Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 84

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Đương nhiên, chẳng phải ta đã nói ta sẽ trả lại cơ thể cho ngươi sao. Còn về cái yêu cầu nhỏ hôm qua chỉ là để trừng phạt một chút về sự lỗ mãng của ngươi thôi.” Một giọng nói thanh thúy truyền đến từ xa.

Lâm Linh quay đầu lại nhìn thì thấy Yimia đang ngồi trên con cóc cười cười nhìn nàng. Tức thật a, quả nhiên là nàng đoán không sai mà, cô tiên nữ này chỉ muốn trả thù nàng thôi!

“Vậy cô có thể thực hiện lời hứa của mình, giao vương giả chi kiếm cho ta được chứ?” Arthur đứng thẳng người lên, bình thản ung dung hỏi.

Yimia nhẹ nhàng nhảy xuống, quơ quơ cây gậy phép trong tay, miệng lầm bầm đọc chú ngữ. Nàng ném chiếc gậy vào trong hồ nước, hồ nước đột nhiên rung động dữ dội, tiếp đó, một gốc cây cổ thụ vàng kim trồi lên từ dưới mặt nước, thân cây bao bọc lấy một thanh kiếm lấp lánh tinh quang ở giữa!

Sau khi Yimia niệm xong chú ngữ, thanh kiếm như được mọc cánh, tự động bay đến bên cạnh Arthur.

Đôi mắt Arthur ánh lên sự vui mừng lẫn sợ hãi, không che giấu niềm vui thích của chính mình. Hắn tiến lên cầm thanh kiếm, nhẹ nhàng vuốt ve.

Yimia suy tư nhìn hắn, thoáng do dự lại nói:“Bệ hạ, vương giả chi kiếm tuy rất mạnh, nhưng vỏ kiếm lại quan trọng hơn là lưỡi kiếm. Nếu luôn đeo vỏ của vương giả chi kiếm bên người, ngài sẽ không bao giờ bị đổ máu, mong ngài ngàn vạn lần phải nhớ kỹ, tuyệt đối không được đánh mất nó.”

Lúc này tâm tình của Arthur đang đặt hết lên thân kiếm, nên chỉ âm ừ một tiếng cho qua.

Ánh mắt Lâm Linh vô thức xẹt qua Yimia, chợt thấy ánh mắt của nàng nhìn thanh kiếm có chút gì đó kỳ lạ. Không hiểu tại sao trong lòng Lâm Linh dấy lên một cảm giác bất an.

“Bệ hạ, giữa kiếm và vỏ kiếm ngài sẽ chọn cái nào?” Yimia đột nhiên hỏi.

Arthur trầm mặc một hồi lâu, kiên định nói:“Kiếm.”

“Bệ hạ, ngài phải chọn vỏ kiếm chứ không phải kiếm.” Ánh mắt của nàng ánh lên vẻ linh động.

“Tại sao?” Hắn nhíu mày.

“Kiếm chỉ có thể đả thương người khác, nhưng vỏ lại có thể bảo vệ bản thân.”

“Ta không cần bảo vệ.” Hắn không chút do dự trả lời.

Yimia cũng không nói gì thêm nữa, khẽ cười cười:“Nhiệm vụ của ta hoàn thành, cũng nên quay về rồi.” Trước khi biến mất nàng vẫn không quên nói một câu,“Còn nữa, nói với Mặc Lâm đừng bao giờ tặng hoa hồ điệp cho ta nữa, đây chính là loài hoa mà ta ghét nhất.”

Lâm Linh sửng sốt, nhất thời vẫn chưa rõ hoàn toàn ý của nàng.

Mặc Lâm tặng nàng hoa hồ điệp…… Tại sao?

“Được rồi, chúng ta cũng nên trở về Camelot thôi.” Arthur thu hồi kiếm, vẻ mặt lại khôi phục thần sắc bình tĩnh.

Lâm Linh gật gật đầu, ánh mắt hy vọng liếc nhìn thanh kiếm kia, sâu trong đáy lòng có một loại cảm giác hơi động.

Nàng phải bảo vệ hắn, nhất định phải bảo vệ hắn thật tốt.

Lúc Lâm Linh và Arthur trở về Camelot, trong hoàng cung đã có hơn một trăm vị kỵ sĩ đã tới nhờ được kêu gọi từ sức mạnh của bàn tròn, trong đó cũng không thiếu các vị vương tử quý tộc từ các nước khác.

Ngoại trừ hai huynh đệ Lamorak và Juatan Just, Lâm Linh cũng thấy rất nhiều vị kỵ sĩ đang say sưa nói chuyện bên bàn tròn, nhưng khiến nàng kinh ngạc là có một số người nhìn thấy nàng là một cô gái phương Đông cũng không hề thấy xa lạ.

