Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ

Chương 114

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bọn kỵ sĩ của Arthur tuy vẫn chưa hồi phục hoàn toàn thể lực nhưng vẫn dũng mãnh nghênh chiến. Lưỡi đao sắc bén đâm lại đâm một tên, vẩy ra những tia máu như những đóa hoa. Vương giả chi kiếm trong tay Arthur lóng lánh huyết sắc, đánh đâu thắng đó; không gì cản nổi. Tiết tấu chiến tranh càng lúc càng nhanh, cơ hồ mọi người cũng đang thoát khỏi tình cảnh bị động. Dưới sự chỉ huy của Arthur, đám người Saxon ở ngoài vòng vây không thể tiến cũng chẳng thể lùi, đều lần lượt ngã xuống dưới cơn mưa tiễn. Trong không khí lưu động tiếng la hét chém giết của song phương, tiếng mũi tên xé gió cắm phập vào mục tiêu, mặt đất cũng khẽ run động, càng ngày càng kịch liệt……

Trận chiến vẫn diễn ra tới đêm, bầu trời đột nhiên đổ mưa, từng giọt mưa tý tách như báo hiệu cuối ngày, cả núi Barton bị bao phủ trong màn bóng đêm.

“Chủ nhân, phe ta bị thương vong nghiêm trọng, phải nên lui binh thôi! Nếu không e là toàn quân sẽ bị diệt mất!” Camille ôm cánh tay trái bị thương khuyên nhủ.

Duagloth nhìn bọn người Saxon bị đánh tan tác đến đầu rơi máu chảy, trong mắt lóe lên một tia quỷ dị.

“Đều do con ả kia, nếu không phải do ả phá rối, bọn chúng đã có thể bị chết trong sơn động!” Camille căm giận nói, xem ra đối với hắn, Lâm Linh mới chính là quỷ.

“Xem ra đại thế của người Saxon các người đã mất. Nhưng thế cũng tốt, mất đi một sự uy hiếp đối với ta cũng có lợi.”

“Chủ nhân, ngài nói cái gì……” Camille có chút hoang mang nhìn hắn, đang tính nói thêm cái gì, một nhiên cảm thấy có một luồng điện chạy xuyên qua ngực, hắn cảm thấy một trận mơ hồ, thần sắc khó tin cúi đầu xuống —–

Kiếm của công tước Duagloth đã xuyên qua ngực hắn!

Hắn hộc một ngụm máu tươi, hấp hối mở miệng hỏi:“Tại…… Tại sao?”

“Mục đích của ta vốn là để cho các ngươi tự giết lẫn nhau, bên nào của các ngươi thua, đối với La Mã ta vẫn luôn có lợi. Đương nhiên, nếu như các người có thể thắng thì vẫn tốt hơn. Đáng tiếc a, ngươi để cho ta thất vọng rồi.” Hắn mạn bất kinh tâm cười cười,“Đối với kẻ đã không còn giá trị lợi dụng, ta tuyệt nhiên sẽ không giữ lại.”

“Ngươi……”

Duagloth rút kiếm, nhìn lướt qua bọn người Saxon đang khiếp sợ, lại nhìn thoáng qua cô gái tóc đen, lông mi hắn nhẹ nhàng run lên, đôi mắt màu bạc ánh lên một tia lửa yếu ớt.

“Lâm Linh, trò chơi vẫn chưa kết thúc đâu.”

Rất nhanh, bọn người Saxon lúc nãy còn chiếm thế thượng phong giờ đã tán loạn, một ngọn gió lớn thổi tới từ phía Tây phối hợp với trận mưa to, mang theo mùi máu tươi xộc vào mũi mỗi người. Nhưng cho dù có mưa hay không, tính mạng của Arthur vương mới là nhân tố quan trọng nhất quyết định thắng lợi.

Cuộc chiến núi Barton đã định. Trong trận chiến này, Arthur cầm vương giả chi kiếm giết chết 470 địch nhân, người Saxon hoàn toàn bại trận, Britain sao nhiều năm loạn chiến rốt cuộc cũng có được khoảng thời gian hòa bình ngắn ngủi.

“Bệ hạ, đã phát hiện ra thi thể Camille, nhưng lại không thấy bóng dáng hắc công tước!” Bọn kỵ sĩ sau khi kiểm tra chiến trường lập tức quay lại báo với Arthur.

Arthur gật gật đầu, giương mắt nhìn đám kỵ sĩ đang uể oải chịu không nổi ở xung quanh, nhưng trên mặt mỗi người đều mang nét hào quang rạng rỡ sau thắng trận. Ánh mắt của hắn cuối cùng dừng lại trên người cô gái tóc đen kia, đột nhiên biến sắc, mở miệng nói:“Lâm Linh, nàng lại đây cho ta!”

Lâm Linh ngẩn người, chậm rãi đi tới, đột nhiên Arthur bắt lấy một tay nàng, cả giận nói:“Nàng  sao lại bị thương!” Cơn giận của hắn tưởng chừng như có thể đóng băng luôn cả bộ áo giáp, nhưng trên vầng trán lại hiện lên sự đau lòng rõ ràng.

Lâm Linh cúi đầu xuống nhìn, hóa ra là cánh tay nàng đang bị dính một mảng máu đỏ sẫm, nhìn qua quả thực rất dọa người . Nàng không khỏi hắc hắc một tiếng bật cười:“Đây là máu của người, không phải tôi……”

Nàng còn chưa nói hết câu, đột nhiên bị kéo vào một lồng ngực ấm áp. Phản ứng đầu tiên của nàng là sửng sốt, sau đó nhắm mắt lại, lẳng lặng ghé vào lồng ngực của hắn, hưởng thụ mùi hương quen thuộc và lồng ngực rắn chắc, đột nhiên nước mắt của nàng không nhịn được lã chã rơi xuống.

“Arthur, tôi chính là vỏ kiếm của cậu.”

Đáy lòng của hắn run lên, càng siết chặt nàng trong lòng.

Nàng cũng dùng hết toàn lực ôm chặt lại hắn, không để ý đau đớn trong lòng ôm chặt hắn. Có lẽ giờ phút này, cũng chỉ có sự ấm áp và đau đớn này mới đem lại cảm giác thật cho nàng. Hai trái tim như chậm rãi dung hợp, những mê mang luống cuống, sợ hãi và hoang mang khi nãy đã không còn, tựa như giờ khắc này chính là thiên địa vĩnh hằng……

Chỉ mong thời gian ngừng lại, chỉ mong sinh mệnh ngừng lại, chỉ mong tinh thần được bình yên.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Kỵ Sĩ Hoang Tưởng Dạ
Chương 114

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 114
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...