Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 130

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Có lẽ là do đã ở cổ

đại quá lâu, Lâm Linh bắt đầu cảm thấy có chút không thích ứng với cuộc

sống hiện đại. Nhất là ở thời khắc này – lúc trước đang nằm trong chăn

êm nệm ấm thì bị Arthur đánh thức dậy thì thấy vô cùng thống khổ — nhưng nếu nói đây là khoảng thời gian hạnh phúc, thì thời gian hiện tại là

thống khổ sao?

Hình như là cực kỳ thống khổ mới đúng.

“Lâm Linh, còn không mau rời giường! Nếu không sẽ bị muộn học đấy!” Ngoài

cửa truyền đến giọng nói quen thuộc của mẫu thân đại nhân, làm Lâm Linh

vừa cảm thấy mừng rỡ vừa cảm thấy mất mát.

Mừng rỡ là do đã có

thể được gặp lại mụ mụ, nhưng lại có chút mất mát vì mình đã quay lại

cuộc sống của một người bình thường. Trong thế giới trò chơi, nàng là

một nữ công tước, so với bây giờ, thật khác nhau một trời một vực.

“Hai tuần nữa con lại phải thi đúng không, con nhất định phải chuyên tâm ôn

tập, cố gắng đạt thành tích tốt. Ba mẹ đang mong con có thể đỗ được vào

một trường đại học danh tiếng đấy. Con phải biết là bây giờ cạnh tranh

quyết liệt như thế nào……” Trong bữa sáng, Lâm mụ lại bắt đầu lải nhải.

Lâm Linh ở một bên vừa xì xụp húp đậu hũ nóng, một bên cắn một cái bánh

quẩy, mặt không đổi sắc nghe lão mụ dạy bảo. Lúc trước nhờ có Khải, giờ

nàng đã quen với việc bữa ăn sáng có người lải nhải bên cạnh rồi!

“Được, mẹ, nếu lần này con mà đứng một trong mười vị trí đầu bảng, mẹ có thể

đáp ứng một yêu cầu của con được không?” Nàng chép chép cái miệng trống

không, cầm tiếp một cái bánh quẩy. Đây là thế giới hiện thực đó, mì sợi

cho dù có nhiều nàng cũng muốn ăn.

“Nếu con mà đứng được một

trong mười vị trí đầu bảng, con muốn gì ba mẹ sẽ mua cho con cái đó.” Ba đang đứng ở cửa mang giày liền xen mồm vào nói.

“Con không muốn

mua cái gì cả.” Lâm Linh nở một nụ cười đẹp đẽ,“Ba, suốt ngày ba đều bận rộn như vậy, chúng ta chưa có người nào được một lần ra ngoài đi chơi.

Nếu lần này con được một trong mười vị trí, chúng ta cùng đến Nguyệt Hồ

chơi có được không?”

Lâm ba và Lâm mụ liếc mắt nhìn nhau một cái, mỉm cười;“Được, nhất định như vậy đi.”

Khí trời hôm nay không tồi, bầu trời trong xanh, ánh mặt trời trên nền trời trong xanh, nhìn bầu trời một hồi khiến lòng người có cảm giác thật ấm

áp, một cảm giác ấm áp và bình yên.

Khí trời tốt thì đương nhiên

tâm tình cũng không tồi. Lâm Linh vốn đúng là mang tâm trạng đó đến

trường, nhưng lúc nàng vừa thấy một bóng người đứng cách đó không xa,

tất cả tâm trạng đang tốt nhất thời bốc hơi tới chín tầng mây.

Dưới cái bóng mờ ở một tán cây, Tam công tử Tề Văn Du đang nhẹ giọng nói

chuyện với một cô gái nào đó, thân hình hoàn mỹ của hắn như được một

vầng sáng bao phủ, ôn nhuận mà yên lặng, tựa như hòa cùng một thể với

thiên nhiên. Đôi mắt màu đen ánh lên thần thái sáng ngời, khóe môi luôn

mang nụ cười nhợt nhạt phối hợp hoàn mỹ với mái tóc màu đen.

Lâm Linh vội vàng giơ cặp lên che mặt mình lại, đột nhiên muốn đi qua cho thoát kiếp này.

Chỉ là, hình như nàng lại quên bên nàng còn có một người bạn rất thân mang tên – xui xẻo.

“Lâm Linh, cậu sang đây một lát đi.” Giọng nói ôn nhu của Tam công tử đột

nhiên vang lên, mặc dù âm lượng không cao, nhưng lại giống như thứ âm

thanh ma quỷ nào đó đánh thẳng vào tai nàng.

Ôi! Lâm Linh bất đắc dĩ thầm thở dài, rất không tình nguyện bước qua. Đến lúc tới bên cạnh

hắn, nàng mới phát hiện cô gái kia chính là Trần Di! Nàng lại than khóc

thêm một tiếng, này, đây không phải là họa vô đơn chí đó chứ?

