Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 131

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối tuần, vì cũng không mấy ảnh hưởng tới công việc học tập, nàng bắt đầu

chạy đến khu nhà cấp cao của Tam công tử, bắt đầu tiếp tục cuộc sống bi

thảm của một nữ công.

Lâm Linh mang theo một thân oán khí chậm rãi đi vào phòng Tề Văn Du, không tình nguyện kéo tấm khăn trải giường ra.

Nhớ lần trước vì vụ nàng phải lau sàn nhà đến có thể soi gương được mà sùi

bọt mép, phỏng chừng hôm nay lại phải giậm lên vết xe đổ đó rồi. Ôi

chao, cuộc sống như vậy thật là khổ mà.

“Cộp!” Ngay lúc nàng cố

lôi kéo tấm khăn trải giường, đột nhiên có một thứ rớt ra từ trong đó.

Nàng tò mò nhặt lên nhìn, hóa ra là – điện thoại di động. Tuy nhiên

chiếc điện thoại này nàng chưa bao giờ thấy qua trên thị trường, hơn nữa còn nhẹ tênh như không có trọng lượng. Nàng lật lại, chỉ thấy phía sau

có khắc hai chữ — Lạc Lâm.

Lạc Lâm? Hình như tên này nàng đã thấy ở đâu đó rồi, đúng rồi, không phải là ở dưới bức họa chú chó săn vàng

kia cũng có ký tên này hay sao?

Nàng suy tư, mở nắp điện thoại

lên, vừa nhìn thấy hình ảnh đầu tiên nàng đã chấn động, hình chờ màn

hình điện thoại lại chính là— a hoa! Nàng luống cuống ấn lung tung vài

phím, trong danh sách liên lạc điện thoại hiện lên một đống tên, nhưng

hình như đó không phải là tên người.

Cuộc chiến Troy

Vương tử Ai Cập

Đại Đế Ba Tư ……

“Làm việc mà không tốt thì tôi sẽ trừ tiền công đó nhá.” Đang lúc nàng muốn

nhìn cẩn thận hơn, Tề Văn Du lại như quỷ đúng lúc xuất hiện trước mặt

nàng, mặt không đổi sắc rút cái điện thoại từ trong tay nàng.

“Tề Văn Du, Lạc Lâm là ai?” Nàng thoáng dừng lại, không nhịn được tiếp tục

mở giọng nghi hoặc,“Tại sao trong chiếc điện thoại trên tay cậu lại có

hình ảnh của [Arthur vương truyền kỳ], còn có, mấy danh chữ vừa rồi là?”

“Đã nhìn lén đồ của người khác rồi mà còn đặt thêm mấy vấn đề nhàm chán, cô là người đầu tiên đó.” Tề Văn Du mỉm cười,“Chẳng lẽ cô không thấy sao?

Tất cả những tên này đều là trò chơi. Còn Lạc Lâm, cậu ta là một người

bạn tốt của tôi, cái này điện thoại này cũng là của cậu ta. Cậu ta là

một người cực kỳ thích tên trò chơi, cho nên cũng lưu tên liên lạc thành tên trò chơi, vậy thôi.”

“Ý cậu là tên đó cũng có chơi Arthur vương truyền kỳ?” Tâm Lâm Linh đột nhiên cứng tới cổ họng.

“Ai biết, cũng có thể.” Tề Văn Du nhún vai.

“Vậy tên đó hiện đang ở đâu?” Lâm Linh bối rối hỏi.

“Hình như câu hỏi của cô hơi nhiều, Lâm Linh bạn học thân mến.” Hắn nâng cổ

tay nhìn đồng hồ của mình,“Thời gian của cô hình như cũng không còn

nhiều đâu.”

“Tôi biết!” Lâm Linh tức giận đáp lại, nghi vấn trong lòng càng lúc càng lớn, rốt cuộc cái tên Lạc Lâm này là ai? Nếu như hắn cũng chơi [ Arthur vương truyền kỳ ], có phải mọi chuyện hắn trải qua

cũng giống y như nàng? Chẳng lẽ hắn và nàng chơi không cùng một chiếc

đĩa? Hay là mỗi chiếc đĩa đều xảy ra những biến cố khác nhau?

