Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 68

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Trận quyết đấu đã tới.

Sân đấu được xây tạm ở ngoài hoàng cung, đây là một khu đất trống hình chữ nhật, bao quanh bốn phía là khán đài dành cho dân chúng, còn có những người bán hàng rong chào hàng bia và thịt nướng.

Trận quyết đấu lần này cũng thu hút không ít sự quan tâm của các quý tộc, bọn họ đương nhiên sẽ không ngồi chung với dân thường mà ngồi trên những bậc ghế đệm trên cao, từ nơi đó có thể nhìn thấy toàn cảnh trận đấu.

Mấy quý phu nhân trang phục sặc sỡ phấp phới, khiến cho nơi này như được thêm một chút ánh sáng.

“Nhìn kìa! Kỵ sĩ xuất trận rồi!”

Một ky sĩ đội nón sắt bóng loáng dương dương tự đắc ngôi trên lưng ngựa, người hầu giương cờ xí dẫn đầu đưa bọn họ vào sân.

Các kỵ sĩ vừa vào sân đấu, mấy quý phu nhân liền phất tay lên hỏi nhau.

“Trận đầu là kỵ sĩ Lancelot đấu với Orkny Luke vương.”

Sau lời tuyên bố của quan truyền âm, trên khán đài vừa nghe thấy tên Lancelot thì nhiệt liệt đứng lên. Thi thoảng còn có nữ quý tộc hô tên Lancelot, có thể thấy được vị đệ nhất kỵ sĩ này nổi tiếng cỡ nào.

Hai người cùng cưỡi ngựa tiến về giữa sân, Lancelot mang khăn trùm đầu và mũ giáp, bên trong mặc một bộ giáp lót, khối giáp ở ngực hơi mỏng, nhưng chỗ vai trái lại vô cùng dày vì đây là nơi thường xuyên bị công kích, vòng sắt bao cổ tay và cổ chân hắn lóe lóe ánh sáng.

Nhưng mũ giáp của vị Luke vương kia thì vô cùng khó tin, trên chiếc mũ cư nhiên còn có cắm một chiếc lông vũ, hắn mặc một bộ đồ màu lam, hai bên hông còn có đính hai sợi lông vũ trắng.

Sau khi hai vị kỵ sĩ ổn định cưỡi ngựa nắm trường thương đứng trên vạch xuất phát, trọng tài đi tới lan can cầm một cây cờ lớn, nhìn hai bên, sau đó nhanh chóng giơ nó lên.

Hai người nhìn thấy tín hiệu, dùng sức đá bụng ngựa phi về phía đối phương, xung quanh là tiếng hô hò cổ vũ của quần chúng.

Luke vương nhìn xuyên qua khe hở của mặt nạ thì thấy đối thủ của mình đang chạy nước rút về phía mình.

Hắn thong dong nghiêng người đặt trường mâu (vũ khí của các hiệp/kỵ sĩ thời Trung Âu) bên hông ngựa, vững vàng nâng trường mâu tính nhắm ngay đối thủ của mình, nhưng trong nháy mắt hắn tính tấn công thì đối phương lại giơ lên vũ khí của mình, nhanh chóng phản kích hắn ngay khi hắn chòn chưa kịp phản ứng.

“Binh!” một tiếng, trường mâu đánh trúng vai trái của Luke vương, vì chạy tốc độ cao nên trường mâu của hắn bị vỡ thành hai đoạn, một kích mạnh này khiến Luke nhất thời lung lay trên thân ngựa, “rầm” một tiếng ngã xuống đất.

Tiếng vỗ tay hoan hô nổi lên bốn phía như sấm, ai cũng không ngờ kỵ sĩ Lancelot trong một chiêu đã đánh bại đối thủ của mình.

Lâm Linh đứng một bên cùng thấy nhiệt huyết sôi trào, cái danh đệ nhất kỵ sĩ quả nhiên không phải để chơi a! Lancelot ở đây dù dịu hiền ngoan ngoãn như cừu, nhưng một khi đã xuất trận thì liền biến thành một con hổ dũng mãnh!

Giọng quan truyền lệnh tuyên bố:“Trận đầu, kỵ sĩ Lancelot thắng!”

Lâm Linh cùng bọn kỵ sĩ của Arthur đứng bên này hoan hô to. Tiếp đó, quan truyền lệnh lại tuyên bố:“Trận thứ hai là kỵ sĩ Đặc Lý Ti đấu với Scotland vương.”

Ánh mắt mọi người đều rất hào hứng, Lâm Linh Lâm Linh đột nhiên thấy Khải có chút không tự nhiên. Vì vậy hỏi hắn:“Sao vậy? Có chuyện gì à?”

Khải miễn cưỡng cười cười,“Không có gì, chỉ là tôi có chút không tin vào mình cho lắm.” Nói rồi hắn rời khỏi khán đài.

Lúc này, Đặc Lý Ti và Scotland vương đã cưỡi ngựa tiến vào giữa sân, mọi người vỗ tay hoan hô, nhưng Lâm Linh thì lại đang nghĩ tới lời Khải nói, ko tin vào mình? Lâm Linh nghĩ tới đó, liền đuổi theo hắn tính an ủi vài câu.

Thấy hắn đi vào phòng, nàng vội vàng theo sau, thông qua cánh cửa khép hờ thì thấy hắn đang nhẹ nhàng cử động cổ tay phải của mình, cắn chặt môi dưới, bộ dáng nhìn như rất đau đớn.

