Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 158

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Sao vậy? Lo lắng à?”

Cố An Kỳ ngẩng đầu lên, nhìn Tô Dật Phàm không biết đã ngồi bên cạnh cô từ lúc nào, thu lại cảm xúc vừa rồi. Có vài việc mãi mãi không thể vội

vàng, cho dù có muốn động thủ thì cũng phải chờ đợi thời cơ. Trước lúc

đó, cô nhất định phải che giấu bản thân thật tốt, không để cho những

người đó phát hiện ra sự tồn tại của mình. Những khoản nợ chắc chắn sẽ

đòi lại được, chỉ là.

“Anh quay xong rồi à? Đến lượt em sao?” Cố An Kỳ hỏi Tô Dật Phàm.

“Chưa, đoàn làm phim được nghỉ ngơi 10 phút, đạo cụ xảy ra vấn đề nên cần thời gian chỉnh sửa.” Tô Dật Phàm nói, “Sắc mặt của em có vẻ không được tốt

lắm.”

“Nếu là vì chuyện trả nợ, em không cần quá vội, cứ từ từ

cũng được.” Tô Dật Phàm suy nghĩ rồi lại bỏ thêm một câu,dạo này anh

cũng nghe nói lịch trình dày đặc của Cố An Kỳ. Gần như trong hai mươi tư tiếng một ngày chỉ có năm tiếng nghỉ ngơi, đã bao gồm cả thời gian ăn

uống. Liều mạng như vậy, cho dù là người khỏe mạnh như thế nào thì cũng

sẽ có lúc chịu không nổi mà đổ bệnh.

“Em rất khỏe, không làm sao

hết.” Cố An Kỳ hít sâu một hơi, cả người dường như thoải mái hơn rất

nhiều, “Em tự có chừng mực, sẽ mau chóng trả nợ trong phạm vi khả năng

của mình.”

“…” Tô Dật Phàm không nói gì thêm, nhưng ánh mắt nhìn Cố An Kỳ đã biểu lộ rõ, anh không tin Cố An Kỳ đang nói thật.

Cố An Kỳ thu hết vào trong mắt, nhưng cũng chẳng quan tâm, chỉ cầm kịch bản lên xem lại một lần.

“Nếu so sánh với trước kia thì có vẻ bây giờ em đã cởi mở hơn nhiều.” Tô Dật Phàm cảm khái, Cố An Kỳ ngày trước nhút nhát hở một tí là đỏ mặt, đối

với anh thì cung kính, nay cô lại tùy ý làm chuyện mình thích, vứt bỏ

anh một bên, đúng là cô đã mở lòng hơn rất nhiều.

“Không phải

chính anh Dật Phàm đã làm cho em trở nên như thế nào? Để em làm chính

mình, muốn làm cái gì thì làm cái đó.” Cố An Kỳ ngẩng đầu lên, nhìn

thoáng qua Tô Dật Phàm, vẻ mặt tràn đầy bối rối, muốn có bao nhiêu vô

tội thì có bấy nhiêu, đôi mắt trong suốt không có chút tạp chất nào,

giống như một con cún con mới sinh bắn ra ánh mắt puppy eyes có lực sát

thương vô hình tàn sát mọi người.

“Em thật đúng là…” Tô Dật Phàm

nhìn vẻ mặt bối rối ngây thơ của Cố An Kỳ, cảm thấy khổ không cười nổi.

Anh bất lực lắc lắc đầu. Người này đúng là nói một đàng làm một nẻo,

ngoài miệng nói là nghe lời của anh trở lại đúng bản chất, nhưng thực ra hành động lại chỉ là giả vờ. Cô sẽ bỏ chiếc mặt nạ xuống dễ dàng vậy

sao? Đột nhiên, dường như anh nghĩ tới điều gì đó, khóe miệng hơi cong

lên. Bàn tay đột ngột đặt lên đầu Cố An Kỳ, Cố An Kỳ chớp mắt, vẫn duy

trì vẻ mặt mờ mịt như cũ.

“A buông tay, buông tay ra đồ trứng

thối” Cố An Kỳ hất mạnh tay Tô Dật Phàm ra. Chết tiệt, anh làm hỏng kiểu tóc của cô rồi.”Anh có biết em đã làm kiểu tóc này bao lâu không hả?

Sao tự nhiên anh vuốt làm gì chứ?” Cố An Kỳ vô cùng tức giận, xoay người nhìn chằm chằm vào Tô Dật Phàm.

“Vẻ mặt như vậy thích hợp với em hơn.” Tô Dật Phàm hài lòng mỉm cười.

