Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 121

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Chớp mắt đã qua một

tháng kể từ lúc công chúa Guinevere đến Camelot. Cũng kể từ đó, Morgan

phu nhân ít khi nào tìm Lâm Linh nói chuyện phiếm. Mà Arthur trong những ngày này cũng khẩn trương bàn bạc kế hoạch đánh người La Mã cùng với

những kỵ sĩ. Mặc dù Lâm Linh là công tước, cũng có quyền lên tiếng trong những cuộc thảo luận này, nhưng nàng dù sao cũng chỉ là – học sinh

trung học, nghe nhiều thứ về chiến tranh như vây, đầu nàng đã sớm ngốc

rồi.

Dựa theo lịch sử, trò chơi này cũng đã sắp kết thúc rồi. Chờ đến lúc Arthur đánh bại người La Mã, tìm được chén thánh, đến lúc đó

trò chơi cũng sẽ kết thúc.

Nghĩ đến đây, tâm tình Lâm Linh tuột

thẳng xuống mức âm. Bất luận là nàng biểu hiện là mình kiên cường như

thế nào, ở đây thế nào cũng không cần. Trong lòng khẽ dâng lên nỗi lo sợ và khiếp đảm, rồi cuối cùng nàng vẫn sẽ không thể thoát khỏi.

Xuân rồi cũng sẽ qua, người rồi cũng sẽ già, giấc mộng cũng sẽ đến lúc tỉnh lại.

Mọi thứ, đều có sự kết thúc của nó.

Đến khi trò chơi kết thúc, nàng nên đối mặt với mọi thứ như thế nào đây?

Coi như mọi thứ chỉ là một giấc mơ thôi sao? Không, nàng không làm được. Nàng không quên được Arthur, không quên được Lancelot, không thể quên

được những người bạn nơi đây, không thể quên được mọi thứ ở đây.

Có lẽ, Mặc Lâm không chừng sẽ còn có cách gì đó? Trong lòng nàng đột nhiên dâng lên một tia hy vọng nhỏ nhoi, như một người du hành tìm được một

ốc đảo trên hoang mạc rộng lớn……

Nhưng, rốt cuộc Mặc Lâm đã đi đâu?

Trong lúc đang bơi trong mớ suy tư rối rắm, Lâm Linh bất giác đã đi tới bên hồ hoa viên.

“Tiểu Linh!” Cách đó không xa đột nhiên có tiếng ai đó gọi nàng. Lâm Linh

ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy Morgan phu nhân và Guinevere đang nhàn nhã

uống trà chiều dưới một tán cây táo, Morgan phu nhân cười mỉm vẫy tay

với nàng, ý bảo nàng lại đó.

Lâm Linh dừng chân. Mặc dù nàng vẫn

thấy công chúa Guinevere không vừa mắt chút nào, nhưng giờ nàng đã chẳng còn cảm giác lo lắng bất an nữa. Vì chính Tiểu Lan đã nói, nàng chính

là độc nhất vô nhị. Có Arthur luôn yêu nàng, nàng nên thấy tự tin mới

đúng.

“Morgan phu nhân, công chúa điện hạ.” Nàng nở một nụ cười tươi rói, đi thẳng tới chỗ các nàng.

“Tiểu Linh, ta đang cùng công chúa ôn lại chuyện cũ, dạo này cũng chưa nói

chuyện phiếm lại với muội, chi bằng chúng ta cùng ngồi xuống nói chuyện

đi.” Morgan phu nhân nhiệt tình mời nàng ngồi xuống, rót cho nàng một

chén hồng trà thơm ngào ngạt.

Công chúa Guinevere chỉ gật đầu đáp lại, mặc dù môi nàng vẫn đang cười, nhưng trong mắt lại là một mảng

lạnh băng, như không muốn nói chuyện cùng với nàng.

Lâm Linh cảm nhận được địch ý của đối phương, nhưng nàng chẳng thèm liếc mắt tới một cái.

Morgan phu nhân cùng nàng trò chuyện vài câu về việc nhà, đột nhiên phát hiện

gì đó trên cổ nàng liền hỏi:“A? Sợi dây chuyền kia thật đẹp! Là muội mua hay ai tặng vậy?”

Lâm Linh vuốt vuốt sợi dây chuyền hổ phách trên cổ, đáp lời:“Là phụ vương Arthur đưa nó cho muội.”

Lời nàng vừa dứt, sắc mặt Guinevere hơi trầm xuống trầm xuống, liếc sợi dây chuyền của nàng một cái rồi quay mặt đi.

Thấy sắc mặt nàng ta khó chịu, trong lòng Lâm Linh đột nhiên dâng lên một

cảm giác thoải mái nho nhỏ, đây chính là sợi dây chuyền cha Arthur tặng

nàng, người khác có muốn cũng không thể nào có được.

Mặc dù biết ý nghĩ của mình khá là trẻ con, nhưng nàng vẫn không nhịn được……

“Thật là đặc biệt, có thể cho ta xem một chút không?” Morgan phu nhân cười nói.

Lâm Linh thoáng ngập ngừng rồi tháo sợi dây chuyền ra bỏ vào tay đối

phương. Morgan phu nhân nhẹ nhàng vuốt vuốt vòng cổ, thở nhẹ một cái,

rồi nhanh chóng trả lại cho nàng.

Nàng vừa nhận được sợi dây

chuyền, một thị nữ vội vã chạy tới, hành lễ rồi nói:“Công tước đại nhân, Mordred thiếu gia mời ngài đến chỗ cậu ấy một chuyến.”

Lâm Linh

hiểu rõ mỉm cười:“Được, ta tới ngay.” Mấy ngày trước nàng vừa mới vẽ

xong hình xe đạp cho hắn nhìn, chắc tên kia đang vùi đầu nghiên cứu thứ

này. Nhưng chế tạo xe đạp khó hơn làm ván trượt rất nhiều, muốn chờ tới

khi làm ra thành phẩm thì không biết tới khi nào.

Nàng vừa gắn

lại sợi dây chuyền lên cổ, vừa cất bước dọc theo bờ hồ tiến lên phía

trước. Chưa đi được vài bước, đột nhiên đầu nàng cảm thấy choáng váng,

dừng chân lại. Đột nhiên, lại là một cỗ lực khá quen đánh vào lưng nàng! Nàng không chút phòng bị bị nó đánh trúng, dưới chân lảo đảo vài cái,

loạng choạng rơi xuống hồ!

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 121

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 121
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...