Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 104

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lâm Linh quay đầu lại, chợt thấy Lancelot đang đứng dưới một tán cây cách đó không xa nhìn nàng. Khóe miệng của hắn hơi khom về trước, tựa như ao nước yên bình tĩnh lặng mùa xuân, vậy thì nụ cười nhợt nhạt bên môi đó chính là một chút gợn sóng của chiếc ao.

“Tiểu Lan, cậu tới từ khi nào vậy?” Nàng hưng phấn vẫy vẫy tay về phía hắn.

Lancelot khẽ mỉm cười:“Từ lúc cô nói toàn thân con nhím đều là gai, ddiều đó ám chỉ tương lai của chúng ta sẽ gặp nhiều khó khăn a.”

“Được lắm, hóa ra cậu đã tới từ sớm, vậy tại sao lại không cứu bé nhím a?” Lâm Linh quăng cho hắn một ánh mắt xem thường.

Lancelot đi tới cạnh nàng:“Có cô ở đây rồi, tôi đâu cần ra tay nữa.”

“Ân, vậy cũng phải.” Lâm Linh nở một nụ cười thuần túy, lôi kéo ống tay áo Lancelot,“Chúng ta cùng đi ăn sáng đi. A, đúng rồi, cậu nghe gì chưa, mới sáng sớm Morgan phu nhân đã tới phòng bếp phụ việc đấy.”

“Morgan phu nhân, hồi sáng tôi cũng có gặp qua cô ấy, nhìn qua thật đúng là một vị phu nhân vừa ưu nhã lại xinh đẹp.” Lancelot ngẩng đầu nhìn bầu trời trong xanh, ánh mắt thoáng trở nên phức tạp,“Nhưng mà Tiểu Linh, có rất nhiều chuyện chúng ta không thể nhìn qua vẻ bề ngoài mà phán đoán cả bên trong.” Vừa nói, hắn lại nhu thuận vỗ vỗ đầu nàng,“Đi thôi, cùng đi ăn sáng. Mới nãy tôi ghé qua nhà bếp thấy có nho mà cô thích ăn nhất đấy.”

“Thật sao, vậy phải đi mau lên, nếu không sẽ bị Đặc Lý Ti ăn sạch mất.” Trước mắt Lâm Linh sáng ngời, nho chính là món trái cây nàng yêu thích nhất ở Trung cổ. Vưga nghĩ tới tên bị bệnh ưa sạch kia cũng vô cùng thích món này, bước chân cũng không tự chủ lướt nhanh hơn.

“Yên tâm đi, hắn một cái cũng sẽ không ăn.” Lancelot trừng mắt nhìn nàng,“Mới nãy tôi vừa nói nho này vừa bị rớt trong chuồng heo a.”

Lâm Linh ngẩn người, bật cười ha hả,“Tiểu Lan, không ngờ cậu cũng xấu xa như thế! Thế này thì Tiểu Tư dù một cái cũng không dám đụng tới!”

Lancelot không nói lời nào, khẽ nhếch môi cười, sau đó tiến lên phía trước.

Lâm Linh cũng ôm cái bụng cười đến quặng thắt đuổi theo.

Hai người im lặng một trước một sau đi về phía trước. Lá cây hai bên hoa viên đã bắt đầu đâm chồi, Lâm Linh nghe được tiếng bước chân hai người gõ lên thềm gạch đá, tạo thành một tiết tấu hài hòa thanh thúy. Ánh mặt trời chiếu xuyên qua khẽ lá, biến ảo nhảy trên mặt đất, mơ hồ tạo nên một loại ảo giác. Mọi thứ đều rất yên tĩnh, nhưng nàng lại rất thích hưởng thụ cảm giác yên bình này, rất hiền hòa, rất mềm mại, những đám mây điềm nhiên trôi nổi trên bầu trời xanh lam, lá rụng dưới những gốc cây bay múa.

Nàng có cảm giác thật an tâm khi đi bên cạnh Lancelot.

Màn đêm mùa đông buông xuống, sao Bắc Đẩu bắt đầu le lói chiếu sáng ở đằng xa. Ngoài vương cung, giọng hú cao ngạo của con cú mèo liên tục gào thét trong đêm. Nhưng lúc này trong đại sảnh vương cung lại vô cùng ồn ào, các quý tộc mặc những bộ dạ hội lượn qua lượn lại, ánh sáng dập dờn thay đổi, mấy nam nhân bàn luận chiến sự, các nữ nhân lại lại tụm năm tụm bảy tám chuyện.