Một tiếng kêu đau truyền đến, Lâm Linh cảm thấy có chút không ổn, đẩy cửa ra vọt vào. Lúc này mới thấy rõ tay phải của hắn đang bị thương vô cùng nặng, không khỏi kinh hãi nói:“Khải, tay cậu làm sao vậy?”

Khải vừa thấy nàng cũng hết hồn, vội vàng đóng cửa lại, nhỏ giọng nói:“Nói nhỏ thôi, ngàn vạn lần cô làm ơn đừng nói ra ngoài.”

“Thế rốt cuộc tay cậu làm sao thế?”

“Cũng không có gì, mấy ngày trước tỉ thí với đám bằng hữu không cẩn thận bị thương.” Khải bất đắc dĩ nói.

“Nhưng cậu bị thế này thì làm sao đấu với Nantes vương?” Lâm Linh vội la lên:“Cậu ngay cả cầm trường mâu còn không được, chắc chắn sẽ thua mất! Sao cậu không nói sớm!”

“Tôi, tôi không muốn nói cho mọi người biết chuyện tôi tỷ thí bị thua, nên vẫn lén gạt đi, lúc lựa chọn người tôi cũng đã định nói rồi, nhưng bệ hạ tin tưởng tôi như vậy thì làm sao mà tôi dám nói chứ?”

Lâm Linh nhíu nhíu mày,“Giờ chỉ hy vọng Đặc Lý Ti có thể đánh bại Scotland vương, như vậy cậu cũng không cần đánh trận thứ ba.”

Lời của nàng vừa dứt thì đột nhiên ngoài khán đài truyền đến trận hò reo:“Scotland vương thắng, Scotland vương thắng!”

Cái gì?! Trong đầu Lâm Linh trống rỗng, Đặc Lý Ti sao lại thua! Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, Scotland vương thật sự lợi hại như vậy sao?

Đột nhiên ngoài cửa xuất hiện một người hầu, vội vã kêu lên:“Kỵ sĩ Khải! Kỵ sĩ Đặc Lý Ti thua trận này rồi, ngài nên chuẩn bị cho trận tiếp theo thôi.”

“Nhưng tại sao Đặc Lý Ti lại thua?” Lâm Linh vội vàng hỏi.

“Cái này, nô tì cũng không biết. Lúc mới bắt đầu thì đúng là kỵ sĩ Đặc Lý Ti chiếm thế thượng phong, nhưng đột nhiên có một đàn quạ đen bay tới, phì một bãi trên mũ của ngài ấy, sau đó hình như ngài ấy mất khống chế, trường mâu của Scotland vương còn chưa chạm vào ngài ấy thì ngài ấy đã lộn đầu xuống ngựa rồi.....”

Lâm Linh cúi đầu, bất đắc dĩ thở dài, không trách được, trong tình huống đó Đặc Lý Ti không nổi điên là may lắm rồi.

“Ngươi lui xuống trước đi, ta lập tức sẽ ra sân.” Khải trầm thấp nói một câu.

Nghe tiếng người hầu đã đi xa, Lâm Linh không nhịn nhắc lại:“Cậu không thể đi!”

“Không được, tôi phải đi!”

“Nhưng nếu trận này cậu lại thua, trận quyết đấu này chúng ta cũng sẽ thua, cậu quên là Arthur đã đáp ứng với bọn họ chuyện gì sao!” Ngữ khí Lâm Linh cũng quýnh quáng lên,“Cậu nói tôi biết đi, cậu có chắc trăm phần trăm sẽ thắng không?”

Khải hơi sửng sốt, nhìn cổ tay của mình, thuận miệng nói:“Nhưng giờ tôi còn thời gian để quan tâm tới chuyện đó nữa sao.”

Trong lòng Lâm Linh như kiến bò trên chảo nóng, ánh mắt liếc loạn xuống dưới chợt nhìn thấy áo giáp và mũ giáp của Khải, trong đầu đột nhiên lóe lên một ý nghĩ lớn mật mà ngay cả nàng cũng không dám tin:“Khải, để tôi đi đi!”

Khải chớp chớp mắt, khiếp sợ chưa kịp phản ứng, mồm há to nhưng lại không nói được gì.

“Để tôi đi thử đi,” Lâm Linh kiềm chế trống ngực đang đập loạn, nói lại thêm lần nữa. Nàng cũng không biết mình lấy dũng khí như vậy từ đâu, nàng chỉ biết là, nếu như trận quyết đấu này thua, Arthur sẽ lâm vào hoàn cảnh vô cùng khó khăn, nàng không thể, tuyệt đối không thể để chuyện đó xảy ra!

Trong trò chơi, nàng không thể làm gì thật sự cho nàng. Đây là chiến đấu vì một người khác!

“Cô điên à, Lâm Linh, cố nắm chắc phần thắng sao?” Khải tỉnh lại.

“Tôi không chắc.” Lâm Linh đứng dậy cầm mũ giáp.

“Nhưng ít nhất phần thắng bây giờ của tôi cao hơn cậu, Khải, cậu có thể cho tôi mượn một thứ của cậu không?”

“Hả?”

“Sự tin tưởng của cậu.”

Trong phút chốc mặt Khải thoáng đổi mấy lần, dần dần giương lên một nụ cười như có như không:“Lâm Linh, tôi tin cô.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 68

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 68
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...