Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 128

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sang ngày thứ hai, Lâm Linh nghe tin công chúa đã rời khỏi vương cung.

Mặc dù đối với nàng đây là một tin tốt, nhưng nàng vẫn không cảm thấy cao hứng như trong tưởng tượng của mình.

Có lẽ do mình là một loài động vật phức tạp chăng. Mặc dù công chúa đã đổ

oan cho nàng, nhưng đến cùng mà nói thì cũng là do công chúa yêu Arthur.

Nếu không phải do mình xen vào, Arthur và nàng đã là chân chính một đôi.

Lâm Linh vốn tính ngủ trưa một lát rồi mới đi gặp Mặc Lâm, ai ngờ lúc tỉnh

dậy đã là hoàng hôn. Nàng vội vàng thay quần áo, giục ngựa chạy tới phụ

cận giáo đường.

Ánh nến dọc đường thi thoảng nhảy lên trong không khí, xa xa nhìn lại, tựa như những đốm lửa trong đêm đen, mùi hương đèn cầy lượn lờ trong không khí, xen lẫn với tiếng đàn mơ hồ.

Hoa

hồng treo bên cửa sổ ẩn hiện trong bóng tối, đôi mắt lam trong suốt như

thủy tinh của Mặc Lâm, chữ giá thập hoàng kim lóe sáng, lóe lên ánh sáng chói mắt.

“Ôi, bây giờ ngươi mới tới đó à? Ta đợi ngươi từ lúc

mặt trời mọc tới mặt trời lặn, từ mặt trời lặn đến tối hù luôn đây.” Mặc Lâm ai oán nhìn nàng.

Lâm Linh không khỏi bật cười:

“Nghe sao giống – oán phụ thế ~ được rồi, trong khoảng thời gian vừa rồi rốt

cuộc ngươi đã đi đâu thế? Ta còn tưởng ngươi biến mất hẳn khỏi nhân gian luôn rồi chứ?”

“Ta đương nhiên là có chuyện gấp muốn làm.” Thần sắc Mặc Lâm chợt tối, ngẩng đầu nhìn nàng: “Còn ngươi? Gần đây vẫn ổn chứ?”

“Vẫn tốt lắm, ngươi xem chúng ta không những đã đánh bại người Saxon, Arthur đã thống nhất England, kế tiếp còn,” Lâm Linh dừng lại vài giây, lo

lắng một cái gì đó, lại thấp giọng mở miệng:“Mặc Lâm, sau khi trò chơi

kết thúc, ta nhất định phải rời khỏi đây sao?”

Mặc Lâm không trả lời nàng, xoay người gẩy một chút ánh sáng trên ngọn nến.

Ánh sáng chiếu rọi lên khuôn mặt yên lặng của chúa Jesus trên giá gỗ, thân

hình vô lực yếu ớt nằm lên gối Thánh mẫu, như một gốc cây bị cắt đứt

sinh mệnh, ngài còn ngửa mặt lên trời cao, hai tay dang rộng, như đang

chống lại thương đau.

Đá điệp y phất phơ đặt trên nền ngọc thạch, im lặng trang nghiêm mà đau thương.

“Lâm Linh,” Giọng nói của hắn mang theo vài phần mờ ảo, “Ngươi và Arthur yêu nhau, đúng không?”

Mặt Lâm Linh đỏ lên, giọng nhỏ như muỗi.

“Vậy ngươi thấy vô cùng hạnh phúc khi ở cùng với nó sao?” Hắn bình tĩnh hỏi.

Miệng nàng không khỏi hơi cong lên: “Hạnh phúc, rất hạnh phúc.”

Mặc lâm nhẹ nhàng thở dài một hơi, ngẩng đầu lên nhìn Jesus pho tượng thấp giọng nói:

“Thần từng nói với người ta rằng: Ta chữa thương cho ngươi, cũng chỉ để làm

hại ngươi; Ta sủng ái ngươi, cũng chỉ để trừng phạt ngươi. Từng có hạnh

phúc, sẽ có thống khổ. Tất cả mọi thứ đều rất đơn giản, tất cả mọi

chuyện cũng không đơn thuần; trước mặt tốt đẹp bao nhiêu, chân tướng sau lưng lại tàn khốc bấy nhiêu. Hạnh phúc đảo mắt cũng chỉ sẽ trở thành

một ký ức, hạnh phúc cách bất hạnh trong một khoảng rất gần. Mà yêu

chính là lựa chọn tự hành hạ lẫn nhau, chịu hành hạ cùng nhau. Như vậy,

Lâm Linh, ngươi chuẩn bị kỹ rồi sao?”

“Chuẩn bị……cái gì?” Lòng nàng tràn ngập cảm giác bất an.

“Chuẩn bị sẵn sàng nghênh đón mọi khó khăn phía trước. Có lẽ sẽ có nhiều thứ

khiến ngươi không thể nào chịu đựng được, có lẽ sẽ khiến ngươi thống khổ bi ai, thậm chí còn có thể đưa ngươi vào tận cùng của sự tuyệt vọng,

cho dù như vậy, ngươi vẫn chọn tin tưởng đối phương sao? Ngươi vẫn có

thể tiếp tục kiên trì chứ? Lâm Linh……”

“Nhất định. Vô luận phát

sinh chuyện gì, ta đều sẽ tin tưởng cậu ấy như cậu ấy đã tin tưởng ta.”

Lâm Linh ngẩng đầu nhìn thẳng ánh mắt hắn, gằn từng chữ: “Ta muốn ở bên

cạnh cậu ấy.”

