Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 118

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Thời khắc cuối cùng

đón công chúa Guinevere tới Camelot đã đến. Thực ra thì trước giờ quan

hệ giữa Camland với England khá hữu hảo, vì thế trong vương cung lập tức tổ chức một buổi tiệc nhỏ để đón tiếp công chúa.

Mùi mật đèn

tinh khiết thơm phức trong không khí, âm nhạc nổi lên không ngừng. Những tiểu thư quý tộc trẻ tuổi mặt đầy son phấn, da tay sáng bóng, nhìn qua

đã biết là được chăm sóc vô cùng kỹ càng, quần áo quý giá trên người

được đính bảo thạch, hoa nến nhẹ nhàng phân tán tứ phía. Thi thoảng các

nàng còn nhẹ nhàng phe phẩy chiết phiến có huy tộc trên tay, thỉnh

thoảng nhìn bọn kỵ sĩ chung quanh, tìm kiếm cho mình một ý trung nhân.

Những vị phu nhân thành thục đội một chiếc mũ lông vũ nhỏ, quần áo đính

ngọc bảo thạch, phục trang đẹp đẽ, tranh kì khoe sắc.

Mỗi một

bước đi của Lâm Linh, lòng của nàng lại co rút thêm một nhịp, cảm giác

bất an cùng khẩn trương len lỏi khắp lồng ngực nàng. Từng bước từng

bước, nàng đi lên bậc thang, đi tới trước cửa tiền thính, người hầu hai

bên lập tức tất cung tất kinh chào hỏi nàng, hơn nữa còn trịnh trọng mở

cửa lớn ra.

Những bộ quần áo sang trọng lượt thượt quét qua trên mặt đất, xuyên qua tiền thính như được trang điểm, nàng đi về phía ánh

đèn đang tràn ngập tiếng nói cười và âm thanh những chiếc ly va chạm vào nhau trong những bản nhạc nhẹ. Từng cánh cửa lại được mở ra lúc nàng đi ngang qua hành lang, nàng cũng mỉm cười với những người hầu đang chào

đón mình, đơn giản mà tận lực, cứng ngắc lại ngượng ngạo, mất đi vẻ tự

nhiên thường ngày. Đối với nàng mà nói, đêm nay khá là đặc biệt.

Công chúa Guinevere xuất hiện trước chính sảnh xinh đẹp như một con thiên

nga trong bộ váy màu ngân sắc, nàng lập tức thu hút được rất nhiều ánh

mắt của mọi người. Chiếc đai lưng hoàn mỹ màu lục nhạt thắt ở trên lưng, chiếc đuôi váy nhẹ nhàng bay theo từng bước chân ngọc ngà uyển chuyển

của nàng, khiến ngũ quan của nàng càng thêm thanh tao thoát tục. Bảo

thạch màu xanh biếc như ẩn như hiện dưới những sợi tóc vàng của nàng,

xinh đẹp như hồ nước mùa xuân, chói lọi mê người.

Người xung

quanh cũng bắt đầu rì rầm khen ngợi, Lâm Linh cũng không nhịn than thở

trong lòng một câu, thật sự là mỹ nhân a mỹ nhân. Nhưng nàng vẫn không

quên liếc nhìn Arthur một cái, lúc thấy ánh mắt của hắn vẫn bình tĩnh

như nước, bất giác miệng nàng nhoẻn một nụ cười. Ngay lúc nàng đang cười trộm, đột nhiên Arthur thoáng nghiêng đầu, chuyển mắt đúng lúc chạm vào tầm mắt nàng, nàng hốt hoảng vội vàng thu lại ánh mắt.

Hoàn hảo, hoàn hảo, nếu để hắn phát hiện nàng đang để ý tới biểu hiện của hắn, hắn nhất định sẽ lại giễu cợt nàng.

“Tiểu Linh thân ái, trong mắt ta nàng luôn là người đẹp nhất.” Hầu tước

Gawain không biết từ khi nào đã tới cạnh nàng, tận dụng mọi thứ lời ngon tiếng ngọt.

Lâm Linh rất có kinh nghiệm bắt lấy móng vuốt của

hắn đang chực vồ lấy vai mình, miệng cười nhưng ánh mắt không cười:“Đại

thúc, hình như tay ngài phóng ra nhầm chỗ a.”

“A a ~~ có sao?” Gawain dùng ánh mắt màu ngọc bích vứt mị nhãn của mình về phía nàng, bất đắc dĩ thu tay về.

Lâm Linh bất đắc dĩ thở dài một hơi, tên đại thúc này vẫn biến thái như trước a.

Đúng lúc đó, đột nhiên Lâm Linh cảm thấy một cỗ lạnh lẽo khó hiểu từ sau

lưng, nàng quay đầu nhìn lại thì thấy vẻ mặt Arthur đang khó chịu nhìn

nàng và Gawain, trên mặt rành mạch viết một câu:“Cô ngốc, nếu không

nhanh tới cạnh ta thì coi chừng!”