“Được rồi, Tiểu Di, em vào trước đi, anh còn chút việc muốn nói với cô ấy.”

Tam công tử cười như gió xuân, nhưng Lâm Linh lại cảm thấy như có một

trận gió lạnh thổi qua — lạnh quá a.

Trần Di ngẩn đầu hung tợn

trừng nàng một cái, Lâm Linh kinh ngạc phát hiện khóe mắt Trần Di có

chút hồng, nàng còn chưa kịp hồi thần, khuỷu tay của nàng đã bị đánh

mạnh một cái.

Lâm Linh bị đụng trúng thụt lùi hai bước, nàng bất

đắc dĩ vuốt chỗ bị đụng đau, vẻ mặt ai oán nhìn cái tên đầu sỏ kia,“Vụ

gì vậy?”

“Hử? Chẳng lẽ cô quên cô còn nợ tôi một chén tiền mặt sao?” Hắn khẽ híp con ngươi,“Không phải cô nghĩ là sẽ xù chứ?”

“Vậy rốt cuộc là cậu muốn gì?” Nàng buồn bực nhăn mũi,“Tôi không có ý nhờ vả cậu, nhưng hai tuần nữa là thi rồi, chờ sau khi thi xong tôi lại tới

nhà cậu làm công trừ nợ có được không vậy?”

“Cái này thì có gì

khó? Cô có thể vừa làm việc vừa ôn bài mà, lúc ôn bài mệt thì có thể làm việc một chút, cũng có tác dụng giữ bài trong đầu cô lâu hơn. Nhất trí

như vậy đi.” Hắn vuốt vuốt cằm,“Ừm, vài ngày nữa là cuối tuần rồi, ba mẹ tôi cũng không có ở nhà, cô nhớ qua đó nha.”

“Này, tôi phản đối!”

“Phản đối không có hiệu quả!”

“Tôi vẫn có thể yêu cầu xin phép mà, tôi muốn khiếu nại!”

“Bác bỏ khiếu nại!”

“Này!” Lâm Linh ảo não trừng mắt nhìn bóng lưng hắn, tên kia đúng thật là đã biến nàng thành một nhân công giá rẻ rồi.

Tuy nhiên tâm tình xấu đến nhanh, đi cũng nhanh. Sau khi Lâm Linh vào lớp

cùng các bạn, đã nhanh chóng vứt đi mấy chuyện bất mãn với tên Tam công

tử lúc nãy ra sau đầu.

Hôm nay mấy thầy cô cũng vẫn thất thường

như bao ngày, không phải là tạm thời dò bài thì cũng là kiểm tra bài đột xuất. Sau một ngày bị hành hạ lăn lộn, rốt cuộc Lâm Linh cũng chờ được

tới khoảnh khắc tan học đẹp đẽ.

Lúc này Lâm Linh không khỏi hoài niệm về cuộc sống ở thế giới bên kia.

Bình thường vào lúc này thì nàng đang làm gì nhỉ? Có lẽ là đang cùng uống

trà chiều với Lancelot, có lẽ là đang nghe câu chuyện mới nhất từ Khải

nhiều chuyện, có lẽ là đang thử một món mới của Phiêu Nhân, có lẽ đang

cùng Mordred nghiên cứu mấy phát minh cổ quái đáng ngạc nhiên, có lẽ, là đang bị ai đó mắng là đồ ngốc.

Thật sự là rất kỳ lạ, tuy chỉ mới rời khỏi đó có một ngày, nàng đã bắt đầu thấy nhớ mọi người.

“Lâm Linh, hôm nay được tan học sớm, chi bằng hai chúng ta cùng kéo về nhà

cậu học bài đi.” Quách Đình hưng phấn bay tới, kéo nàng từ trong những

suy nghĩ mơ màng về lại thực lại.

“Được!” Nàng gật đầu.

“Vậy đi mau thôi, xe buýt sắp tới rồi!” Quách Đình háo hức kéo nàng đi.

“Ai da từ từ đừng nôn nóng mà!”

“Nhìn kìa! Xe tới rồi! Nhanh lên nhanh lên! Chúng ta nên chạy tới thì hơn!”

Lâm Linh nhìn người bạn tốt của mình, nở một nụ cười ấm áp. Nàng bị người

bạn của mình lôi kéo với một tư thế không hề thục nữ tí nào, nhưng cánh

mũi cứ phập phồng như hít được mùi hương thơm mát của lá xanh, trong

lòng cũng trở nên ấm áp.

Cuộc sống như vậy thật ra cũng rất thích hợp với nàng.

