Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 132

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Tô Dật Phàm im lặng một lúc lâu không nói gì, chỉ nhìn sâu vào mắt Cố An Kỳ. Cố An Kỳ cảm thấy kỳ quái, mỉm cười hỏi: “Sao vậy?”

“An Kỳ, em không cần phải khen tôi, cũng không cần phải tự hạ thấp mình, dìm bản thân xuống tận đáy.” Tô Dật Phàm nhíu mày nói.

“Em không có.” Cố An Kỳ nhìn thẳng vào Tô Dật Phàm, không có chút tránh né nào.

“An Kỳ, diễn xuất của em rất tốt, ngay cả ánh mắt của tôi cũng bị em lừa,

suýt nữa thì tin lời nói của em. Chẳng qua hơi thở trên người em không

lừa được người khác, cho dù cố gắng che giấu đến mức nào thì vài thứ đã

ăn sâu vào tận xương tủy sẽ vẫn bộc lộ ra.” Tô Dật Phàm nói, “Trong giới giải trí chắc chắn em đã từng có vị trí cao.”

Mặc dù trên mặt Cố An Kỳ không biểu hiện gì nhưng trái tim đang đập mạnh như trống. Tuy Tô Dật Phàm chỉ suy đoán nhưng lại gần với đáp án thực tế một cách đáng

sợ.

Cố An Kỳ mỉm cười, giả vờ nói đùa: “Anh Dật Phàm, anh cứ kiểm tra thông tin thì biết, từ trước đến nay em chỉ là một nghệ sĩ hạng hai hạng ba. Nếu em đã từng có vị trí cao, sao lại không hề được ghi lại

chứ? Anh Dật Phàm, anh đánh giá quá cao em rồi.”

“Em không muốn

nói thì tôi cũng sẽ không hỏi nữa.” Tô Dật Phàm nói, “Nhưng tôi chỉ là

muốn nói cho em biết, đừng che giấu bản thân nữa. Em lừa gạt được mọi

người nhưng chung quy lại vẫn không lừa gạt được chính em. Về sau đừng

dùng cách hạ thấp mình đẻ nâng tôi lên nữa, đừng tiếp tục che giấu bản

chất của em.”

Tô Dật Phàm cũng không biết vì sao hôm nay lại nói

nhiều với Cố An Kỳ như vậy, bình thường cho dù có nhìn thấy nghệ sĩ nào

cố ý làm vậy anh cũng luôn mắt nhắm mắt mở coi như không biết, dù sao

cũng chỉ là quan hệ hợp tác, hợp tác xong sẽ chia tay ai đi đường nấy.

Dù gì cũng là người cùng giới, cho dù có ý kiến gì thì mọi người cũng sẽ không nói ra.

Chẳng qua, hơi thở trên người Cố An Kỳ thật sự quá đặc biệt, thậm chí khiến Tô Dật Phàm mấy lần có ảo giác, người đứng

trước mặt anh không phải Cố An Kỳ, mà là cô nàng phù thủy thao túng mọi

người trong tay Lâm Huyên Di. Lâm Huyên Di đối với anh mà nói rất đặc

biệt, anh không thể chịu nổi người có phong thái giống Lâm Huyên Di ở

trước mặt anh hạ thấp mình để nâng anh lên.

Loại cảm giác này

giống như người đó đang hèn mọn giẫm lên cô, sau đó lại nịnh nọt tâng

bốc anh. Anh không thể nhịn, cũng không thể chịu nổi cảm giác đè nén hít thở không thông này.

“Vậy anh Dật Phàm muốn em dùng giọng điệu gì nói chuyện với anh?” Lông mày Cố An Kỳ nhướn lên, cười khẽ hỏi.

“Dùng giọng điệu của chính em, Cố An Kỳ, em biết tôi đang nói gì.” Tô Dật Phàm nói.

Cố An Kỳ cau mày, cảm thấy cũng không kiên nhẫn nổi nữa. Cô thật sự không

hiểu Tô Dật Phàm uóng nhầm thuốc gì rồi, cứ bắt cô phải thay đổi cách

nói chuyện: “Cách nói chuyện của em vẫn như thế này, nhưng anh Dật Phàm

vẫn không hài lòng không phải sao?”

Tô Dật Phàm không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Cố An Kỳ, Cố An Kỳ không hề yếu thế nhìn lại Tô Dật Phàm,

trong lòng bình tĩnh, không có chút né tránh nào.

“Cách nói chuyện như vừa rồi.” Tô Dật Phàm đột nhiên nói.

“Cái gì?” Cố An Kỳ đột nhiên chưa thể phản ứng lại được.

“Như cách nói chuyện vừa rồi của em, có bất mãn hay không hài lòng thì nói

thẳng.” Tô Dật Phàm nói, “Nếu em cái gì cũng không nói, không ai biết em đang nghĩ gì. Em không thể mang theo mặt nạ cả đời được.”

