Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 106

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mùa xuân năm sau nhanh chóng tới gần. Hơi thở ấm áp che đi cảm giác mịt mờ của tuyết, khiến cho mọi thứ dần trở về quỹ đạo vốn có của nó.

Gió xuân nhẹ nhàng thổi qua từng tấc đất của Camelot, những cánh hoa đầu xuân lãng mạn bay ở phía chân trời, nhẹ nhàng tan ra một mùi hương thoang thoảng, ánh nắng ấm áp chiếu lên tâm trạng mỗi người như vừa được hồi sinh. Bọn kỵ sĩ Camelot, đứng đầu là Arthur, lúc đầu xuân có giao thủ mấy lần với bọn người Saxon ở Balas ở bìa rừng Linton, nhưng kết quả đều toàn thắng trở về.

Trong vài trận gia đấu này, Lâm Linh phối hợp với A Hoa ngày càng ăn ý, biểu hiện càng ngày càng xuất sắc. Lượng tiêu diệt địch gia tăng, cấp bậc của nàng cũng từ đó mà tăng theo.

Cưỡi một con sư tử đi quần đấu quả nhiên không phải là phong cách bình thường, người Saxon ban tặng cho nàng một biệt hiệu khá cường điệu —

Cô gái sư tử.

Mặc dù trước khi ra trận Mặc Lâm có nói với nàng sau khi trở về thì gặp hắn để trao đổi chút chuyện quay về, nhưng từ sau trận đầu tiên, Mặc Lâm đã biến mất một cách kỳ lạ, chỉ là lưu lại một phong thư nói hắn muốn đi bàn chuyện riêng. Lâm Linh đang rất lo lắng cũng không dám trở về, huống hồ trận chiến cũng đã nhanh chóng bắt đầu, cho nên chỉ có thể tưởng niệm bạn bè ở thế giới thực, nhưng nàng vẫn quyết định ở lại chờ thêm chút thời gian nữa.

Tục ngữ nói, người sợ nổi danh heo sợ tráng, ngay cả nàng cũng không biết, danh của nàng đã truyền đến tận La Mã.

--- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------

Italy, thành La Mã.

Lúc này, trong căn phòng hoa lệ mà ưu nhã của Giáo hoàng, hai thị nữ đang cẩn thận thay bộ quan phục hình chữ thập trên người một vị lão nhân. Sắc mặt ông ta tiều tụy, từ vẻ mặt lờ mờ nhìn ra được phong tư ngày nào.

Vị này chính là đương kim đối tượng được sùng bái của hơn ngàn tín đồ, Thượng Đế hóa thân ở nhân gian, Giáo hoàng La Mã .

Cách hắn không xa, một nam tử trẻ tuổi tóc đen dựa vào cửa sổ nhìn ra bên ngoài thành La Mã, trên gương mặt tuấn mỹ mang thêm vài phần bí hiểm, giống như một đóa hoa hồng địa ngục, cho dù biết nó sẽ đâm thủng trái tim ngươi, nhưng vẫn cam tâm tình nguyện phục tùng cho một phương hoa tuyệt thế.

“Duagloth, tình huống hiện tại của người Saxon hình như là rất bất lợi?” Giáo hoàng nhìn tâm tư đứa con của mình, trong lòng nổi lên một tia phiền muộn. Đứa nhỏ này, càng lớn càng giống mẫu thân của nó. Mái tóc màu đen, đôi mắt màu bạc, quả thực giống như một dấu hiệu của ác ma.

Duagloth khom khom môi:“Xác thực là như thế. Tuy nhiên cũng chẳng sao, dù sao mục đích của ta vốn là để cho bọn chúng tự giết lẫn nhau, đợi đến lúc bọn chúng đều lưỡng bại câu thương, người La Mã sẽ ra tay .”

Giáo hoàng gật gật đầu:“Duagloth, ta có chuyện vẫn chưa hỏi con, ma hoàn con đưa cho Camille ăn rốt cuộc là có từ đâu? Còn có, ta nghe người bên cạnh con nói, trong khoảng thời gian này con thường xuyên tự đóng cửa ở trong phòng một mình, nếu có tâm sự gì cũng có thể nói với ta. Dù sao –” Ông khe khẽ thở dài:“Trên thế gian này ta cũng chỉ còn có con là người thân duy nhất.”

“Giáo hoàng bệ hạ, ngài cũng không cần quan tâm quá, tóm lại ta tự có chừng mực.” Vẻ mặt Duagloth bình tĩnh nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh sáng đầu xuân vẫn không xua tan hoàn toàn cái lạnh nhát gan của mùa đông, chỉ mang theo vài tia sáng vàng nhạt, giống như bụi đất, thành La Mã cũng có vài phần tiêu điều không nói thành lời.