Lúc xe buýt chạy qua quảng trường, đột nhiên Quách Đình chỉ vào một cái áp

phích dán trên tường rồi la lên:“Nhìn kìa, Lâm Linh,[ Arthur vương

truyền kỳ ] tuần sau sẽ ra mắt đó!”

Nghe được cái tên quen thuộc, cơ thể Lâm Linh bỗng dưng rung lên, ngẩn đầu xẹt mắt qua tấm áp phích

kia. Diễn viên chính trong Arthur vương là một ngôi sao Hollywood tên

Jaegarry, hắn tuy đúng là rất ưa nhìn, tuy nhiên —

“Cậu thấy không? Thật đẹp trai, tớ nhất định phải xem mới được!” Trong mắt Quách Đình bắn ra mấy cái trái tim nhỏ.

“Tuy đúng là cũng đẹp trai thật, nhưng lại không bằng một góc của Arthur.

Arthur so với hắn đẹp trai hơn nhiều.” Nàng chưa kịp nghĩ gì đã bật thốt lên.

Ánh mắt Quách Đình kỳ quái đánh giá nàng vài giây, đột

nhiên bật cười ha hả:“Không giống Arthur? Lâm Linh, chẳng lẽ cậu đã gặp

qua Arthur vương rồi hả? Ha ha ha!”

Lâm Linh biết mình lỡ mồm,

vội vàng cố gắng nở một nụ cười tự nhiên nhất che đi sự cô đơn của bản

thân. Hờ, nàng đâu chỉ biết hắn, hắn còn là bạn trai của nàng đây.

Nhìn tấm áp phích dần biến mất khỏi tầm mắt của mình, đột nhiên nàng cảm

thấy vô cùng nhớ hắn, tựa như một người du hành đang ở trong một khu

rừng tối nhớ một đốm lửa thắp sáng đường đi.

Hai người vừa tới

nhà Lâm Linh thì lập tức ngoan ngoãn đi làm bài tập. Lâm mụ còn đặc biệt mang đồ ăn thức uống đem vào, làm tốt nhiệm vụ của một người hậu cần

của hai người. Nhưng chỉ trong mười phút, Quách Đình đã bắt đầu thấy

chán nản, chốc chốc lại quay tới quay lui, chốc chốc lại sờ sờ bút bi,

chốc chốc lại nhìn đông nhìn tây, hiển nhiên chẳng còn tâm tư tiếp tục

làm bài tập.

“Oa, Lâm Linh, đây không phải là đĩa CD trò chơi

sao?” Đột nhiên nàng phát hiện ra một chiếc đĩa sáng bóng được kẹp trong một cuốn sách.

Lâm Linh nhìn tới, nhất thời biến sắc, nhanh

chóng đoạt lại chiếc đĩa, lắp bắp nói:“Đúng, đúng vậy, lúc tớ rảnh thì

lén chơi một chút.”

“Đúng rồi, cái đĩa này có tên là gì vậy?

Arthur vương truyền kỳ?” Quách Đình hưng phấn nhìn nàng, “Có vẻ rất thú

vị, có thể cho tớ chơi thử được không?”

Lâm Linh vội vàng lắc đầu,“Không được không được, tớ cũng vậy thôi, tớ mượn từ người khác.”

“Như vậy sao, thôi quên đi.” Quách Đình nhún vai,“Tiếp tục làm bài tập vậy.”

“Ừ.”

Lâm Linh âm thầm thở nhẹ một hơi, nếu để Quách Đình chơi trò này thì trò

chơi sẽ loạn lên mất. Nhưng nếu cậu ấy cũng có thể vào được trò chơi,

chắc chắn sẽ rất náo nhiệt và vui vẻ.

“Đúng rồi, Quách Đình, cậu thích tuýp nam sinh như thế nào?” Nàng nhỏ giọng hỏi thử.

Quách Đình suy tư một lát, hơi ngượng ngùng mím môi:“Tớ thích nam sinh, vẻ

mặt sáng sủa một tý, thích nói chuyện, tin tức về phương diện nào cũng

vô cùng linh thông, như vậy thì lúc nói chuyện mới không bị tẻ nhạt.”

Khóe miệng Lâm Linh hơi co rúm, đây không phải là chỉ tên Khải lắm chuyện đó sao?

Đúng lúc đó, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng đập cửa nhẹ nhàng:“Tiểu

Linh, mẹ vừa làm một ít bánh hạnh nhân, con với Quách Đình nghỉ mắt một

chút ăn tý đi.” Lâm mụ vừa nói vừa đẩy cửa bước vào.

Không biết

có phải là do ảo giác hay không, hình nàng thấy vẻ mặt của mẫu thân hơi

kỳ quái. Nhưng đó cũng chỉ là một thần sắc thoáng qua nên nàng cũng

không nghĩ nhiều.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 130

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 130
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...