Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 11

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Lúc này Cố An Kỳ xem

như là bị đuổi hoàn toàn khỏi lớp chụp ảnh. Mọi người vốn tưởng rằng

trước kia cô dù có bị thầy mắng như thế nào cũng không rời đi, lúc đi ra ngoài chỉ là do tức giận nhất thời, còn dùng mọi cách để cứu lấy cái

chức trợ lý chụp ảnh. Vốn tưởng rằng cô là người như vậy, lần này nhiều

lắm chỉ là vắng hai ba buổi, cuối cùng sẽ trở về cúi đầu nhận sai,

nhưng không nghĩ rằng tính tình cô lại quật cường như vậy, đã qua mấy

ngày, vẫn không thấy về lớp học.

“Cố An Kỳ cô ấy hẳn là không có

việc gì chứ?” Tiếu Lăng Phong không biết vì sao, trong lòng luôn có chút lo lắng cho tình tình của Cố An Kỳ, mở miệng hỏi Tạ Vũ Phỉ một câu.

“An Kỳ không có việc gì đâu, chị ấy luôn chú ý đến các buổi tập mà.” Tạ Vũ

Phỉ đáp lại, đối với việc Tiếu Lăng Phong mở miệng nói giúp Cố An Kỳ

lúc ấy, cô đã có chút cảm tình với anh.

“Hừ, cô ta có thể có

chuyện gì chứ? Rõ ràng chính là lỗi của nha đầu kia,thế mà làm bộ thanh

cao dữ lắm cơ.” Tống Lộ Lộ liếc xéo bọn họ một cái, xem biểu tình của

Tiếu Lăng Phong. Chỉ thấy khi nhìn về phía cô, Tiếu Lăng Phong lập tức

cúi đầu xuống, trong lòng cô cũng lại càng khó chịu hơn.

“Ai làm

sai chuyện, người đó tự biết.” Liêu Nhã Hân không mặn không nhạt nói một câu, “An Kỳ thiêm bẩm đã có tài diễn xuất trước ống kính, cho dù không

có cách để học lớp này, chị ấy cũng có cách để mình có thể theo kịp mọi

người.”

“Ha ha, việc cô ta không học lớp này thì có bị làm sao

chứ, còn chưa nói chắc được đâu!” Tống Lộ Lộ lạ lùng nói, “Aiz, chẳng lẽ các người cũng chưa nghe nói? Âu Dương tiên sinh đã nói qua, nếu Cố An

Kỳ không qua khỏi toàn bộ cuộc thi thì trong một năm sẽ không xuất

hiện.”

“Cô nói bậy bạ gì đó?” Liêu Nhã Hân cùng Tạ Vũ Phỉ đều bị

tống Lộ Lộ nói đến ngẩn người, lập tức lửa giận bùng lên, “Cô đừng có

nói hươu nói vượn, rủa An Kỳ như vậy!”

“Lộ Lộ, đừng nói nữa.”

Thái Nhược Lâm vừa nghe được lời của Tống Lộ Lộ, cảm thấy không nên để

việc lớn thêm, chạy nhanh lôi kéo ống tay áo của Tống Lộ Lộ.

“Nhược Lâm, cậu đừng kéo tớ. Một đám người ngu, đến bây giờ còn không biết Cố

An Kỳ người ta căn bản có phải là bạn tốt hay không.” Tống Lộ Lộ nhìn

Liêu Nhã Hân cùng Tạ Vũ Phỉ hốt hoảng, vẻ mặt lúng túng, đột nhiên có

một loại khoái cảm được trả thù, “Các người chắc là chưa biết nhỉ, tiểu

thư trợ lý của Âu Dương tiên sinh lần trước nói chuyện với bọn tôi, bảo

rằng nếu Cố An Kỳ không thông qua hết các cuột thi thì đừng có mơ tưởng một lần nữa làm lại từ ”Đông phong’.”

“Chậc chậc, hình như các

người vẫn chưa tin? Không tin, cô có thể đi hỏi, trong công ty người

biết việc này không ít đâu.” Tống Lộ Lộ khinh miệt hất cằm, cười nói sắc bén, cảm giác như trở lại thành người thắng cuộc vậy.

“An Kỳ… Làm sao có thể…” Tạ Vũ Phỉ có chút hoảng, chuyện lớn như vậy, Cố An Kỳ tại sao lại không nói cho cô biết?

“Vậy mà cũng gọi là bạn bè? Buồn cười!” Tống Lộ Lộ nhìn Tạ Vũ Phỉ vẻ mặt

kích động, khinh bỉ nói. Không nghĩ rằng chính là bằng một câu nói có

thể đánh tan tình bạn lâu nay của họ, quan hệ bạn bè xem ra cũng không

bền chắc.

“Nhã Hân, cậu nói An Kỳ sẽ không có việc gì, chúng ta

đi tìm chị ấy đi, tìm xem có cách nào giúp chị ấy không.” Tạ Vũ Phỉ

không thèm để ý bọn Tống Lộ Lộ, một lòng thầm nghĩ đến Cố An Kỳ, lôi kéo Liêu Nhã Hân chạy đi.