Oa, sát khí lớn thật! Lâm Linh

chính là người đầu tiên biết trước đại thúc này sẽ lại bị gây khó dễ. Kỳ thật cũng không phải là một hai lần, sau mỗi lần hắn lấy lòng nàng, cứ y như rằng sau đó sẽ được Arthur “chiếu cố” giao cho một nhiệm vụ đặc

biệt nào đó bắt hắn làm.

Nô lệ cho dù thế nào cũng có một lần

phản kháng chứ nhỉ? Lâm Linh nghĩ tới đây, chẳng những không qua mà còn

làm mặt quỷ ngược lại với hắn– “Ta không qua”, sau đó cười hì hì nhìn

tên kia tức giận tới muốn lệch mũi.

Tới lúc dùng bữa chính,

Morgan phu nhân đưa công chúa Guinevere đi tới bên người Arthur. Bình

thường lúc dùng cơm, bên người Arthur có hai vị trí, một chỗ là của

Morgan phu nhân, chỗ còn lại là Lâm Linh, điều đó như đã trở thành một

tục lệ. Nhưng đêm nay Morgan phu nhân nhường chỗ của mình lại cho công

chúa, vì vậy Arthur bị kẹp giữa hai người Lâm Linh và công húa

Guinevere.

“Bệ hạ, đã lâu không gặp.” Guinevere phóng khoáng hanh lễ.

“Đã lâu không gặp, công chúa điện hạ.” Arthur mỉm cười, lễ phép đáp lại.

Ánh mắt Guinevere như có như không xẹt qua Lâm Linh, nhẹ nhàng cười

nói:“Không ngờ Lâm Linh cô nương cũng có một ngày trở thanh nữ công tước đầu tiên của England, ta chân thành gủi lời chúc mừng tới cô.”

“Cám ơn.” Ánh mắt Lâm Linh phức tạp nhìn nàng, lúc ánh mắt hai người giao nhau, một số người còn cảm thấy lửa bắn khắp nơi.

Trên trán Lâm Linh chảy một đống hắc tuyến, chẳng lẽ đây là công chúa tuyên

chiến với mình sao? Mặc dù nàng biết không phải là ảo giác, nhưng hình

như có cái gì đó khác so với trước. Quên đi quên đi, nghĩ một hồi đầu sẽ nổ tung mất. Lâm Linh lắc lắc đầu, dồn toàn bộ lực chú ý lên những món

ăn phong phú trên bàn.

Oa, đồ uống hôm nay cư nhiên còn có sữa lạc đà quý hiếm a!

Nàng hưng phấn muốn duỗi tay lấy, Arthur đã nhanh tay cướp lại đưa tới bên người công chúa.

Này! Lâm Linh buồn bực nhìn hắn, không thể làm gì khác hơn là tiếp tục tìm

mục tiêu khác, đột nhiên mắt nàng sáng ngời, oa, còn có món gà nấu với

chá cô cùng nhũ lạc!

“Lâm Linh, những món này nàng cũng ăn được

sao?” Arthur đột nhiên mở miệng hỏi, thái độ của hắn cực kỳ ôn hòa, ôn

hòa đến nỗi Lâm Linh đột nhiên thấy sợ, kết quả ngập ngừng không trả lời hắn.

“Xem ra đúng là không thích. Người đâu, để hai món này sang một bên đi.” Arthur mặt không đổi sắc phân phó hạ nhân,“Mang đồ ăn ở

hai góc bàn bên kia tới cho nàng.”

“Tôi –” Lâm Linh e ngại nhiều

người như vậy không dám phát kháng, không thể làm gì khác hơn là trơ mắt nhìn món ăn mình thích bị bưng đi. Lại nhì tới món ăn vừa được bưng tới trước mặt mình, nhất thời biến sắc, thiếu chút nôn ra mọi thứ nãy giờ

mình ăn.

Đó là hai món ăn mà nàng sợ nhất — cây kê nhưỡng Tần ngủ thử + bánh kem hình ốc sên!

Nàng tức giận trừng mắt liếc Arthur một cái, nhưng lại phát hiện hắn đang mỉm cười ở đáy mắt, nàng điên tiết, hắn cố ý!

Lâm Linh nghiến răng nghiến lợi cúi đầu, ánh mắt đúng lúc rơi xuống dưới

bàn. Lòng nàng khẽ động, trực tiếp giẫm mạnh lên chân Arthur!

Vẻ mặt Arthur bất ngờ liền nhăn nhó, nhưng vẫn cố phải giữ phong vị quân vương khi ăn, chỉ có thể trừng mắt nhìn nàng đắc ý.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 118

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 118
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...