Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 112

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Linh hài lòng gật đầu, dù sao nơi này cũng là thời châu Âu Trung cổ, ít đất ít người, nên số lượng quân cũng không đông như bên đội quân Trung Quốc. Trong thời gian ngắn mà triệu tập được nhiều người như vậy là vui lắm rồi.

“Hôm nay ta triệu tập mọi người đến, và để lên chiến lược trợ thủ cho quốc vương.” Nàng chậm rãi mở miệng, quét mắt nhìn chung quanh, giọng tuy không lớn nhưng đều lọt vào lỗ tai của mọi người. Nếu là trước kia, đánh chết nàng nàng cũng không nghĩ là mình lại có thần khí như thế, thoạt nhìn thì mình cũng có tiềm chất nữ vương a.

“Tiểu thư, chúng ta chỉ là nông dân, chưa bao giờ từng cầm kiếm chiến đấu, chúng ta chỉ biết cầm cuốc!” Một người cất cao giọng, tất cả mọi người cũng cười vang.

“Quốc vương nuôi đám kỵ sĩ này, chính là để cho bọn này sống!” Lại có người phụ họa.

“Đúng, chẳng lẽ vừa muốn chúng ta trồng trọt, lại vừa muốn chiến đấu? Thuế chúng ta đóng hàng năm đã đủ cao rồi.”

Trung đình loạn thành một đoàn, Lâm Linh giơ cái gì đó trong tay, gõ mạnh xuống, tiếng kêu vang lên nhất thời trấn định lại mọi người nơi đây .

Lâm Linh thầm nghĩ thanh gỗ “Kinh Đường” này thật hữu dụng a.

“Mong mọi người yên lặng nghe ta nói vài câu đã, sau đó mọi người có thể lựa chọn không ở đây nữa.” Nàng thoáng dừng lại rồi nói thêm “Ta không có quyền yêu cầu mọi người bán mạng vì quốc vương. Nhưng ta muốn nói, mỗi người các ngươi, tất cả đều là một thành viên của quốc gia này, đều có trách nhiệm nỗ lực làm mọi thứ vì đất nước. Mong mọi người ngẫm lại xem, nếu như quốc vương vô tâm, như vậy thì người Saxon sẽ xâm chiến lãnh thổ của chúng ta, cướp lấy nhà cửa của mọi người, tất cả mọi người sẽ trôi dạt khắp nơi. Quốc gia này, không chỉ thuộc về một mình quốc vương, mà cũng là thuộc về mỗi người các ngươi. Kiếm trong tay chúng ta chỉ dùng ở trên chiến trường, để chứng minh sự vinh dự của chúng ta khi bảo vệ lấy sự tự do quý báu! Một ngày không đuổi người Saxon đi, England tương lai sẽ có một ngày không được bình yên, cho nên chúng ta phải nổ lực để đổi lấy nó, cho dù có bỏ mạng, chúng ta cũng sẽ không để cho những người đời sau rơi vào bóng tối!”

Bốn phía đều trở nên yên lặng, một lát sau, đột nhiên một loạt tiếng vang lên, đó là tiếng của một ngàn thanh kiếm rút ra khỏi vỏ, Lâm Linh đột nhiên cảm thấy khóe mắt có chút ươn ướt!

“Cám ơn các ngươi…… Cám ơn” Nàng mới nãy nghe tin Arthur bị bao vây cũng không nhỏ một giọt lệ nào, vậy mà hiện tại nước mắt lại chực rơi. Đột nhiên một khối khăn tay xuất hiện trước mặt nàng, nàng kinh ngạc ngẩng đầu, bắt gặp thần sắc sâu xa của Bối Để Uy Nhĩ.

“Lau đi.” Hắn khụ một tiếng quay đầu đi.

“Tiểu Linh, nguy rồi! Có – tin xấu!” Morgan vẻ mặt nghiêm trọng đi tới cạnh nàng, nói thì thầm bên tai nàng,“Ngựa trong chuồng hình như ăn phải cái gì, đau bụng đi ngoài hết cả …………”

“Cái gì! Điều này sao có thể……?” Lâm Linh cắn cắn môi, đây không phải là do món ốc lậu làm đêm mưa chứ?

“Tối hôm qua mưa, sáng nay đã thấy ngựa bị như thế. Kết quả……” Morgan thở dài một hơi,“Ta đã cho người lo việc này rồi.“

Không có ngựa. Làm sao có thể tới núi Barton? Lâm Linh bắt đầu cảm thấy nan giải. Nếu ít người thì nàng còn có thể dùng ma pháp để đưa bọn họ đi, nhưng số lượng nhiều như vậy, năng lực của nàng không đủ. Nếu như một mình nàng cầm bạc hà đi cứu bọn Arthur, thì cũng không thể nào đơn độc mà phá vòng vây được…….

Tuy nhiên, phong hệ ma pháp còn có một loại ma pháp trợ tốc, có thể dùng cho xe ngựa để nâng tốc độ nhanh hơn.

Ánh mắt của nàng di chuyển, chợt thấy một bóng dáng quen thuộc cách đó không xa, hóa ra là Mordred đang làm ván trượt đi ngang qua trung đình.

Mắt nàng sáng ngời, ván trượt? Đúng rồi! Vật này chẳng những dễ làm, hơn nữa tốc độ vốn cũng không chậm, thật sự là rất thích hợp, tuy nhiên !

“Tiểu Mord! Cậu lại đây!” Nàng vẫy tay gọi hắn tới,“Tôi cần sự hỗ trợ của cậu.” Vừa nói, nàng lại nói với mọi người,“Các vị. Hiện tại chúng ta vẫn chưa thể xuất phát. Hôm nay tất cả mọi người hãy theo thiếu niên này, làm một món đồ thủ công này, đêm nay nhất định phải hoàn thành, rạng sáng ngày mai, chúng ta sẽ xuất phát đi núi Barton.”

Mọi người hai mặt nhìn nhau, nhưng vẫn làm theo lời nàng, hôm đó, trong vương cung toàn là tiếng cưa cây, chặt gỗ…….

“Thượng Đế a, bệ hạ khi trở về nhất định sẽ tức giận đến xỉu đi.” Morgan thấy hoa viên bị tàn phá, một cỗ hàn khí dâng lên trong lòng.

“Yên tâm đi, nếu như dùng cái hoa viên này đổi lấy cái mạng của hắn, cũng không thiệt vốn lắm đâu.” Lâm Linh cũng ngạc nhiên chính mình khi thấy trong cảnh này mà còn đùa được.

Muốn trong thời gian ngắn làm thật nhiều ván trượt, hơn nữa trong hoa viên vương cung lại có nhiều cây như vậy, đương nhiên phải lợi dụng a. Thời gian chính là tất cả.

Năng lực tay chân của những người nông dẫn thậm chí còn vượt qua tưởng tượng của nàng, cư nhiên tới lúc chiều đã hoàn thành xong!

Lâm Linh không nhịn được khen một tiếng, nhiệm vụ này trong thời trung cổ căn bản là bất khả thi a!

Sau một buổi tối tập huấn cấp bách, mọi người cũng đã biết sử dụng chút ít. Rạng sáng này hôm sau, Lâm Linh thúc giục mọi người bước lên ván trượt, hơn nữa còn thi triển ma pháp gia tốc….

Đại quân ván trượt, chậm rãi xuất phát tới sơn cốc Barton !

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 112

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 112
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...