“Này ! Tạ Vũ Phỉ, cô vẫn ngu ngốc như vậy

hả? Người ta cũng không xem cô là bạn đâu, cô giúp cô ta làm cái gì?”

Tống Lộ Lộ nhìn bộ dạng của Tạ Vũ Phỉ, vẻ tươi cười trên mặt lập tức

cứng lại, trong lòng nhất thời nảy lên một cơn giận vô danh.

“An

Kỳ không nói cho bọn tôi chuyện này, nhưng không có nghĩa là chị không

xem bọn tôi là bạn. Ngược lại, chính là vì chị ấy xem tôi là bạn nên mới không nói việc này.” Tạ Vũ Phỉ vẫn còn nhỏ, suy nghĩ đơn thuần. Nhưng

cô cũng không có ngốc, ai đối tốt với cô, ai có ý xấu với cô, cô vẫn có

thể phân biệt được. An Kỳ không nói chuyện này, rõ ràng là không muốn cô và Liêu Nhã Hân lo lắng, không muốn liên lụy bọn họ, khiến bọn họ cũng

bị đuổi ra khỏi lớp học. Cô làm sao có thể vì như vậy mà trách mắng Cố

An Kỳ đây?

“An Kỳ vẫn có thói quen không muốn để người khác lo

lắng cho mình, có chuyện gì đều muốn tự mình xử lý, tự lực cố gắng, tôi

thực không hiểu vì sao cô luôn nhằm vào chị mà nói. Sự tình lần trước

mọi người không nói, kỳ thật chính trong lòng cô cũng nên hiểu được rốt

cuộc là ai khơi mào chuyện này.” Tạ Vũ Phỉ mặt đỏ lên, thân thể nho nhỏ

thẳng thắn nói.

Cô không hiểu, thực sự không hiểu nổi, An Kỳ rõ

ràng biết chuyện, nhưng sao lại không để bọn cô nói ra chuyện đó với

thầy Thái. Thậm chí vì ngăn cản các cô còn nói: “Chị không nghĩ sẽ lại

học lớp này, đừng nói lại chuyện đó nữa.”

Tống Lộ Lộ không nghĩ

tới Tạ Vũ Phỉ bình thường ăn nói vẫn khép nép, tự dưng hôm nay đột nhiên bùng nổ lên hét to với cô, trong lúc nhất thời giật mình.

“Nhã Hân, chúng ta đi!” Tạ Vũ Phỉ không đếm xỉa tới tới Tống Lộ Lộ, lôi kéo Liêu Nhã Hân liền đi ra ngoài.

“Đi đi, đi đi, các người biến đi, bị Cố An Kỳ lừa như vậy cũng xứng đáng,

một đám ngu ngốc! Ngu ngốc!” Tống Lộ Lộ hung hăng mắng.

“Đủ rồi!

Tống Lộ Lộ, cô đừng có quá đáng quá!” Tiếu Lăng Phong nhịn đã lâu rồi,

nhưng thật sự là không nín được nữa, hướng về phía tống Lộ Lộ hét lớn.

Tống Lộ Lộ lập tức im bặt, đứng ở một bên ngây người. Nhìn mặt Tiếu Lăng

Phong lộ lên vẻ chán ghét, cảm thấy thật oan ức, rất đau lòng, ôm mặt

chạy vội ra ngoài. *Qin: :O cái mẹ gìk ếk :O kn hãm =; giả tạo vkl*

Thái Nhược Lâm liếc mắt *Thiên:nv là mắt lé =))|Qin: mẹ cx “lé” :-j* nhìn

bóng dáng Tống Lộ Lộ rời đi, không ngừng oán hận. Chết tiệt, đều là do

cái con điên này làm hỏng chuyện tốt của cô. Cô vất vả lắm mới làm cho

thanh danh của Cố An Kỳ bị phá hỏng, gián tiếp đuổi cô đi, thế nhưng

Tống Lộ Lộ đầu óc ngu ngốc liền mang chuyện Cố An Kỳ sẽ phải luyện tập

kéo dài thời gian thêm nói cho người khác. Chết tiệt, thế này không phải là làm cho Cố An Kỳ được người khác ủng hộ sao?

Nếu Liêu Nhã Hân cùng Tạ Vũ Phỉ thực đi nói cho bác lúc ấy đã xảy ra chuyện gì thì việc

này sẽ không tốt chút nào. Không được, phải cần suy nghĩ biện pháp để xử lý việc này.

Bác từ nhỏ luôn che chở cô, sẽ tin rằng cô nói

thật. Vừa mới bắt đầu chẳng qua “trong lúc vô tình” nói rằng Cố An Kỳ ở

buổi biểu diễn có biểu hiện “kiêu ngạo” mà thôi, không nghĩ rằng bác

liền tin rằng như vậy thật, liền đuổi Cố An Kỳ ra khỏi lớp học. Chẳng

qua không ngờ Cố An Kỳ lại mặt dày như vậy. (Thiên: chả hiểu đứa nào da

mặt dày đâu =.=”), thế nhưng còn lăn lộn cái chụp ảnh trợ lý thân phận

trở về.