“Cho dù chỉ là hư ảo cũng không sao?” Mắt hắn gợn lên một tia phức tạp.

“Cậu ấy không phải hư ảo,” Lâm Linh lắc lắc đầu, “Không chỉ cậu ấy, còn có

Tiểu Lan, Khải, Tiểu Tư,…… kể cả ngươi nữa, Mặc Lâm, đối với ta mà nói,

tất cả mọi người đều không phải hư ảo.”

“Lâm Linh,” Tiếng nói

phập phồng của hắn thiếu vững vàng, tịch liêu, thậm chí còn có một chút

cô đơn phiền muộn, “Nhiều khi ta thấy hâm mộ ngươi, vô luận kết cục như

thế nào, ít nhất, đối phương cũng yêu ngươi.”

“Mặc Lâm……..” Lần đầu tiên nàng thấy Mặc Lâm chán nản như thế.

“Nhớ kỹ lời ngươi, vô luận thế nào, đều phải tin tưởng đối phương.” Hắn xoay người đi ra ngoài, vừa ra tới cửa thì quay đầu lại nói một câu, “Hai

ngày sau ta lại rời đi lần nữa. Khi nào có thể trở về, chính ta cũng

không biết.”

“Vậy là có ý gì?” Lâm Linh ngẩn người, “Ngươi muốn đi đâu?”

Hắn chỉ mỉm cười, tiếp tục tiến lên phía trước.

“A, Mặc Lâm, đối với ngươi, không hề có thứ gì khiến ngươi có thể đánh đổi mọi thứ để bảo vệ sao?” Nàng đột nhiên hỏi.

“Đương nhiên.”

Sau khi Mặc Lâm rời khỏi, Lâm Linh đứng lại trong giáo đường thêm một hồi.

Nàng đứng trước pho tượng hồi lâu, chẳng suy nghĩ gì sâu xa, mà cảm xúc lại

mịt mờ hải không, đúng là nàng chẳng mong mọi chuyện sẽ thuận theo nước

chảy bèo trôi.

Cô tịch, mờ ảo, khiến nàng dần quên.

Đang

lúc đi ra khỏi giáo đường, nàng phát hiện hoàng hôn đang chói mắt, những đường vệt đỏ kéo dài ở chân trời, nhảy nhót như hỏa diễm, như muốn

thiêu đốt mọi thứ ở đây.

“Đoàng!” Một tiếng kêu vang lên trong

không trung, Lâm Linh không chút phòng bị, trong nháy mắt nàng cảm thấy

đầu vai lạnh như băng, sau đó lập tức nóng rát lên. Đột nhiên bị công

kích, nàng lảo đảo vài cái tiến về phía trước, rồi khuỵu một gối xuống.

Máu sền sệt không ngừng trào ra, mồ hôi chảy ròng ròng xuống vết thương đau đến thấu xương.

Cắn chặt răng, cố gắng không được để cho mình bất tỉnh, ý thức nói cho nàng biết, hình như nàng trúng đạn rồi.

Trúng đạn??

Lúc Lâm Linh nhận ra được nguyên nhân thì bắt đầu cảm thấy run rẩy, tại sao trong trò chơi ở thời Trung cổ lại có thứ này?

Tại sao?

Bốn phía khôi phục lại vẻ yên tĩnh vốn có của nó. Gió vẫn nhẹ nhàng thanh

lương, chỉ là pha thêm trong đó một chút kinh ngạc và sợ hãi. Lâm Linh

lần nữa cắn chặt môi dưới đang run rẩy, hô hấp gấp gáp nói rõ cho nàng

biết vết thương đang vô cùng đau nhức.

Quần áo bắt đầu nặng trịch bám sát vào người, dùng một thứ chất lỏng dính vào áo.

Mở năm ngón bàn tay trái, nàng giật mình nhìn thấy một màu đỏ sẫm ghê

người, loang lổ mà đau đớn, tàn khốc mà cắn nuốt lấy sinh mệnh.

Là ai? Đến cùng là kẻ nào??

Thu hết sức lực trong cơ thể, nàng miễn cưỡng đứng lên, bất an quay đầu tìm kiếm con ngựa, cố nhích tứ chi, vùng vẫy xiêu vẹo tiến về phía nó.

Nơi đây không thể ở lâu, đứng đó mà đã bị đánh như vậy, rất có thể ai đó đã chú ý tới mình, nghĩ đến đây, đột nhiên một cảm giác sợ hãi dâng lên

trong lòng nàng át đi cả sự đau đớn trên vai.

Không muốn chết, nàng không muốn cứ thế mà biến mất khỏi đây.

Nàng còn bao nhiêu thời gian?

Trước mặt lại thêm một trận choáng váng, máu đã làm ướt sũng cả cánh tay phải và quần áo nàng, từng giọt lại từng giọt nhỏ lên thảm cỏ xanh mướt, có

vẻ quá gây chú ý.

Mang theo một người máu, nàng cố nắm chặt dây

cương, khả năng cuối cùng có thể làm chỉ là nhảy lên lưng ngựa, bám chặt lên nó, để nó tùy ý chở mình tẩu thoát.

Tất cả tư tưởng, tất cả ý thức, cũng chỉ còn một: Mau đi! Rời khỏi nơi này! Mau đi……..

Chính nàng cũng chẳng biết con ngựa đã chạy bao lâu, tất cả sức lực cũng dần đánh mất theo từng hạt huyết châu……

Loáng thoáng thấy đại môn vương cung, nàng khẽ nhích một chút, buông lỏng tay nắm dây cương, cả người ngã xuống ngựa……

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 128

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 128
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...