Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 117

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Perth và Bối Để Uy

Nhĩ vẫn còn là người mới, họ không nói gì cũng chẳng có gì lạ, huống hồ

kỵ sĩ Will có vẻ như là bị kéo tới cho đủ số, nhìn sắc mặt của hắn là

nhận ra ngay điều đó. Nhưng đến ngay cả Khải nhiều chuyện cũng không nói gì, cứ như chú chó nhỏ bị mắc cục xương ngay cổ họng như thế thì thực

sự khó tin.

“Vậy…. Nếu như đã không có việc gì, thì tôi đi về

trước.” Lâm Linh xoay người tính đi, nhưng còn chưa bước được hai bước

thì đã bị Khải cản lại.

“Tiểu Linh, cô còn giả bộ làm gì! Mọi

người đều biết cô tuột tinh thần là vì công chúa Guinevere! Cô không cần lo lắng, cô mới là người xứng với bệ hạ nhất! Mặc dù cô không thông

minh bằng nàng, không xinh đẹp bằng nàng, không đa tài đa nghệ như nàng, không đoan trang thanh thoát bằng nàng, không ……”

“Khải!” Lâm Linh nổi giận, nàng thật sự nổi giận, tên kia rốt cuộc là đang an ủi nàng hay là đang đả kích nàng……

“A —-” Khải cũng ý thức được mình vừa nhỡ mồm, vội vàng thu lời lại, lần

nữa nhắc lại,“Chúng tôi hiểu sự cố gắng của cô, Tiểu Linh!” Nói xong,

hắn lại buộc mọi người cùng tỏ thái độ như hắn.

“Chỉ cần cô cam

đoan không được lấy tay chưa rửa chạm vào ta, ta sẽ luôn ủng hộ ngươi.”

Đặc Lý Ti là người đầu tiên tỏ thái độ không dễ bị cưỡng ép.

“Lâm Linh, đừng lo, bệ hạ luôn rất coi trọng cô.” Lamorak bởi vì lúc trước

đã không thể bảo vệ tốt Lâm Linh, ôm tâm tình áy náy nói.

“Không - ủng – hộ –” Lời nói của Juatan Just lập tức nhận lấy cái nhìn xem

thường của Khải, sau đó hắn chậm rãi nói ba chữ cuối:“– mới – kỳ - lạ.”

“Này này này, lần sau đừng có gặp chuyện quan trọng nào cũng chỉ nói có ba

chữ như vậy!” Khải nổi giận, Juatan Just nhún vai, khinh thường quay đầu đi.

“Vậy còn hai người các ngươi?” Khải nhìn chằm chằm hai tên người mới.

“Sau trận chiến ở Barton, ta vô cùng có ấn tượng với công tước Ballot, ngoại trừ công tước ra, ta nghĩ không ai có thể xứng đôi cùng với bệ hạ.”

Trong mắt Perth xẹt qua một tia vẻ tán thưởng, không che dấu vẻ tán

dương nói.

Bối Để Uy Nhĩ vẫn không mửo miệng. Nhưng lại phức tạp nhìn Lâm Linh.

“Ta không ủng hộ!” Gawain đột nhiên hô một tiếng,“Người thích hợp với Tiểu

Linh nhất phải là ta mới đúng! Cho dù Tiểu Linh bây giờ đã là công tước, ta cũng sẽ không từ bỏ!”

Bốp! Mũi hắn bị một quyền mạnh mẽ đánh

trúng, bật ngửa ra phía sau. Khải vuốt vuốt tay phải của mình, cười

thước thước nói:“Lời của tên này không có hiệu quả, tiếp tục.”

“Đủ rồi, các ngươi đừng nói nữa!” Lâm Linh hô to một tiếng xoay người bỏ

chạy ra ngoài, nàng hiểu rõ mọi người là có ý tốt, nhưng không hiểu tại

sao, tâm trạng lại càng ngày càng kém.

Ra khỏi phòng Lancelot,

nàng chạy một hơi tới phòng bếp vắng người, vừa vào cửa đã đụng phải mèo đen Arthur. Lâm Linh vừa đến liền thấy đó đang lục lọi tìm kiếm đồ ăn,

nó vừa thấy nàng lập tức tỏ ra thân thiết, meo meo nhảy vào lòng nàng cọ cọ.

Lâm Linh quăng cho nó một ánh mắt xem thường, xem bộ dáng

của nó là muốn nàng tìm đồ ăn giùm đi. Nàng khom người xuống tìm trong

tủ bát trong chốc lát, kết quả chỉ tìm thấy được một củ cà rốt lớn. Vẻ

mặt nàng khó xử đưa tới trước mặt nó, ăn nói khép nép:“Mày xem, chỉ còn

có cái này, mày ăn được thì ăn đi.”