La Mã hôm nay, đã không còn huy hoàng như ngày xưa nữa .

Thần sắc Giáo hoàng buồn bã:“Vậy khi nào thì lại khai chiến?”

“Chờ thêm chút nữa.” Duagloth nhẹ nhàng nở nụ cười,“Tuy nhiên, lần này sẽ khác với những lần trước. Người Celtic đã thắng liên tiếp vài trận, không thể khinh địch mà tránh né được, cũng nên phản kích người Saxon lại một lần.”

“Con của ta, con đã có kế hoạch chi tiết rồi sao?”

“Không tồi, Giáo hoàng bệ hạ. Núi Barton, sẽ là chỗ an táng Arthur vương.”

Sắc mặt Giáo hoàng thoáng hoà hoãn:“Được rồi, nghe nói bên người Arthur vương có một cô gái sư tử, thật sự là lợi hại như trong lời đồn như vậy sao?”

“Cô gái sư tử sao?” Nụ cười của Duahloth mê ly như ánh trăng,“Ta sẽ đem nàng về La Mã.”

Sau khi Duagloth đi khỏi, có người vội vã tới phòng của giáo hoàng La Mã.

“Nói đi.” Trên gương mặt Giáo hoàng lập tức mang chiếc mặt nạ lạnh lùng như chưa có gì.

“Giáo hoàng bệ hạ, công tước đại nhân nói người thường không được đến gần cầu khấn, trước có người xông tới, đều bị công tước đại nhân hạ lệnh xử tử .”

“Nói như vậy, lời cầu khẩn kia quả nhiên cổ quái.” Giáo hoàng thoáng nhíu nhíu mày, lâm vào trầm tư. Một luồng ánh mặt trời chiếu vào từ ngoài cửa sổ, nương theo ánh sáng vàng nhạt trên chiếc ghế vàng ông ngồi, nhìn kỹ còn thấy vài hạt bụi nhộn nhạo.

Sau vài trận  liên tiếp đánh thắng, bọn kỵ sĩ Arthur vương lại bắt đầu nghỉ mấy ngày ngắn ngủi để lấy sức, chuẩn bị nghênh đón trận chiến mới. Mọi người cũng biết ngày, ngày nào còn chưa hoàn toản đuổi người Saxon ra khỏi mảnh đất England, ngày đó ắt sẽ còn loạn.

Morgan phu nhân tỷ tỷ của Arthur , tựa hồ cũng ngày càng thích ứng với mọi thứ nơi đây. Vô luận lad kỵ sĩ hay hạ nhân đều rất có hảo cảm với vị phu nhân xinh đẹp này. Hơn nữa sự thông minh của nàng cũng chiếm được sự tín nhiệm của Arthur, Morgan phu nhân dần dần bắt đầu nhúng tay nhúng tay vào công việc tạp vụ trong cung, mọi thứ dưới tay nàng đều được sắp xếp gọn gàng ngăn nắp.

Trong lúc an nhàn, thi thoảng nàng cũng sẽ mời Lâm Linh uống trà tâm sự cùng, trải qua vài cuộc trò chuyện của hai người, điều này cũng khiến Lâm Linh nghĩ cảm giác phu nhân không thích nàng lúc trước cũng chỉ là ảo giác.

Trừ lần đó ra, có lẽ là sau lần cùng nhau bảo vệ chú nhím nhỏ, Lâm Linh và con trai của Morgan phu nhân cũng khá hòa hợp. Lúc rảng rỗi Lâm Linh cũng có thể tiện nghĩ một cái gì đó cũng bàn làm với Mordred. Nhưng chuyện khiến nàng vừa vui mừng vừa sợ hãi là, phương diện thủ công của Mordred rất có thiên phú, như con diều hiện đại, mô hình thuyền hay thậm chí là thứ càng khó hơn gì đó, chỉ cần nàng phác hình trên tấm da dê, sau đó nói rõ nguyên lý hoạt động một chút, hắn đã nhanh chóng hình dung sản phẩm để làm ra.

Lâm Linh cân nhắc sau này có nên nhờ hắn làm mấy thứ như xe đạp không, nếu nói như vậy, cũng có thể méo mó một chút .

Trong lúc này, có không ít kỵ sĩ tới gia nhập bàn tròn kỵ sĩ Arthur vương, kỵ sĩ ngày càng nhiều, nhưng chỗ ngồi nguy hiểm nhất vẫn chưa có ai động tới. Lâm Linh nghe Mặc Lâm nói qua, vị kỵ sĩ ngồi đó tương lai sẽ nắm trọng trách đi tìm chén thánh, cho nên cũng không khỏi âm thầm sốt ruột.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 106

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 106
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...