nhưng nhà bếp trong giới quý tộc quy mô lại vô cùng lớn. Nhà bếp trong vương cung lại càng được phân công rõ ràng cẩn thận hơn, quan tổng quản đầu bếp, thợ làm bánh mì, người làm bánh, đầu bếp nêm gia vị, người bảo quản thực phẩm, người sơ chế, thành viên làm thịt, người phụ, quản gia cùng vô số tạp dịch hỗn hợp các loại, từng chức vụ đều được phân công chính xác.

Nhưng chuyện khiến cho mọi người mở rộng tầm mắt là, Morgan phu nhân vậy mà sáng sớm đã tới phòng bếp, không để ý tới thân phận tôn quý của mình, tự mình làm thức ăn, thậm chí còn trao đổi tay nghề với đầu bếp, còn luôn mồm khen trình độ của Phiêu Nhân. Những hành động này lập tức làm tăng sự tín nhiệm của mọi người đối với nàng. Mọi người vốn ngỡ một người như tỷ tỷ của quốc vương phải là một người cao cao tại thượng, không ngờ Morgan phu nhân lại bình dị gần gũi như thế.

Lâm Linh ra ngoài tản bộ một lúc, cũng nghe thấy mấy người hầu đang bàn luận về chuyện này. Nàng cũng nhận ra được có chút kỳ quái, đối với một phu nhân ở thời đại này mà nói, hành động như vậy đúng là có chút khó tin. Đi tới hoa viên cách đó không xa, nàng chợt thấy thiếu niên vẫn thường được hay gọi là Mordred đang ngồi dưới gốc cây ôm một cái gì đấy. Chung quanh hắn còn có một số người hầu đang nói cái gì đó với hắn, nhưng thái độ hình như có vẻ không được tốt cho lắm.

Mordred không nói, bọn người hầu cũng không biết thân phận của hắn, nên dùng thái độ đó với hắn cũng không có gì lạ. Lâm Linh suy nghĩ một chút, rốt cuộc vẫn đ về phía đó.

Mấy người hầu vừa nhìn thấy nàng, lập tức trở nên tất cung tất kính, trong đó còn có một người giải thích với nàng:“Chúng tôi vô tình phát hiện ra con vật này, vốn tính đem nó để làm thức ăn cho bữa tiệc, nhưng người kia sống chết lại không chịu giao nó cho chúng tôi.”

“Con vật? Gà hay là vịt?” Lâm Linh vừa nói, vừa nhìn thoáng qua thiếu niên, nhưng vừa nhìn thấy con vậy trong tay Mordred thì lập tức đổ một trận mồ hôi lạnh, này, đây không phải là con nhím của Lancelot sao?

“Này, nó cũng có thể ăn được sao??” Lâm Linh lắp bắp hỏi. Hóa ra ngay cả mình cũng bị dọa, vốn cho là nàng đã bắt đầu có sự miễn dịch với thiên nga rồi chứ.

“Đương nhiên, Lâm Linh tiểu thư, đây một thứ cao lương mỹ vị đó nha.” Người hầu nói đến hợp tình hợp lý.

Trên trán Lâm Linh nổi đầy gân xanh, thời Trung cổ này thật dã man a!

Nàng đảo một vòng con ngươi, chỉ vào con nhím nói:“Các ngươi nên biết rằng, tới mùa xuân chúng ta chắc sẽ còn tiếp tục chiến tranh, con nhín này toàn thân đều là gai, chẳng lẽ là đang muốn tương lai chúng ta gặp nhiều khó khăn sao? Đó không phải là đang chọc cho bệ hạ tức giận sao? Ta thấy coi như xong rồi đấy.”

Mấy người hầu hai mặt nhìn nhau, cuống quít gật gật đầu rời đi.

“Mordred, còn nhím này cậu tìm thấy ở đâu?” Lời nàng vừa ra khỏi mồm thì lập tức hối hận, sao nàng lại quên là hắn bị câm cơ chứ?

Mordred nhìn thoáng qua nàng, duỗi tay chỉ chỉ bên cạnh cái cây, lại làm một động tác, ý như nói là con nhím đã bị chết.

Lâm Linh lập tức hoảng sợ, đây chính là tình yêu trong lòng Lancelot a, vạn nhất xảy ra chuyện gì, hắn nhất định sẽ vô cùng thương tâm. Nàng vội vàng khom lưng nhìn lại, nhất thời khì khì một tiếng bật cười, hóa ra là chú nhím đang ngủ đông.

Nàng vẫy vẫy tay với Mordred:“Yên tâm đi, con nhím nhỏ này đang ở ngủ đông. Yết hầu của nó có một khối xương sụn, có thể tách khoang miệng và cổ họng rời ra, đậy chặt khí quản, nên nhìn qua như không thở vậy.”

Thiếu niên hoang mang nhìn nàng, hiển nhiên không hiểu rõ cái gì gọi là ngủ đông.

“A, ta giải thích cho ngươi nghe rồi, con nhím là động vật máu lạnh, nó không thể tự điều chỉnh được nhiệt độ như chúng ta, nên để bảo trì nhiệt độ của mình, nhím sẽ có hiện tượng ngủ đông. Chúng ta đặt nó lại bên cạnh hốc cây là tốt rồi. Đúng rồi, tốt nhất là nên tìm một ít lá cây để che cho nó, đề phòng lại bị mấy người hầu này ăn tươi.”

Mordred nhìn nàng, đột nhiên nở nụ cười, bên phải gương mặt lộ ra một chiếc má lúm đồng tiền nho nhỏ. Lâm Linh nhìn thấy vẻ mặt như cô gái đáng yêu như vậy của hắn, chợt nhớ tới trước kia có đọc một câu thơ cổ: An có thể phân biệt ta là hùng thư (thứ lỗi ta không hiểu *_*)!

Hai người bỏ vào hốc cây một ít lá khô, cẩn thận đặt chú nhím nhỏ vào trong đó. Xong xuôi, Mordred ý bảo Lâm Linh mở bàn tay của mình ra, sau đó cẩn thận dùng ngón tay phải viết vài chữ gì đó trên đấy. Thời gian thong thả trôi đi, ngón tay mềm mại của thiếu niên di động trên bàn tay của nàng, những đường cong êm ái quét qua rõ ràng như dùi đục.

Cám ơn cô

Lâm Linh nhẹ nhàng đọc vài chữ hắn viết ra.

“Không cần cám ơn, đây là tôi cũng đang giúp mọt người bạn mà thôi.” Nàng chút ngượng ngùng đứng lên.

Mordred vừa định viết thêm cái gì đó, đột nhiên chú ý tới phía sau Lâm Linh hình như có cái gì, sau một hồi ngẩng người, vội vàng lén lút lùi lại bỏ đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 103

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 103
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...