Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 73

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Điệu nhạc bắt đầu như dòng nước ấm chảy khắp cung điện. Tất cả quý tộc thấp thỏm nhìn Arthur, đoán xem ai có thể là người may mắn được nhảy vũ điệu đầu tiên với quốc vương.

Lâm Linh quay đầu nhìn Guinevere đang ngồi phía đối diện. Không thể phủ nhận công chúa chính là người con gái đẹp nhất đêm nay. Công chúa ngồi dựa vào ghế ngửa đầu, đôi mắt động lòng người cũng mang theo vài phần chờ mong, nhưng trên mặt nàng lại mang vẻ tự tin hơn nhiều so với những tiểu thư quý tộc khác.

Đó là vì, không lâu sau nữa nhất định Arthur sẽ tuyên bố sẽ cưới nàng làm vợ.

Trong lòng Lâm Linh buồn bã.

Điệu nhảy đầu tiên Arthur nhất định sẽ mời công chúa.

Giờ nàng rất ghét chính bản thân mình, cũng rất ghét cảm giác rối bời hiện giờ, không lòng không ngừng tự nói đi nói lại với bản thân rằng đây chỉ là một trò chơi.

Arthur nói vài câu xã giao với vài vị khách, đột nhiên quay sang hướng nàng. Tim Lâm Linh đánh “thịch” một cái, vội vàng cúi đầu.

Ánh mắt mọi người tập trung lên người quốc vương bệ hạ, chỉ thấy Arthur đang nhấc chân, bước từng bước, từng bước……

Tiếng bước chân quen thuộc mà xa lạ truyền đến khiến tình cảm trong lòng Lâm Linh lại cuồn cuộn chảy ra, như muốn bảo phủ cả chính nàng.

Nàng đột nhiên quyết định, một quyết định to gan chưa bao giờ dám nghĩ tới.

Nàng trực tiếp đi tới bên người Arthur dưới ánh mắt kinh ngạc của mọi người, thốt lên:“Bệ hạ, ta có vinh dự được mời ngài nhảy điệu đầu tiên không?” Không cần bận tâm đến quy tắc nam tử mời nữ tử nữa, cũng không nghe thấy những âm thanh xì xào bàn tán chung quanh, Lâm Linh nhìn thẳng vào mắt hắn chờ đợi câu trả lời.

Arthur, xin thứ lỗi cho sự ngang ngạnh đầu tiên và cũng là lần cuối cùng này của nàng. Ngay sau khi điệu nhảy này kết thúc, nàng đã chắc chắn rằng mình nên làm gì, nàng sẽ không trốn tránh trách nhiệm của mình, sẽ cố gắng hoàn thành trò chơi theo đúng trình tự của nó, mà nàng, sẽ tiếp tục kiên trì hoàn thành trò chơi này, và rồi sẽ mãi mãi rời khỏi nó.

Arthur hơi kinh ngạc, ánh mắt hai người giao nhau. Hắn suy nghĩ, trong đôi mắt màu tím nảy lên một tia lửa mê muội, lập tức vươn tay về phía nàng. Lâm Linh hít thật sâu một hơi, đặt tay mình vào lòng bàn tay đối phương, hai người nhảy theo tiết tấu, xoay tròn ra đến giữa sảnh, từ giữa lại sang bên hông, ánh sáng lập lòe từ chiếc đèn treo thủy tinh trên đầu rơi xuống, tạo những dấu ấn nhợt nhạt trên cơ thể hai người.

Chỗ thắt lưng nơi bàn tay Arthur đang đặt truyền đến độ ấm khiến gương mặt Lâm Linh có chút đỏ lên. Ngay cả nàng cũng không dám tin rằng hôm nay mình lại có thể nhảy xuất sắc đến vậy, ở những bước xoay tròn cư nhiên cả một bước nàng cũng không giẫm trúng hắn.

Đèn treo thủy tinh, hoàng cung hoa lệ, trang phục đẹp đẽ, vương tử trẻ tuổi tóc vàng, tất cả, tất cả, đều là những thứ mà nàng không thể tưởng tượng ra được. Như những cảnh trong một giấc mơ lần lượt thay đổi, giống như một thế giới chỉ có nàng và hắn, còn những thứ khác dù có hay không cũng chỉ là làm nền. Chỉ có đôi con ngươi màu tím trong suốt như thủy tinh kia đang phản chiếu lại gương mặt ngọt ngào và bi thương của bản thân.

Điệu nhạc dần kết thúc, lòng nàng cũng dần lạnh đi. Giấc mộng đau thương và xinh đẹp này rất nhanh sẽ không còn nữa. Cùng vương tử trong lòng khiêu vũ, chuyện như thế vốn không có kết cục tốt đẹp gì. Nàng biết, dù đây là lần cuối cùng, nhưng nhất định sẽ chẳng bao giờ viết nên được một khúc thiên định.

Âm nhạc đã dừng, mình cũng nên có quyết định của chính bản thân.

Nhẹ nhàng buông tay Arthur, Lâm Linh cố gắng động khóe miệng.“Bệ hạ, cám ơn ngài.” Nàng xoay người về lại chỗ ngồi, cố tình làm như không thấy ánh mắt phức tạp của hắn.