Mèo Arthur ngẩn ra vài giây,

sau đó đột nhiên giận dữ, mặc kệ người trước mặt có thân phận gì, giơ

móng vuốt của mình lên! Lâm Linh vội vàng thu lại cà rốt trong tay, cà

rốt sượt qua móng vuốt của con mèo, vài giọt nước bắn vào mắt Lâm Linh,

một cỗ mùi cay độc khiến nàng muốn chảy nước mắt.

“Mày – đồ mèo

thối!” Nàng nhắm mắt ném cà rốt về phía con mèo! Nó xoa người meo meo

vài tiếng chạy đi, bỏ Lâm Linh đang buồn bực lại sau lưng.

Ước

chừng khoảng năm sáu phút, Lâm Linh nghe được tiếng bước chân, đồng thời là giọng nói ôn nhu của Lancelot:“Tiểu Linh, hóa ra cô chạy tới trốn ở

đây.” Vừa nói, hắn vừa chậm rãi đi tới cạnh nàng, như là phát hiện cái

gì, giọng của hắn bất chợt có vài phần lo lắng,“Tiểu Linh, cô trốn ở đây khóc sao?”

“Tôi không có.” Nàng rất bất đắc dĩ dụi mắt,“Mắt của tôi bị nước cà rốt văng trúng.”

“Cô đừng dụi mắt.” Lancelot vội vàng bắt lấy tay nàng,“Nếu không sẽ càng

làm mắt cảm thấy khó chịu hơn. Cô chờ một chút.” Nói xong, hắn buông tay nàng ra đi tới múc một thau nước để bên cạnh, rút chiếc khăn tay lụa

nhúng vào nước cẩn thận lau cho nàng.

Vì đối phương là Lancelot,

nên Lâm Linh như một con mèo nhỏ ngoan ngoãn không nhúc nhích, yên tâm

để đối phương lau hai mắt cho mình. Ngón tay của hắn êm ái lại ấm áp,

chạm vào đâu đều có cảm giác mát như gió xuân, khiến cho nàng có cảm

giác như băng tan chảy dưới ánh nắng mặt trời……

“Tiểu Linh, còn

nhớ rõ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không? Cô và bệ hạ cùng nhau tìm

được ta trong lâu đài xanh.” Lancelot đột nhiên thấp giọng nói.

“Đương nhiên nhớ rõ a, đó là lần đầu tiên tôi thấy Tiểu Lan, cậu vẫn đang cố

ya giả làm bá tước phu nhân mê hoặc Arthur.” Lâm Linh nhớ tới lần đầu

tiên gặp Lancelot, không khỏi hé miệng cười.

“Vậy là cô thấy tôi khi trở thành bá tước phu nhân rất xinh đẹp?”

Ách ~~ Tiểu Lan hỏi vấn đề thật kỳ quái…… Lâm Linh ngẩn người nhưng vẫn

đáp,“Đương nhiên lúc cậu trở thành bá tước phu nhân rất xinh đẹp.”

“Nhưng lúc đầu bệ hạ cũng không bị ta mê hoặc, sau đó lúc ở Camelot cũng không bị công chúa Guinevere hấp dẫn. Bởi vì trong lòng hắn chỉ có một cô

gái, đó chính là cô, Lâm Linh. Quả thật là cô không hề xinh đẹp như cô

ấy, cũng không đa tài đa nghệ cô ấy, nhưng mặt khác, cô ấy cũng sẽ không ngại cơ thể vẫn chưa khỏe chạy ra khỏi Camelot tới cứu bệ hạ, cô ấy

cũng sẽ không mạo hiểm vì chúng ta mà nhảy từ trên tường thành xuống, cô ấy cũng sẽ không cỗ nghĩ cách để cứu bệ hạ khỏi độc khí…… cô ấy sẽ

không làm……” Hắn thoáng dừng lại”…làm cho bệ hạ thực sự động tâm. Nhớ

kỹ, Tiểu Linh, mỗi người đều có điểm đặc biệt của riêng mình, Thượng Đế

cho tới giờ cũng sẽ không bao giờ tạo ra hai người giống nhau. Mà chỗ

đặc biệt của cô, chính là thứ đã khiến cho bệ hạ động tâm, không ai có

thể bắt chước được. Đối với bệ hạ mà nói, đối với ta…… mà nói, cô chính

là độc nhất vôc hị trên thế gian này.”

“Tiểu Lan, cám ơn cậu an ủi tôi……” Lâm Linh cảm động xoay qua đầu, khóe mắt lại bắt đầu ẩm ướt.

“Sao lại chảy nước mắt nữa? Nước cà rốt chưa lau hết sao?”

“Lúc này là khóc thật rồi!”

“A ~~”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 117

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 117
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...