Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 41

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thủ đô Camelot, England.

Lúc này trong hoàng cung Camelot đang tiệc tùng đèn đuốc sáng, ăn uống linh đình, bóng người lượn lờ như điệp.

Vách tường hai bên màu đỏ thẫm, trên bàn ăn trơn nhẵn ưu nhã đặt một chiếc chén nến được điêu khắc vô cùng tinh xảo, ánh nến sáng ngời nhảy nhót trên ngân nến, thỉnh thoảng bắn ra một ít ngân quang, hoa lệ mà ấm áp. Sáo, thụ cầm, lục huyền cầm, trống, kèn tây, đàn vi-ô-lông,tiếng của đủ loại nhạc khí và giọng nói của đám nam nữ quý tộc hòa với nhau một cách hài hòa.

Lâm Linh len lén đưa mắt đánh giá vị hắc ykỵsĩngồi ở phía bên phải, chỉ thấy hắn nhẹ nhàng đưa tay bắt lấy ly rượu thủy tinh, rượu trong chén đo đỏ thần bí mà lại vô cùng mị hoặc, thật giống như hắn vậy. Mặc dù mọi người không nhìn rõ được dung mạo của hắn, nhưng bất tri bất giác lại bị khí chất thần bí của hắn hấp dẫn, các vị tiểu thư phu nhân ngồi các bàn xung quanh thi thoảng cũng len lén liếc hắn, nhỏ giọng bình luận rốt cuộc vịkỵsĩnày là quý tộc phương nào?

“Tiểu Linh, sao cô lại không ăn?” Một giọng nói ôn nhu như gió xuân truyền đến từ bên trái Lâm Linh, khóe miệng nàng co rúm một chút, sao nàng lại có thể quên bên cạnh còn có một lão biến thái cần được xử lý chứ.

“Hầu tước đại nhân, ta và ngài hình như không có thân quen như thế, làm ơn đừng làm phiền tới ta nữa.” Nàng tức giận bắn cho hắn một ánh mắt xem thường, nhích sang phía bên phải.

Nói thật, nhân khí của tên hầu tước này cũng không kém, đại loại thì cũng có thể hoan nghênh. Hắn khác với vịkỵsĩlãnh khốc kia, khi thấy các phu nhân đưa mắt ẩn tình thì hầu tước vẫn mỉm cười gật đầu đáp lễ lại. Được đáp lễ nên các phu nhân ai cũng che miệng cười khẽ, đuôi lông mày thể hiện rõ sự vui mừng.

Tiệc tối của giới thượng lưu thường cũng là nơi mà những nữ nữ quý tộc kết bạn đi tìm ý trung nhân, nhất là khi quốc vương lại là người chủ trì bữa tiệc này, lại càng tụ tập đông đảo những công tử con nhà thế gia, kể cả không ít những vị vương tử của vương quốc England. Nếu bỏ qua vịkỵsĩthần bí kia và tên hầu tước High Timor hoa lệ xa xỉ này thì tâm điểm sự chú ý chính là tổ hợp ba người soái ca kia.

Lâm Linh giương mắt nhìn lên thì thấy Arthur đang nhỏ giọng nhẹ nhàng nói chuyện cùng với một vị tiểu thư quý tộc, trên khuôn mặt vị tiểu thư kia lộ ra vẻ ngượng ngùng, ánh mắt hưng phấn, chăm chú dán mắt lên người Arthur không rời đi nửa giây. Nàng đột nhiên cảm thấy có chút buồn bực, cái tên kia có sức hấp dẫn lớn vậy sao? Cho dù lớn lên có anh tuấn thế nào, cho dù sau này có trở thành quốc vương như thế nào, cho dù…..dù sao lúc đầu hắn cũng chỉ là một cục kẹo đường!

“Tiểu linh…… Cô đang làm cái gì vậy?” Giọng nói nghi hoặc của Gawain kéo nàng từ trong những suy nghĩ miên man trở về, nàng cúi đầu nhìn, trên trán toát ra một giọt mồ hôi lạnh, thịt nướng trong dĩa không biết từ khi nào đã bị dao ăn của nàng băm đến nhừ tử……

Lâm Linh thu hồi lại dao của mình, cười cười nhìn vẻ mặt ngạc nhiên của các quan khách ngồi cùng bàn,“Ha ha…… ăn như vầy mùi vị rất thơm.” Vừa nói nàng vừa chứng mình lời mình là thật, tiếp tục nặng nề đâm thêm vài nhát vào trong dĩa của mình!

Nhưng hình như lần này lỡ dùng tay quá sức, “vút” một tiếng, cái đĩa kia bay lên trời, sau đó thẳng tắp rơi xuống…… Mắt thấy mình đang ở dưới cái dĩa, Lâm Linh chưa kịp nghĩ gì đã đọc chú ngữ, cái dĩa kia lập tức đổi hướng……

Hoàn hảo hoàn hảo…… Trong lòng Lâm Linh âm thầm kêu may mắn, những nàng chưa kịp thở phào thì bỗng nghe thấy một tiếng “bang” truyền đến từ phía bên trái, sau đó là tiếng hét nhỏ của hầu tước Gawain, Lâm Linh kinh hồn táng đảm quay đầu thì thấy một dạng cực kỳ thảm thương đập vào mắt nàng.