“Hả?” Cố An Kỳ sửng sốt, cô phát hiện Tô Dật Phàm càng ngày càng kì quái, tại giây phút đó cô không thể hiểu nổi rốt cuộc thì Tô Dật Phàm đang giở

trò quỷ gì.

“Rõ ràng là một quả ớt nhỏ hay cáu kỉnh, nhưng sao cứ tỏ vẻ ngây thơ đè nén bản thân làm gì?” Tô Dật Phàm cười nói, khóe mắt

cong hình trăng non, có thể nhìn ra lúc này anh đang vô cùng vui vẻ.

“Chỉ vì lí do vớ vẩn như vậy sao?” Cố An Kỳ cứng họng, người này chỉ vì nguyên nhân đó mà làm rối tóc cô ư?

Cố An Kỳ co rút khóe miệng, phát hiện cô và loại sinh vật như Tô Dật Phàm không cùng tần sóng.

“Trời ạ, chị An Kỳ, sao tóc chị lại…” Giản Tiếu thấy Cố An Kỳ đàu tóc rối bời thì vô cùng giật mình, “Mau, mau đến phòng hóa trang để chị Lị Lị sửa

lại cho chị, thời gian quay sắp đến rồi.”

Cố An Kỳ im lặng bị Giản Tiếu kéo đi chỉnh lại tóc.

“An Kỳ, tóc em sao lại thế này, mau ngồi xuống đi.” Nhà tạo mẫu tóc, chị Lị Lị thấy cái đầu tổ quạ của Cố An Kỳ thì thiếu chút nữa phát điên, bắt

cô ngồi xuống để làm lại tóc. Cố An Kỳ bị oanh tạc bởi lý luận phải bảo

vệ tóc của chị Lị Lị đến mức đầu óc choáng váng. Sau khi đi ra, thấy Tô

Dật Phàm nhàn nhã, cơn tức của cô lại bùng lên, chỉ vì nghĩ mình đang nợ chín trăm năm mươi vạn, nợ nhân tình của người đó mới giúp cô đè ép cơn giận xuống.

Tô Dật Phàm nhìn Cố An Kỳ một bụng tức giận nhưng lại không thể bộc phát với anh thì hơi thất vọng lắc đầu.

“Dật Phàm, chưa bao giờ tôi nghĩ anh lại thích chịu ngược.” Dương Văn Lâm 囧nói.

“Anh đang nói gì cơ?” Tô Dật Phàm quay đầu, vẻ mặt mờ mịt nhìn Dương Văn Lâm.

Ánh mắt này… Dương Văn Lâm đột nhiên cảm thấy ánh mắt này rất quen thuộc,

giống như đã từng nhìn thấy trước đây. Anh run rẩy khóe miệng, nói với

Tô Dật Phàm nói: “An Kỳ là cô gái tốt, anh đừng lúc nào cũng bắt nạt cô

ấy, sau đó lại hi vọng cô ấy trả đũa.”

“Tôi làm như vậy khi nào?” Vẻ mặt “ngây thơ” của Tô Dật Phàm làm cho Dương Văn Lâm muốn đập vào

tường. Vậy anh không làm vậy khi nào?

“Tô Dật Phàm, từ bao giờ anh thích đùa dai như vậy, trước kia anh chưa từng trêu chọc ai.” Dương Văn Lâm nghiêm túc hỏi.

“Đùa dai?” Tô Dật Phàm hỏi ngược lại, sau đó đột nhiên dừng lại. Vì sao luôn thích trêu chọc Cố An Kỳ? Tô Dật Phàm cũng không rõ, ngay từ đầu Cố An

Kỳ đã cho anh cảm giác rất quen thuộc, giống như hai người đã từng quen

biết và thân thuộc.

Vì sao anh lại trêu chọc Cố An Kỳ? Từ trước

đến nay Tô Dật Phàm chưa từng nghĩ tới chuyện này. Chỉ là bản năng cảm

thấy nên làm như vậy thôi. Đơn giản chỉ là anh không thích Cố An Kỳ bị

ngột ngạt, trưng ra vẻ mặt nhạt nhẽo mà thôi, Tô Dật Phàm tự nói với bản thân như vậy, anh không hề cảm thấy mình kì quái ở đâu, mà ngay cả

chính anh cũng không phát hiện, khi anh và Cố An Kỳ ở bên cạnh nhau, mặt nạ của anh dần dần được dỡ xuống.

“Tôi có từng đùa dai sao?” Tô Dật Phàm mờ mịt hỏi Dương Văn Lâm một lần nữa, chẳng qua lần này là khó hiểu thật sự.