Nàng vừa cố hết sức suy tư, vừa ôm ga trải giường đi về phía nhà vệ sinh,

còn chưa đi được mấy bước, đột nhiên nàng nghĩ tới một việc trọng yếu,

vì vậy vội vàng xoay người hỏi:“Tề Văn Du, lần trước tôi đến phòng sách

của cậu thấy có cuốn cái chết của Arthur vương, giờ cậu có thể cho tôi

mượn xem một chút không?”

“Vậy sao?” Vẻ mặt hắn tiếc nuối,“Tôi cho bạn mượn rồi, sợ là ba tháng nữa cậu ấy mới có thể trả lại cho tôi.”

“Ba tháng?” Thần sắc Lâm Linh chợt thất vọng, nhưng lập tức lại nghĩ ở chỗ

khác có thể còn có quyển sách khác mà mượn, vì vậy sau đó cũng không hỏi thêm nữa.

Khoảng gần giữa trưa, Lâm Linh mãnh liệt yêu cầu nghỉ

ngơi một lát, nếu không sẽ bãi công. Một kẻ ăn khôn ngoan thì cũng phải

biết nhìn xa trông rộng, nàng dự đoán trước chắc chắn thế nào bữa ăn

cũng sẽ có biến, vì thế nàng rút ra một ổ bánh mì và một bình nước đề

phòng lại bị mắc lừa.

Tề Văn Du vừa buồn cười nhìn nàng, vừa thản nhiên tự đắc chế biến một bàn tiệc lớn.

“Thật sự không ăn sao? Ừm, tôm hùm hải sản ngon thật!” Hắn thi thoảng còn khiêu khích nàng vài câu.

Lâm Linh nuốt vào miếng bánh mì cuối cùng, trừng mắt nhìn hắn một cái, trầm mặc nhìn cái đồng hồ vàng của hắn với muôn vàn khinh bỉ. Thừa dịp thời

gian trống, nàng từ từ rút từ trong túi tùy thân ra một cuốn vở. Đây

chính là điều mà tên tiểu Tam kia đáp ứng nàng, nàng có thể ôn bài giữa

giờ giải lao. Chỉ là, mới làm tới đề thứ ba, nàng đã bắt đầu thấy đau

đầu, ôi, ai kêu số học luôn là điểm yếu của nàng chứ?

“Sao thế, không làm nữa sao?” Tề Văn Du không biết từ lúc nào đã dứng sau lưng nàng.

Nàng vẫn không thèm để ý tới hắn, tiếp tục tập trung đầu óc suy nghĩ.

“Loại đề này chỉ là chuyện nhỏ.” Hắn cúi người, cầm lấy cây bút thoăng thoắt

ghi ra tất cả các cách giải đề trên giấy,“Thật ra là còn cách khác nữa,

cách của cô giải sai rồi, cách đó rất phức tạp, thật ra có thể như

vậy,,,”

Trong lòng Lâm Linh hơi buồn bực, ông trời thật đúng là

không công bằng mà, tên kia lớn lên chẳng những tướng mạo được, trong

nhà còn có tiền, lại còn thông minh như vậy, thật là thập phần hoàn mỹ

mà.

“Hóa ra cũng có thể giải như vậy.” Nàng kinh ngạc nhìn các bước hắn vừa viết.

“Đúng vậy, vậy chi bằng mời tôi làm giáo viên dạy kèm tại nhà cho đi?”

Nàng không chịu nổi đả kích nghiêng đầu đi, lúc này mới phát hiện nàng cách

hắn gần như thế, hơi thở ấm áp đang phả vào cổ nàng. Oa, cái tư thế này

thật kỳ quái…… Nàng cuống quít tránh ra, ngập ngừng nói:“Thôi bỏ đi,

tôi không chịu nổi cái tính Bồ Tát đó của cậu đâu.”

“Tiểu Linh,

thật ra cũng có cách xóa sạch nợ của cô mà không cần phải làm gì cả

đấy.” Ngữ khí của hắn đột nhiên mập mờ, sâu trong đôi mắt đen như có cái gì đấy chớp động.