Một cái dĩa hoa hoa lệ lệ rơi ngay giữa đầu của hầu tước đại nhân, nước tương bắt đầu từ từ chảy xuống trên gương mặt tuấn mỹ của hắn, nhỏ giọt rơi xuống bộ y phục hoa lệ……~

Hầu tước đại nhân hiển nhiên hoàn toàn bị shock, linh hồn bé nhỏ hồi lâu còn chưa kịp trở lại. Cho đến khi Lâm Linh len lén rút khăn tay ra định lau cho hắn thì hắn đột nhiên định thần lại, gạt phắt tay nàng ra, đột nhiên đứng dậy, không nói lời nào chạy vụt ra khỏi đại điện.

Trong đại điện một mảnh yên tĩnh, mọi người khó tin nhìn bóng lưng hầu tước, một số người muốn cười nhưng vì lễ nghi nên cố gắng nhịn xuống. Mà cũng nhiều người dùng ánh mắt kỳ quái nhìn nàng, không ngừng xì xào bàn tán

“Con nhỏ tóc đen mắt đen này là người nào thế?”

“Hình như là đi chung với Arthur điện hạ, nghe nói là chính quốc vương mời đến.”

“Thật là một đứa con gái vô giáo dục a……”

“Hầu tước đại nhân ngồi bên cạnh nàng thật là xui xẻo.”

“Ta nghi có khi nó ngồi với người nào là người đó xui xẻo……”

Những giọng nói thầm thì đứt quãng truyền vào tai Lâm Linh, khiến tay chân nàng luống cuống không biết nên làm thế nào cho phải, ở thời đại xa lạ này, nàng đột nhiên cảm thấy mình thật bất lực……~

“A, Thượng Đế a, không biết trong lòng hầu tước có nghĩ quẫn mà tự sát không a.” Một vị phu nhân khuôn mặt lo lắng nói,“Đối với một vị hầu tước đầy lòng kiêu ngạo mà nói thì việc này quả thực là quá nhục nhã.”

Tự sát? Lâm Linh sắc mặt đại biến, sẽ không…… sẽ không yếu ớt như vậy chứ, chợt nghe cách đó không xa truyền đến tiếng Khải ho khan, nàng lặng lẽ giương mắt nhìn lên thì thấy Khải đang ranh mãnh cười, Lancelot vẫn đang duy trì nụ cười ưu nhã, mà Arthur…… căn bản không thèm nhìn nàng.

Không biết tại sao, có một loại cảm giác uất ức lành lạnh lan tràn khắp cả lồng ngực, rõ ràng mình đã rất cố gắng cẩn thận, nhưng vẫn gây ra náo động lớn như vậy.

Arthur không tức giận mới là lạ……

Nàng vừa nghĩ, một bên thuận tay giật giật dao ăn, “rầm” một tiếng, quan khách ngồi cùng bàn với nàng vội vàng nâng chén đĩa của mình đứng lên, đột nhiên có cùng một hành động giống nhau biến mất dạng.

Lâm Linh khựng tay một chút, một cỗ cảm giác ảo não không nói nên lời ập vào trong lòng, tại sao nàng lại có thể phạm lỗi lần thứ hai chứ!

Đúng lúc đó có một chiếc đĩa sạch được đặt nhẹ nhàng trước mặt nàng, nàng quay đầu nhìn lại thì thấy cư nhiên là do vị hắc ykỵsĩbên cạnh đưa qua, thầm nghĩ tên này nhìn thế mà lại tự nhiên và phong độ như vậy. Vì thế nàng cười cười với hắn, nhỏ giọng nói,“Cám ơn ngài.”

“Không cần cám ơn.” Hắc ykỵsĩđọt nhiên mở miệng,“Hóa ra cô biết sử dụng ma thuật gió.”

Giọng nói của hắn trầm thấp lạnh lẽo, nó khác với loại lạnh lùng của Arthur, đó là một loại cảm giác lạnh lẽo khiến cho người ta cảm thấy sợ hãi, Lâm Linh hơi kinh hãi, mới vừa rồi nghe thấy giọng nói âm trầm này rất quen thuộc, hình như mình đã nghe qua ở đâu đó rồi thì phải??

Hơn nữa hắn còn biết mình có thể sử dụng phong hệ ma pháp? Tênkỵsĩthần bí này rốt cuộc là thần thánh phương nào? Mang theo một bụng đầy nghi hoặc, nàng len lén đánh giá lại tênkỵsĩkỹ càng một lần nữa, chỉ tiếc trên mặt hắn đã mang mặt nạ lại còn cúi đầu, hoàn toàn nhìn không ra manh mối gì.