Dương Văn Lâm chịu không nổi sự ngốc nghếch của Tô Dật Phàm, đang định nói gì đó nhưng lại không biết nên nói gì mới tốt, cuối cùng đành từ bỏ, tiếp

tục đứng một bên nhìn.

“OK cảnh tiếp theo” Cảnh của Cố An Kỳ quả nhiên đều quay rất nhanh, chỉ một lần là qua.

Từ lúc quay đến nay cả Tô Dật Phàm và Cố An Kỳ đều chưa từng NG, hai bên

như đang phân cao thấp, xem ai đến cuối cùng vẫn không bị NG một lần

nào.

Nội dung cảnh này là khi Hàn Lâm Nhi đang hạnh phúc hẹn hò

thì đột nhiên bị ngất, Lâm Phàm Bình lập tức đưa cô đến bệnh viện, sau

đó Hàn Lâm Nhi dần dần tỉnh lại.

Cố An Kỳ nằm trên giường bệnh hơi khép mắt lại, Tô Dật Phàm đứng một bên, chuẩn bị sẵn sàng để quay phim.

“3, 2, 1. Action” sau khi bảng Clapper board hạ xuống, Cố An Kỳ vẫn bất

động như cũ, qua ba bốn giây sau, Cố An Kỳ mới từ từ tỉnh lại. Cô cũng

không có mở mắt hoàn toàn mà đầu tiên ánh mắt hơi giật giật, hơi mở ra

rồi lại nhanh chóng khép lại, sau khi thử lại một lần mới mở đôi mắt phủ sương mù ra.

Cô nằm trên giường bệnh, không hề động đậy, chỉ chậm rãi hít vào thở ra như đang từ từ điều chỉnh hô hấp của mình.

“Bệnh viện? Sao tôi lại…” Hàn Lâm Nhi nhìn bóng đèn sáng trắng trên trần nhà, khẽ thì thầm. Độ sáng của ngọn đèn dường như khiến cô hơi chói mắt, cô

hơi hoảng hốt, nhắm mắt nghĩ lại xem vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.

Hẹn hò, đúng rồi cô đang hẹn hò với Lâm Phàm Bình, Hàn Lâm Nhi nghĩ lại lúc bệnh tim phát tác bị Lâm Phàm Bình nhìn thấy, sắc mặt lập tức tái nhợt, giống như máu trong cơ thể đột nhiên bị rút hết đi, sắc mặt khó coi đến đáng sợ. Toàn thân run rẩy như đang sợ hãi cái gì đó, hai tay ôm chặt

lấy hai cánh tay, cuộn người lên trong vô thức. Đôi mắt nâu trống rỗng

nhìn vào ống kính, không in dấu bất kì cảnh vật nào.

Hàn Lâm Nhi

lúc này đang sợ hãi, vô cùng sợ hãi. Tình yêu duy nhất, người bạn trai

duy nhất trong cuộc đời cô chỉ có Lâm Phàm Bình. Nếu có thể, thật sự cô

không muốn Lâm Phàm Bình biết chuyện cô bị bệnh tim bẩm sinh, sống không quá một năm nữa sẽ từ giã cuộc đời. Cô thật sự rất sợ, sợ Lâm Phàm Bình sẽ vì bệnh tình của cô mà rời bỏ cô, sợ Lâm Phàm Bình sẽ vì trái tim

bệnh tật của cô mà thương hại cô.

Không, điều cô cô sợ nhất … Là Lâm Phàm Bình sẽ rời bỏ cô…

Nhìn căn phòng bệnh không một bóng người, cô từ từ cúi thấp đầu xuống.

Ngọn đèn chiếu vào một bên mặt cô, hắt lên một bóng đen dài. Cô cứ nghiêng

người như vậy, một câu cũng không nói, một động tác cũng không có. Nhưng tầm mắt của mọi người lại không thể rời khỏi cô. Không khí bao trùm

xung quanh cô là cô đơn? Hay bàng hoàng? Hay là… Bất lực? Chỉ nhìn vào

cái bóng của cô, dường như có thể liên tưởng đến rất nhiều cảnh tượng,

rất nhiều câu chuyện.

Rõ ràng là một hình ảnh yên tĩnh, nhưng nếu nhìn kỹ lại mang theo một sự tức giận, cả người cô vẫn phản ánh sự tươi mát. Cảm xúc phức tạp trong hình ảnh, trống rỗng mà lại bơ vơ đều được

cô nắm gọn trong lòng bàn tay.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Siêu Sao Trở Lại
Chương 158

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 158
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...