Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 92

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mưa rơi suốt một đêm, đến sáng vẫn chưa tạnh.

Nước mưa không ngừng rơi ngoài ô kính cửa sổ, rơi lên nền xi măng, từng bọt nước văng tung tóe. Những giọt nước chậm rãi tụ lại thành vũng, chảy về nơi thấp hơn.

Lâm Linh biết mình vẫn còn đang trong mơ, nhưng lại mệt mỏi không thể tỉnh dậy……

Chưa cần mở mắt, nàng đã nhận thức được, nàng đã quay về.

Nàng mở mắt nghiêng đầu nhìn chiếc đồng hồ trên tường, cây kim giờ vẫn dừng lại vào khoảnh khắc mà nàng rời khỏi đây.

Giống như cái gì cũng chưa từng xảy ra.

Nhưng nàng có cảm giác thời gian đã trôi qua thật lâu, thật lâu.

Lâu đến nỗi đã khiến cho nàng đã quá quen với thế giới trò chơi kia.

Nàng nằm vô lực trên giường, nhìn chằm chằm vào trần nhà, trong lòng dâng lên cảm giác mất mát.

Giọng Mặc Lâm vang vọng bên tai nàng:“Nếu như trong một khoảnh khắc nguy hiểm nào đó ngươi bị địch nhân vây quanh, đúng lúc đó ngươi có thể dùng trứng gà để quay về thế giới hiện thực. Lúc ấy thời gian trong thế giới trò chơi sẽ hoàn toàn bị ngưng lại, vì ải này ngươi vẫn chưa vượt qua được nên hệ thống sẽ lưu lại cho ngươi, nói cách khác, lúc ngươi trở lại trò chơi, bắt đầu tình cảnh vẫn là bọn địch nhân vây quanh kia, hiểu chứ? Ngươi phải qua ải này thì thời gian mới có thể tiếp tục được. Ngươi không thể né tránh, trừ phi ngươi quyết định không quay lại thế giới này nữa.”

Không quay lại trò chơi?

Điều đó đồng nghĩa với việc nàng sẽ không còn được nhìn thấy nụ cười củ Lancelot, không còn được nghe những câu chuyện Bà Tám của Khải, cũng sẽ không còn được thấy vẻ mặt phát điên của Đặc Lý Ti, sẽ không còn được gặp lại Mặc Lâm, cũng sẽ không còn đc gặp lại….. người trong lòng kia.

Nàng đã trốn thoát, dùng một quả trứng gà để chạy trốn khỏi đó.

Tuy lần này may mắn thoát được, nhưng sau này sẽ như thế nào đây?

Nếu như nàng lại ăn trứng gà trở về lại trò chơi, thì vẫn sẽ bị tiếp tục dụng hình sao?

Nếu nói như vậy, chẳng lẽ, thật sự không thể quay lại trò chơi nữa sao?

“Bíp bíp bíp bíp……”

Một tiếng chuông liên phanh kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ miên man.

Lâm Linh sửng sốt hai giây đồng hồ, sau đó mới giật mình nhận ra là chiếc điện thoại đang đặt trên đầu giường đang kêu.

Nàng thuận tay nhấc điện thoại lên, bên tai truyền đến một giọng nói quen thuộc:“Bạn học Lâm Linh, hôm nay là thứ bảy, đừng quên tới nhà tôi làm việc nha.”

Khóe miệng nàng giật giật, ôi, sao nàng lại có thể quên trong xã hội này còn có một tên ác ma nữa cơ chứ a!

Chỉ vì một bát mì thịt bò giá trên trời mà bắt nàng tiếp tục làm công việc của một nữ hầu đầy gian khổ này, cái này không biết có được tính cũng là một loại cực hình không a?

“Sao cậu lại biết số điện thoại nhà tôi? Nếu ba mẹ mà biết sẽ không hay đâu!” Nàng thấp giọng vội trả lời.

“Bởi vì tôi không gọi được số di động của cô, nên không còn cách nào khác là phải gọi vào số bàn. Không phải có câu trốn được hòa thượng nhưng không trốn được miếu đó sao?”

“Được rồi, được rồi, tôi lập tức tới ngay.”

Lâm Linh vội vàng đặt ống nghe xuống, tùy tiện rửa mặt một chút, thay một bộ quần áo khác chạy ra ngoài cửa.

Lúc ra tới cửa thì nàng đụng phải mẹ đang đi mua đồ về, không thể làm gì khác hơn là lấy cớ tới trường học bổ túc, vội vã rời đi.

Mẹ Lâm Linh nhìn bóng lưng nữ nhi mình, trong lòng nổi lên một tia nghi hoặc. Tại sao trong thời gian gần đây lại liên tục học bổ túc như vậy?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 92

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 92
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...