“Cách gì?” Người nào đó tràn đầy hy vọng ngẩng đầu lên.

“Là, hẹn hò với tôi.”

Ha hả? Lâm Linh trợn to hai mắt ra vẻ khó tin, đầu nhất thời bị lâm vào trạng thái đông cứng.

“Cô nghĩ lại xem, nếu như hẹn hò với tôi, chẳng những có thể miễn nợ, hơn

nữa còn được ăn bất kỳ món ngon nào, tôi cũng có thể bổ túc cho cô bất

kỳ lúc nào, cô nói xem có phải là tốt hơn rất nhiều hay không?” Tên nào

đó bày ra bộ dáng Sói già đang dụ dỗ Thỏ non.

Một phút sau, Lâm

Linh bắt đầu hồi thần lần lần, nàng nhắm mắt rồi lại mở ra, sau đó rất

kiên định lắc đầu, nói ra ba chữ kiên quyết nhất từ lúc sinh tới

giờ:“Tôi, không, muốn!”

Không cần phải nói, tên kia nhất định là lại đang trêu nàng.

Nhãn quang trong mắt Tề Văn Du chợt lóe, khom khom khóe miệng,“Vậy thì đáng

tiếc quá.” Hắn như lơ đãng liếc mắt sang nàng một cái,“Chẳng lẽ cô có

người mình thích rồi?”

Mặt Lâm Linh lập tức hồng lên, nhưng vẫn

gật đầu:“Đúng vậy, cậu ấy là nam nhân ưu tú nhất mà tôi từng gặp.” Cái

này có tính là vương bà bán qua, mèo khen mèo dài đuôi không ta? Quên đi quên đi, tạm thời quên đi một đống tật xấu của tên ác thần đó đi.

“Thật khó tin, trên đời này vậy mà còn có tên nam nhân còn ưu tú hơn cả tôi?” Vẻ mặt hắn sửng sốt.

Nhìn vẻ mặt của hắn như vậy, làm nàng không nhịn được muốn cười.

“Vậy, thích hắn tới nỗi có thể đánh đổi mọi thứ sao?” Hắn đột nhiên nở nụ

cười nham hiểm, thần sắc cổ quái chỉ vào chiếc nhẫn trên tay nàng,“Đây

là hắn đưa cho cô?”

Lâm Linh vội vàng giấu tay ra phía sau, rền rĩ nói:“Mắc mớ gì tới cậu?”

Hắn nhanh chóng khôi phục lại nụ cười như trước:“Đương nhiên là chuyện này

không liên quan gì tới tôi. Nhưng nếu cô đã không đáp ứng lời mời hẹn hò của tôi, vậy thì bài giải lúc nãy cũng phải được thu phí.”

“Này, cậu đừng có đụng gì cũng thu phí được không, cùng lắm là tôi giúp cậu

giặt sạch cái tấm ra giường kia là được rồi!” Lâm Linh sợ hắn lại báo

thêm một cái giá trên trời, nhảy dựng lên lập tức chạy vào nhà vệ sinh.

Tề Văn Du nhìn bóng lưng của nàng, mi tâm nổi lên một tia bí hiểm.

Tới chiều, Lâm Linh rốt cuộc cũng hoàn thành tất cả công việc vất vả ngày

hôm nay. Mặc dù vẫn chưa tới mức phải sùi bọt mép, nhưng hai tay run rẩy vô lực thì không phải là giả. Nàng thấy thời gian cũng chưa muộn lắm,

vội vã chạy khỏi cái nhà Ma vương này như chạy nạn, vội vã bắt xe chở

tới thư viện. Nhưng ngoài dự đoán của nàng, trong thư viện vốn không có

quyển sách này. Nàng vừa thất vọng lại không can tâm tiếp tục chạy tới

mấy hiệu sách lớn, kết quả vẫn giống nhau. Nàng tìm tới lúc hoàng hôn

nhưng vẫn không thu hoạch được gì. Vì vậy quyết định về nhà, chờ thêm

vài ngày nữa rảnh thời gian thì lại tới tìm quyển sách này.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 131

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 131
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...