Thái Nhược Lâm từ nhỏ đã được mọi người nâng niu trong

lòng bàn tay lớn lên, là một thiên chi kiêu nữ (nữ nhân kiêu ngạo gì đó

@@~). Cô tự nhận kĩ thuật diễn của mình không kém, nhưng lại luôn không

chiếm được sư ưu ái của cô Diệp, ngược lại cái con nghệ sĩ hạng ba đó,

mới đến lần đầu tiên mà đã khiến cô Diệp cho vào nghe giảng, không thể

dễ dàng tha thứ, cô tuyệt đối không thể chấp nhận một chuyện như vậy

được.

Cố An Kỳ không phải còn dám tới phòng học sao? Cô sẽ khiến

cho thanh danh cô ta không còn, sẽ phải đuổi đi. Xem đi, lần này bác

cũng che chở cô, đuổi Cố An Kỳ ra ngoài. Nhưng mà không biết vì sao, cô

luôn cảm thấy lần này bác dường như không hoàn toàn tin tưởng cô. Tuy

nói là ép Cố An Kỳ bỏ đi, nhưng trong lòng cô vẫn là không thế nào an

ổn. (@Thiên: làm chuyện xấu thì k an ổn chứ sao =)))

Có thể là do loại trực giác, cô thực sự cảm thấy Cố An Kỳ không dễ dàng bị đạp đổ như vậy.

Chẳng qua trong khoảng thời gian này, cô hẳn nên dừng các hành động một chút, nếu không thì với tính cách của bác, phát hiện ra cô lừa ông ấy, người

gặp chuyện xấu chính là cô.

Hừ, cứ cho là Cố An Kỳ kia gặp may mắn đi, bây giờ tha cho cô ta, về sau lại xử lý tiếp.

Cố An Kỳ bị đuổi ra lớp học chụp ảnh, nhưng trước sau vẫn như một, cô

không bị ảnh hưởng gì cả. Buổi tối vẫn tới lớp biểu diễn của cô Diệp

Lâm. Diệp Lâm có phương pháp huấn luyện thực kỳ diệu, dùng kĩ năng biểu

diễn để khơi ra được tiêm năng của Tạ Vũ Phỉ và Cố An Kỳ, Cố An Kỳ đã từ cô học được không ít điều bổ ích.

Buổi học kết thúc, Tạ Vũ Phỉ cùng Cố An Kỳ rời khỏi phòng học, rảo bước trên một hành lang nhỏ của công ty.

“An Kỳ, chị có kế hoạch gì để quay lại lớp chụp ảnh chưa vậy?” cùng Liêu

Nhã Hân thương lượng vài giờ, cô vẫn không nghĩ ra phương pháp gì tốt

cả. Cô đã hỏi cô Diệp, nhưng cô Diệp cũng không có nói gì nhiều, chỉ nói là Cố An Kỳ là người thông minh, sẽ có thể tự mình xử lý việc này, các

cô tuyệt đối không cần nhúng tay vào, đặc biệt không được đi tìm thầy

Thái, nếu không các cô không những không giúp được gì mà còn tự rước họa vào thân.

Tạ Vũ Phỉ không hiểu rõ cô Diệp định nói gì, nhưng có chút cảm thấy dường như Cố An Kỳ hẳn đã có kế hoạch của chính mình.

“Quay lại học?” Cố An Kỳ nghe bên tai như tiếng ve kêu, trong lúc nhất thời

có chút nhớ nhung mà bật cười, “Chị đã rời khỏi, quay lại để làm gì?”

“Nhưng mà chị…” Nếu cô ấy không vượt qua lớp học này, sẽ phải ở lại một năm

đấy! Tạ Vũ Phỉ suýt nữa sẽ nói ra miệng, nhưng lại nhớ tới việc Cố An Kỳ không muốn cho mình biết việc này, liền đem lời nói đã ra đến cổ họng

nuốt vào.

“Kỳ thật… Lớp học này chị đã sớm nghĩ không cần học ”

Cố An Kỳ ra vẻ thoải mái mà cười cười, “May lại có một cái cớ thật tốt

để đi.”

“An Kỳ… Chị…” Tạ Vũ Phỉ thấy Cố An Kỳ nói như vậy, luôn

cảm thấy trong lòng khó chịu. Rõ ràng Cố An Kỳ không có sai, vì sao cô

ấy lại phải chịu lỗi, ” Vì sao chị không nói cho thầy giáo chân tướng sự việc lúc đó vậy?”

Cố An Kỳ cười cười, không nói gì. Sau một lúc

lâu mới thản nhiên đã mở miệng: “Đôi khi, cho dù là lời nói thật cũng

không nhất định hiệu quả. Mà nói dối…”

Lời nói thực thản nhiên ,

gần như âm thanh nhẹ nhàng đã nghe không rõ lại bị tiếng lá rụng lả tả

che lấp, khiến cho Tạ Vũ Phỉ không nghe được rõ ràng. Nhưng khi nhìn

khuôn mặt lạnh nhạt nhu hòa tươi cười của Cố An Kỳ, không hiểu vì sao

lòng dần dần thả lỏng xuống.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 11
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...