Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 34

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mảnh đất England đầu xuân mang theo một tia mát lạnh.

Mặt trời bắt đầu mọc dần, đem tia cảm giác mát lạnh ấy tiêu tán dưới ánh nắng ban mai, từng tầng màu vàng ấm áp vẩy khắp các ngóc ngách trong lâu đài. Trên lưng ngựa, cung vệ đang nhảy lên sung sướng hát vang. Một ngày mới cứ như vậy bắt đầu!

Bữa ăn sáng hôm ấy Lâm Linh vô tình thấy Arthur cư nhiên đã có thể dùng được đũa. Tựa hồ thấy được sự kinh ngạc của nàng, trong mắt Arthur lướt lên một tia cười đắc ý.

Gì chứ, chỉ là dùng đũa gắp một miếng thịt mà thôi, có gì mà đắc ý. Lâm Linh dùng đũa hướng đến dĩa đậu, dùng tần suất siêu nhanh ném liên tiếp từ hạt đậu này đến hạt đậu khác vào trong miệng mình.

Quả nhiên không ngoài dự đoán, nàng thấy vẻ mặt Arthur co quắp một chút

Hứ, hắn còn lâu mới luyện được đến trình độ này.

Nàng lại ngẩng đầu liếc Khải một cái, ngày thường hắn thao thao bất tuyệt hôm nay lại im phăng phắc tập trung vào chiếc hộp quẹt trên tay. Thi thoảng bấm bấm một chút, trên đỉnh hộp quẹt lập tức thắp lên một ngọn lửa nhỏ.

Từ sau hôm qua nàng dùng bật lửa chỉ cách nhóm củi, Khải lập tức lấy vật này chiếm làm của riêng. Nhưng nếu có thể dùng nó để tạm thời khóa cái miệng của Khải lại thì nàng rất sẵn sàng đưa cho hắn.

Thấy Khải yêu thích không buông tay, Arthur cùng Lancelot vẻ mặt chợt khựng làm nàng bật cười.

Mặc dù Arthur biết đây là từ cái thế giới khác gì đó, nhưng Khải và Lancelot lại đồng thời kết luận đây là một loại bửu bối ma pháp thần kỳ vĩ đại.

Sau khi kết thúc bữa sáng, mọi người trong lâu đài bắt đầu làm việc, nàng thì đi quanh một vòng đình viện, người chăm chuồng ngựa quét sạch chuồng ngựa, thợ rèn ở xưởng rèn chế tạo móng ngựa, cái đinh, đồ dùng và xe ngựa, người hầu dọn rửa các phòng, quét dọn mặt đất, thợ may thì may khăn bàn khăn tay. Nhân viên phòng bếp bắt đàu chuẩn bị cơm trưa, xiên thịt nướng thịt, chiếc chảo sắt lớn xào một đống thịt, chiếc móc xích sắt treo nồi ở phía trên ngọn lửa có thể điều chỉnh độ cao, vì thế có thể khống chế độ ấm của nồi.

Sau khi Lâm Linh dạo qua một vòng đình viện quay lại về phòng thì phát hiện Khải đã đứng chờ ở đây từ khi nào.

“Lâm Linh, có muốn theo ta đến chỗ này không?” Khải đến trước mặt nàng cười hề hề thần bí.

“Nơi nào?”

“Đi thì biết, tóm lại là một nơi rất thú vị,” Khải trừng hai mắt, “Để báo đáp cô đã tặng cho tôi một món bảo bối, tôi sẽ đưa cô đi mở mang kiến thức.”

Lâm Linh chần chờ vài phút, cuối cùng cũng không địch được lòng hiếu kỳ của mình, len lén chạy theo Khải ra ngoài.

Bánh xe ngựa thời kỳ Trung cổ đều làm bằng gỗ, bên mép bánh xe dùng một tấm lá sắt bao lại, các bộ phận xe được cố định bởi những cây đinh to, hoàn toàn không thể co dãn, ngồi ở bên trong cực kỳ xóc này, khiến Lâm Linh xuống tới nơi không biết mông mình đã bị xóc đến nở thành bốn cánh hoa chưa……

Nhưng nhìn thấy cảnh tượng trước mắt thì nàng đã nhanh vứt sự khó chịu sang một bên, cho dù có bị xóc thành sáu cánh tám cánh hay mười cánh nàng cũng cam lòng a!