Đương nhiên, trong đám mấy bà cô ầm ỹ này không thiếu chàng kỵ sĩ Khải.

Sau khi kiếm được kha khá tin tức, Khải lập tức quay lại chỗ ngồi của mình, đem mớ thông tin mình vừa thu thập được rải cho từng người,“Này này, các ngươi có biết gì không, hóa ra trước đây Morgan phu nhân từng được gả cho tử tước Ireland, nhưng cuộc đời của vị này vốn chẳng có gì đặc biệt, trước đó không lâu vừa qua đời vì bạo bệnh, kết quả để lại một đứa con tên Mordred, nghe nói đứa trẻ này sau khi trải qua một cơn bạo bệnh cũng không còn nói chuyện được nữa, hơn nữa cũng không thích tiếp xúc với người khác, tính cách trở nên rất quái gở……blablabla……”

“Tiểu Linh, mau lại đây, há miệng ra nào, ta vừa mới lột cho nàng mấy quả nho này ———” Gawain lại sát Lâm Linh, đưa dĩa lên trước mặt, không quên vứt thêm một cái mị nhãn hoa lệ. May mà hắn cơ trí, tranh thủ kiếm cơ hội.

Lâm Linh cười khan,“Đại thúc, đừng khách khí vậy …… Chính ngài ăn đi.”

“Tiểu Linh thân ái của ta, chẳng lẽ nàng muốn công lao của ta trở nên uổng phí sao?” Gawain chớp đôi mắt xanh biếc như hồ nước, lộ ra ánh mắt bị đả kích đến khoa trương.

Nghĩ đến lần trước nàng gặp nguy hiểm, vị đại thúc đẹp trai này cũng đã ra tay giúp nàng, quả thực cũng khiến nàng rất cảm động. Lâm Linh không thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ thở dài, cố đưa tay nhận lấy một quả.

Đặc Lý Ti ngồi một bên u oán nhìn mấy quả nho, chỉ có thể nặng nề dùng dao cắt thịt để phát tiết. Cái tên Lancelot kinh tởm này, làm hắn ăn món gì cũng ngửi thấy mùi chuồng heo.

“Gawain, Tiểu Linh cô ấy tự có tay chân, ngài làm vậy nhỡ bệ hạ thấy thì không hay đâu.” Lancelot ngồi một bên nói nhỏ, giọng nói và gương mặt vẫn ôn nhu như trước, nhưng trong đáy mắt lại chứa một hàm ý.“Bệ hạ cũng thể ngăn cản ta thích Tiểu Linh a, hơn nữa Tiểu Linh vẫn độc thân, cơ hội mọi người là như nhau.” Tư tưởng hầu tước Gawain thực ra lại rất hiện đại, khiến Lâm Linh có cảm tưởng như hắn cũng là người xuyên không. Lamorak và Juatan Just thì đang vùi mặt vào mâm mà ăn, thậm chí còn nhàm chắn hơn so với ngày thường.“Juatan Just, ăn rất ngon sao?”

“Ăn – rất – ngon.”

“Đệ thích nhất món nào?”“Thích – tất – cả.”

“Ăn xong rồi thì xuất cung một chuyến với ta đi.”“Đệ - không – muốn.”

“Đệ không thèm nghe lời ca ca?”

“Vậy – được – rồi.”

Nói thật, Lâm Linh thật sự rất bội phục Juatan Just, mọi người cũng từng cố nghĩ xem có cách nào khiến hắn nói hơn ba chữ được hay không, nhưng lần nào cũng chỉ là tốn công vô ích. Nên trong vương cung Camelot, nếu hỏi việc nào mà mọi người cảm thấy thấy bất khả thi nhất, tất cả mọi người sẽ trả lời bằng một câu—— khiến Juatan Just nói hơn ba chữ! Khải đáng thương của chúng ta nói đến khô cả lưỡi khản cả cổ, nhưng hai người bàn bên lại không thèm nghe gì, việc này khiến hắn có cảm giác thật thất bại…… Kết quả, vẫn là Đặc Lý Ti vốn đang buồn bực vỗ vỗ vai hắn đồng tình an ủi, kéo hắn đến cạnh mình cùng nhau buồn bực……

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 104

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 104
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...