Danh tiếng của nàng từ sau trận đánh thay đó cũng đã bắt nổi lên. Một người con gái cư nhiên có thể đánh một vương tử xuống ngựa, đó là một chuyện rất bất ngờ.

Arthur chỉ cho những tên kỵ sĩ chỗ ngồi có hiện tên của mình. Bàn tròn làm từ thần mộc dưới đáy biển phát ra ánh sáng lộng lẫy, những dòng chữ khắc trên thân ghế đều làm bằng vàng.

“Tiểu Lan, chỗ của cậu này!” Lâm Linh liếc mắt qua chợt thấy tên của Lancelot nắm ở bên trái của Arthur, hưng phấn chỉ vào.

Lancelot mỉm cười đi tới trước vị trí của mình.

“Tiểu Linh thân ái, nàng có thể xem giúp chỗ của ta là ở đâu không?” Hầu tước Gawain chớp thời cơ tiến đến bên cạnh nàng.

Lâm Linh đã sớm phòng bị, vội vàng né xa hắn ra, tức giận bĩu môi chỉ vào cái bàn:“Tên đều ở đó, chẳng lẽ ngài không biết chữ sao? Hầu tước Gawain?”

“Ôi, Tiểu Linh thật vô tình a.” Gawain nở một nụ cười như có như không, đang tính cố gắng thêm thì chợt nghe một giọng nói trầm thấp của Arthur:“Hầu tước Gawain, chỗ của ngài ở đây. Mời ngồi vào đi.”

Gawain quay đầu lại thì thấy vẻ mặt bình tĩnh mang thêm vài phần tức giận của Arthur, không khỏi nở một nụ cười bí hiểm, quay đầu lại vứt một cái mị nhãn về phía Lâm Linh rồi đi tới bên cạnh bàn tròn.

“A, chỗ ta đây rồi!” Mắt Khải sáng ngời, nhưng khi nhìn thấy hai cái tên ở hai bên thì không khỏi thất vọng,“Sao chán quá vậy, bên trái là Tiểu Lan, bên phải là Đặc Lý Ti, toàn là người quen thì sao có thể tám được chuyện gì chứ.”

Nhưng Đặc Lý Ti ngồi bên cạnh hắn lại có vẻ mặt vô cùng hài lòng, ở đây, chỉ có hắn mới có thể chịu được cái tính Bà Tám của Khải, và cũng chỉ có hắn mới có thể khiến cho Khải phát điên.

Giọng nói của Mặc Lâm phiêu lãng trong không trung :“Chúng ta đang ở thời khắc bước ngoặc của lịch sử. Chiếc bàn tròn này được lập ra để triệu tập mọi kỵ sĩ anh dũng trên thế gian này, vì thế bọn họ phải luôn đối xử với nhau như huynh đệ. Bọn họ phải chiến đấu vì công lý và chính nghĩa. Sẽ có nhiều kỵ sĩ sẽ hy sinh đi tính mạng của mình, nhưng danh dự vẫn sẽ mãi mãi được bàn tròn lưu giữ lại.”

Arthur cũng đứng dậy, đánh mắt bốn phía cất cao giọng:“Những vị kỵ sĩ tôn quý của ta, hôm nay chúng ta có mặt ở đây để tuyên thề. Chúng ta sẽ chỉ chiến đấu vì chính nghĩa và công lý; tuyệt không hám vinh hoa phú quý, cũng không chiến đấu chỉ vì lợi ích bản thân. Chúng ta phải trợ giúp tất cả mọi người. Phải luôn đối xử hết lòng với kẻ yếu; nhưng nhất định phải nghiêm trị bọn ác đồ.”

“Chúng tôi xin thề!” Tất cả kỵ sĩ đồng thanh.

Sau khi các vị kỵ sĩ vào chỗ ngồi, bàn tròn vẫn còn dư mấy cái ghế. Ngoại trừ tên của Parsifal, nàng cũng thấy có mấy cái tên lạ, nhưng kỳ lạ nhất chính là cái ghế bên phải Arthur, nó không đề bất kỳ cái tên nào mà lại đề một dòng chữ: Chỗ ngồi nguy hiểm.

Ý của nó là, người có thể ngồi được vào cái ghế nguy hiểm này phải có một trái tim thuần khiết, nếu kẻ nào bất chấp ngồi lên thì sẽ phải nhận lấy một hậu quả khôn lường. Cho dù một người kỵ sĩ có như thế nào thì cũng phải mắc một khuyết điểm nhỏ trong người. Mọi người tò mò nhìn cái ghế đó, âm thầm đoán rằng người có thể ngồi vào được đó chắc chắn sẽ là một vị nam tử hoàn hảo vô khuyết.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 84

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 84
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...