Nơi này, nơi này hóa ra là chợ bán chó săn!

Thấy xung quanh toàn là những con chó nhỏ màu sắc sặc sỡ, lắc lắc bộ lông chờ chủ nhân mới chọn lựa, những tiếng chó sủa liên tiếp làm cho nơi đây nhộn nhạo hẳn lên.

Oa, quả thực giống như là một bức tranh thị trường sống động!

Không đợi Khải nói gì, nàng đã hưng phấn vọt tới bên một đám chó nhỏ, tướng mạo phương Đông tóc đen mắt đen của nàng làm không ít người chú ý.

“Khải, hóa ra cậu muốn mua chó săn……” Lâm Linh vuốt con chó nhỏ,” Cậu thích chó săn thế nào?”

Khải lắc lắc đầu, “Tôi không có mua cho mình. Không bao lâu nữa sẽ tới nghi thức thụ phongkỵsĩcủa Arthur, tôi nghĩ nên mua chó săn tặng cho hắn.”

Thì ra là vậy, Lâm Linh sờ hết con chó nhỏ này lại vỗ đến con chó nhỏ khác, con nào cũng đáng yêu làm nàng không biết nên chọn thế nào. Đột nhiên nàng cảm thấy như có cái gì đang chăm chú nhìn mình, nàng quay sang thì bắt gặp một con chó nhỏ màu lông vàng óng, trên cổ buộc một chiếc vòng da nhỏ, đôi mắt nhìn chằm chằm vào nàng như có điều gì muốn nói.

Trước mắt Lâm Linh sáng ngời, chỉ chỉ con chó nhỏ cười trộm,” Mua con này đi, nó giống y chang Arthur.”

Khải bật cười ha ha, gật gật đầu, “Con chó săn này nhìn như huynh đệ của Arthur ấy.” nói rồi Khải xoay người nhìn người bán, đó là một vị thiếu niên hết sức thanh tú, mái tóc đỏ bù xù trước mặt hơi che đi đôi mắt của hắn. Nhìn qua khoảng 15 16 tuổi —

“Con này bán thế nào?”

“Ta-không-bán.” Thiếu niên tiện tay vén lên mái tóc đỏ lòa xòa trước mặt. Ngẩng đầu để lộ ra một đôi mắt thanh tuyết sáng ngời.

“Không bán thế cậu đặt chó ở đây làm gì?” Lâm Linh kinh ngạc hỏi.

Thiếu niên lộ vẻ xem thường,“Quản – làm – gì.”

“Vậy con này?” Khải không cam lòng chỉ vào môt con chó săn khác.

Thiếu niên vẫn trưng vẻ mặt lười biếng, “Cũng – không – bán.”

“Được rồi, rốt cục thì con nào mới có thể bán?” Ngay cả Khải cũng đang mất dần tính kiên nhẫn.

Thiếu niên càng lộ rõ vẻ xem thường hơn,vẫn dứt khoát nói ba chữ, “Không – con – nào.”

“Không bán thế ngươi đặt ở đây làm gì!” Khải rốt cuộc cũng đã phát điên.

“Vì – ta – vui.”

“Xoẹt” một tiếng, Khải cây thập tự kiếm bên hông ra, cả giận nói, “Tên thiếu niên này ngươi quyết đấu với ta mau!”

“Khải… Hắn không bán chắc cũng có lý do, đừng dùng đến vũ lực…” Lâm Linh thấy tình huống không ổn vội vàng kéo lại tay áo Khải.

Đúng lúc đó, một nam tử trẻ tuổi vội vã chạy tới từ một chỗ không xa, mái tóc dài màu rám nắng, đôi mắt màu chàm, vóc người cao gầy, vẻ mặt lạnh lùng nghiêm túc. Mặc dù không phải là một mỹ nam tử nhưng tổng thể cũng khá là dễ nhìn.

“KỵsĩLamorak?” Lúc Khải thấy vị nam tử kia thì sửng sốt một chút, hình như hắn biết người nam nhân này.

“KỵsĩKhải, thật xấu hổ, đệ đệ của ta lại gây họa rồi.” Lamorak liếc mắt vị thiếu niên sau lưng mình một cái, giọng nói nghiêm khắc trách cứ, “Juatan Just, đệ lại đi ăn trộm mấy chó săn yêu quý của mấy nhà quý tộc đó à.”