Chưa tới mười phút, hầu tước Gawain rất nhanh đã quay lại đại điện, lúc này hắn đã thay một bộ lễ phục khác màu xanh biếc, mái tóc màu rám nắng cũng đã được gội sạch sẽ, còn thoảng thoảng tản ra mùi thơm. Các vị tiểu thư quý tộc nhất thời mắt lại sáng lên, hầu tước đại nhân hoa lệ đã trở lại……

Nhìn hắn tư thế ưu nhã trở lại vị trí cũ, mọi người đều hít vào một ngụm khí lạnh. Lâm Linh kinh ngạc nhìn hắn, bật thốt lên, “Ngươi thật nhanh a……”

Gawain tỏ vẻ không sao nhún vai,“Không sao, ta chỉ phải đi tắm rửa một cái, gội sạch – đầu, tha thêm dầu vừng, xoa bóp một chút, uống thêm một ly trà, thuận tiện hàn huyên một chút với các nữ hầu chuẩn bị đồ ăn……”

Lâm Linh khóe miệng không ngừng co quắp, ngài có phải là người hay không vậy, trong thời gian ngắn ngủi mà lại làm được nhiều việc như vậy?

“Đúng rồi, Tiểu Linh, cái thứ nước tương này thật sự là rất khó gội nha.” Gawain như cố ý nhắc nhở nàng.

Lâm Linh sửng sốt, cúi đầu lắp bắp nhận lỗi,“Xin… Xin lỗi, ta không cố ý.”

“Ta đương nhiên biết nàng không cố ý a.” Gawain tươi cười nhìn nàng, đột nhiên nắm tay nàng, đưa lên trên môi nhẹ nhàng hôn một cái thủ lễ, thấp giọng nói một câu chỉ đủ cho nàng và hắn nghe thấy,“Chờ sau khi cô trở thành một trong những món hàng trong bộ sưu tập của ta, ta sẽ hảo hảo dạy cô.” Nói xong, hắn vươn đầu lưỡi, thừa dịp không ai chú ý lặng lẽ liếm nhẹ lên mu bàn tay của nàng.

Sau lưng Lâm Linh bốc lên một cỗ hàn khí, vội vàng vứt bỏ tay hắn như một con đỉa, đem tay mình ra sau lưng chùi mạnh vài cái.

Ách — đúng là một tên đại biến thái!

Sau khi chấm dứt bữa tiệc, buổi vũ hội được long trọng bắt đầu.

Quốc vương vươn tay ra, nắm lấy tay vương hậu nhảy điệu nhảy đầu tiên, mọi người cũng lập tức ồn ào đứng lên, nhanh chóng kết đôi với bạn nhảy của mình cùng nhau khiêu vũ. Nháy mắt, trong sảnh tràn ngập âm thanh của các loại âm nhạc. Những ngườikỵsĩphong độ có bước nhảy thành thạo; Các bộ váy của các nàng phu nhân và tiểu thư tung bay uyển chuyển như cánh bướm.

Sau khi thấy hầu tước bị hai vị tiểu thư nào đó kéo đi, Lâm Linh thở dài nhẹ nhõm một hơi, không biết có phải do tướng mạo của bọn họ và nàng không giống nhau hay không, cư nhiên có mấy vị thiếu niên quý tộc bước lên mời nàng cùng khiêu vũ, nàng bối rối đến nỗi hận không thể trốn xuống một cái bàn nào đó cho nhanh, nhưng ngàn vạn lần không thể làm cái chuyện mất mặt này được!

Cách đó không xa ba người kia cũng đang được những mỹ nữ vây quanh.

“Arthur, cậu xem, có mấy người đến mời Lâm Linh cùng khiêu vũ kìa, nhìn bộ dáng của cổ kìa, ha ha, đúng chuẩn sợ hãi.” Khải vẫn không quên thỉnh thoảng chú ý bốn phía trò chuyện Bà Tám với các mỹ nữ chung quanh.

Lancelot mỉm cười,“Hôm nay Lâm Linh quả thật rất xinh đẹp.”

Chỉ có Arthur không cho là đúng hừ một tiếng,“Xinh đẹp cái gì, các nữ nhân khác so với cô ta còn đẹp hơn, bởi vì cái đồ ngốc đó lớn lên khác với chúng ta cho nên mấy tên nhàm chán kia mới có hứng thú với nàng thôi.”

Khải liếc nhìn Arthur bằng một ánh mắt không hảo ý,“Tên nhàm chán? Di? Ngữ khí sao lại có chút là lạ? Đúng rồi Arthur, bộ dáng của cậu trông rất khó chịu a.”

“Những kẻ có hứng thú với đồ ngốc đó chỉ có những tên nhàm chán không biết thưởng thức thôi.” Arthur quay đầu không thèm nhìn Lâm Linh.

“Nhưng như vậy cũng không hay cho lắm,” Lancelot đứng lên,“Điện hạ, ta đến giúp nàng giải vây.”

“Được rồi, các ngươi đứng chờ ở đây đi,” Arthur cũng đột nhiên đứng lên,“Ta qua đó đem cô ấy lại đây, đề phòng nàng lại gây ra rắc rối như chuyện vừa rồi! Thật là một đồ ngốc siêu cấp phiền toái mà!”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 41

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 41
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...