“Lâm Linh, sao cô……” Khải trừng lớn hai mắt, nhưng không nói ra nửa câu kế. Lancelot suy tư nhìn nàng, nhưng chỉ mỉm cười. Nhưng Đặc Lý Ti lại xen giọng nói một câu:“Lâm Linh, đừng quên phải rửa tay.”

Mặc dù tâm trạng đang rất sa sút, nhưng vừa nghe đến lời ‘Cảnh báo’ Đặc Lý Ti , Lâm Linh vẫn không nhịn được cười một tiếng. Nếu ở hiện thực, kỵ sĩ Đặc Lý Ti tuyệt đối là người thích hợp nhất được bầu làm bộ trưởng bộ an toàn vệ sinh sạch sẽ.

Mới vừa cười một tiếng, đột nhiên nàng cảm thấy có ánh mắt ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình, nàng hơi ngẩng đầu thì chạm đôi mắt màu lam của công chúa. Nhưng trong chớp mắt công chúa lại nghiêng đầu đi.

“Bệ hạ, vậy câu trả lời của ngài là gì?” Camland quốc vương ở một bên hỏi, mặc dù có chút không hài lòng khi Arthur nhảy điệu nhảy đầu tiên cùng với nữ nhân khác, nhưng ông ta hoàn toàn tin tưởng vào sức quyến rũ của con gái mình.

Ánh mắt Arthur thản nhiên đảo quanh bốn phía, giọng nói không mạnh nhưng đầy rõ ràng:“Camland quốc vương bệ hạ, thật sự xin lỗi, ta, từ chối đám hỏi này.”

Đáp án đơn giản mà ngay thẳng, tựa như giọt nước rơi trên băng. Trong một khắc đó, đại não của Lâm Linh trở nên trống rỗng.

Ảo giác sao? Không khí trong chớp mắt trở nên đông cứng tại chỗ, như nghe thấy tiếng từng chùm từng chùm lông vũ êm ái nhẹ nhàng rơi xuống.

Sau mấy giây yên tĩnh như chết ấy, mọi người mới kịp phản ứng, khắp nơi vang lên những tiếng xì xào bàn tán, còn có người hướng ánh mắt kỳ quái về phía Lâm Linh.

Sắc mặt Guinevere tái nhợt, như hoàn toàn không tin vào đáp án này, nhưng một người từ nhỏ đã được huấn luyện như nàng, thì dù trong nội tâm có chấn động và thất vọng cỡ nào thì cũng không biểu hiện ra ngoài dù chỉ là một chút, nên bề ngoài mọi người vẫn thấy một nàng công chúa đang ưu nhã tươi cười.

“Arthur bệ hạ, đây là câu trả lời của ngài?” Nhưng Camland quốc vương lại thiếu kiên nhẫn,“Tại sao? Có thể nói cho ta biết lý do không!”

Lâm Linh cúi đầu thấp hơn, trời ạ, xấu hổ quá, nếu biết trước Arthur sẽ trả lời như vậy, đánh chết nàng nàng cũng không dám mời hắn nhảy đâu!

Xong đời rồi, người khác chắc chắn sẽ nghĩ là do quan hệ giữa hắn và nàng.

“Quốc vương bệ hạ, công chúa là người phụ nữ hoàn mỹ nhất mà ta từng gặp, ta vô cùng tôn trọng nàng, đồ cưới mà ngài đưa ra cũng hết sức mê người, nhưng ta nghĩ Thượng Đế đã vì công chúa mà lựa chọn một nửa khác thích hợp, mà ta, không thể chỉ vì đồ cưới mà để công chúa chịu ủy khuất cả đời.” Arthur nho nhã lễ độ nói.

“Đây sao có thể xem là lý do chứ!” Quốc vương vì công chúa căm giận bất bình.

“Phụ vương……” Guinevere đứng dậy, mỉm cười nhìn Arthur.“Arthur bệ hạ, có thể trở thành người phụ nữ hoàn mỹ nhất trong mắt ngài, đó là vinh hạnh của ta. Nhưng hoàn mỹ, cũng chưa chắc là thích hợp nhất, ta nghĩ đây là ý mà bệ hạ muốn truyền đạt tới nhỉ.”

Arthur không nói gì, nhưng trong mắt lướt lên một tia tán thưởng.

“Phụ vương, nếu theo như lời của bệ hạ, Thượng Đế hẳn đã vì nữ nhi mà an bài một vị trượng phu thích hợp, chúng ta nên tuân theo ý chỉ của Thượng Đế mới đúng chứ nhỉ.” Giọng nàng ôn nhu như ánh trăng, khiến cho mọi người lại một lần nữa khuynh đảo vì khí độ và dung mạo của nàng.

Camland quốc vương cũng không nói gì nữa, thở dài kéo công chúa rời khỏi cung điện.

Ra cung điện, quốc vương có chút lo lắng liếc nhìn nữ nhi một cái:“Guinevere, con thật sự không sao chứ?”

Bầu trời đêm lúc này bị mây che phủ không một ánh sao. Một vòng trăng như ẩn như hiện sau đám mây, tản xuống ánh sáng trong trẻo nhưng lạnh lùng, che đi cảm xúc dưới đáy mắt công chúa. Nụ cười bên môi nàng cũng bị màn đêm giấu đi như một bóng ma:“Phụ vương, chẳng phải trượng phu mà Thượng Đế đã an bài cho nữ nhi, chính là Arthur bệ hạ đó sao?”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 73
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...