Ai? Lâm Linh có âm thầm tự hỏi lại, tên thiếu niên này là đệ đệ của nam nhân kia? Còn đi trộm chó săn nhà người khác?

“Hóa ra hắn là đệ đệ cậu.” Khải cũng dần bình tĩnh trở lại, “Rốt cuộc thì chuyện gì đã xảy ra?”

Lamorak bất đắc dĩ lắc đầu, “Đệ đệ của ta có một sở thích rất kỳ quặc, nó thích bắt trộm chó săn nhà quý tộc người khác đem ra chợ trình diễn, không mua không bán, sau khi tan chợ thì đem chúng trả lại cho nhà chủ nhân.” Hắn thở dài một hơi, “Juatan Just, nếu đệ còn không bỏ cái sở thích kỳ quặc này đi thì đệ sẽ không trở thành mộtkỵsĩchân chính được đâu.”

“Không – phải – nó.” Juatan Just chỉ chỉ con chó săn nhỏ màu vàng.

Lamorak lập tức hiểu rõ ý của hắn, “Ý đệ là con chó này không phải đệ trộm?”

Juatan Just gật gật đầu,“Đệ - nhặt – được.”

Khóe miệng Lâm Linh hơi co rúm, cậu thiếu niên này dùng “Tam tự kinh” thật dai a.

“Nếu do ngươi nhặt sao lại không bán cho bọn ta? Bọn ta muốn đem con chó săn này về làm quà tặng cho bằng hữu.” Khải tựa hồ thấy được một tia hy vọng.

Juatan Just vuốt vuốt đầu mình không trả lời.

Khải thấy hắn không có phản ứng, móc trong ngực áo ra một túi bạc, “Ngươi ra giá đi, bao nhiêu tiền.”

“Vô – ích – thôi.” Juatan Just đảo cặp mắt trắng dã, “Nó – theo – ta.”

“Là như vầy, đệ đệ của ta có một khả năng thuần hóa chó, bất kể là con chó nào chỉ cần ở trong tay hắn là tuyệt đối ngoan ngoãn, ý của đệ đệ ta là con chó săn này tính tình ngang tàng, sợ là không nghe lời các cậu.” Lamorak vội vàng giải thích.

Gương mặt Lâm Linh hơi co rúm, nàng thật không hiểu tại sao có ba chữ mà cậu ta dịch được một đống như vậy chứ.

Nghĩ tới đây, nàng vô tình sờ vào trong cái túi nhỏ bên hông người, đột nhiên cảm thấy có đồ vật gì, tâm trạng nhất thời vui vẻ, “Vậy nếu nó nghe lời chúng tôi thì có thể bán không?”

Juatan Just vô vị nhún vai, màu lam trong con ngươi lộ rõ vẻ “vô – ích – thôi, nó – nghe – ta.”

Lâm Linh thấy hắn gật gật đầu, thoắt một cái lén đưa đồ vật về phía trước mặt con chó săn.

Bất ngờ, con chó săn đột nhiên hưng phấn lên, như là muốn lao tới trước mặt Lâm Linh, quẫy quẫy liên tục cái đuôi về phía nàng.

Juatan Just kinh ngạc, nhìn thẳng vào thứ gì đó trên tay Lâm Linh.

“Nhìn đi, nó rất nghe lời a, chuyện cậu nói lúc nãy phải giữ lời nha.” Lâm Linh cười khúc khích.

“Chờ một chút!” Juatan Just có chút hốt hoảng.

“Juatan Just, tương lai muốn trở thành mộtkỵsĩthì phải biết tuân thủ lời hứa của chính mình.” Lamorak ý bảo Lâm Linh có thể mang con chó săn này đi.

Juatan Just nhẹ nhàng ngồi xuống, vẻ mặt buồn bực vàhoangmang. Hắn rốt cục cũng không nghĩ ra được trên tay Lâm Linh rốt cục là thứ gì.

Rời khỏi chợ một lúc, Khải cũng tò mò hỏi vấn đề này.

“Ừm ~ không có gì.” Lâm Linh nhét cái gì đó trong tay vào miệng con chó săn. Thật ra là do nàng thích ăn bò khô thôi, xem ra nó rất thích món đồ ăn vặt hiện đại này.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 34

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 34
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...