“…” Cố An Kỳ im lặng rất lâu không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn Tô Dật Phàm cao

hơn cô nửa cái đầu, ánh mắt lạnh lùng khiến người ta e sợ, “Vậy anh thì

sao?”

“Anh nói tôi đeo mặt nạ, còn anh thì sao? Anh không phải

cũng thế sao?” Cố An Kỳ nở nụ cười nhạt, “Chính anh cũng không làm được, vì sao lại đòi hỏi tôi? Mỗi người đều có mặt nạ tự vệ của riêng mình,

anh cần gì phải nằng nặc đòi tôi bỏ mặt nạ?”

Lông mày Tô Dật Phàm nhíu lại, Cố An Kỳ không để ý đến vẻ mặt của anh tiếp tục nói: “Anh Dật Phàm, em còn có việc nên đi trước.”

Vẫn lễ phép, xa cách như trước, giống như cô chưa từng ngả bài với Tô Dật Phàm, bình thản ung dung bước về phía cửa.

Tô Dật Phàm nhìn theo bóng dáng Cố An Kỳ rời đi, day day huyệt thái dương, thở dài.

Cố An Kỳ càng đi càng xa, chỉ để lại một bóng lưng thẳng tắp. Giống như

người kia luôn hướng về phía trước, luôn kiêu ngạo sống trong thế giới

của mình.

Cố An Kỳ ra khỏi studio, lông mày nhíu lại, trong lòng

có sự khó chịu khó nói nên lời. Lời Tô Dật Phàm nói, thật ra cô hiểu, mà còn hiểu rõ là đằng khác. Nếu có thể được là chính mình thì ai muốn che giấu? Tô Dật Phàm nói thì dõng dạc lắm, nhưng thực tế thì sao? Ngay cả

anh cũng luôn mang theo mặt nạ xuất hiện trước mặt mọi người. Có mang

mặt nạ hay không, quyền quyết định không nằm ở cô, cô cũng không có khả

năng kiểm soát. Điều này không phải cô muốn mà được.

Gỉai phóng

bản thân ư? Trong giới giải trí này mấy ai có tính cách giống cô? Đùa à? Nếu thật sự lộ ra sẽ chỉ rước rắc rối về cho bản thân. Cô có rất nhiều

bạn bè trong giới, nhưng người ghét cô cũng chẳng thiếu. Cứ thoải mái

bộc lộ bản tính khi chưa đạt được vị trí cao, phiền toái rước về còn

nhiều hơn cả khi bất cẩn làm sai chuyện gì đó.

Cô không hiểu,

thật sự không hiểu. Ai chẳng mang mặt nạ, vì sao Tô Dật Phàm cứ thích

vạch trần mặt nạ của cô? Ép người khác bộc lộ bản tính thì rất hay sao?

Cách nói chuyện của Tô Dật Phàm là có ý gì?

“Linh cái leng keng linh cái leng keng đông.” Cố An Kỳ thấy tiếng chuông điện thoại vang lên, đột nhiên sửng sốt.

“Alo, tôi là Cố An Kỳ.” Cố An Kỳ thản nhiên nói.

“An Kỳ, là mình, Thắng Hinh.” Giọng của Tiêu Thắng Hinh từ bên kia điện

thoại truyền đến, “Cậu vẫn ổn chứ? Mọi chuyện thế nào rồi?”

“Tất cả đều thuận lợi.” Cố An Kỳ miêu tả qua quýt quá trình, không đề cập chuyện cô và quản lý cãi nhau.

“Vậy thì tốt rồi, vậy thì tốt rồi.” Tiêu Thắng Hinh nói.

Cố An Kỳ bỗng nhiên nhớ lại lần trước Tiêu Thắng Hinh và Tô Dật Phàm tán

gẫu với nhau nên hỏi: “Thắng Hinh, cậu quen biết Tô Dật Phàm sao?”

“Có quen biết, ơ? Sao đột nhiên cậu lại đề cập đến cậu ấy?” Tiêu Thắng Hinh kinh ngạc nói.

“Trước kia mình từng biết người này sao?” Cố An Kỳ nhíu mày hỏi, “Anh ta và Lâm Huyên Di từng có quan hệ gì không?”

Tiêu Thắng Hinh rất lâu sau không nói gì, dường như đang chần chờ, cuối cùng cẩn thận hỏi lại: “An Kỳ, cậu… vì sao cậu lại hỏi thế?”

Cố An Kỳ nhận ra sự do dự của Tiêu Thắng Hinh, trong lòng càng cảm thấy kỳ quái. Theo cách nói chuyện của Tiêu Thắng Hinh thì chắc cô ấy biết lai lịch

của Tô Dật Phàm, nhưng chỉ có cô là không biết chuyện gì đang xảy ra.

Sao lại thế này? Vì sao chỉ có một mình cô không nhớ?

“Cảm thấy

người này cho mình một cảm giác rất quen thuộc, hơn nữa rất hiểu mình

trong quá khứ, nhưng mình nghĩ mãi vẫn không ra.” Cố An Kỳ cau mày nói,

“Thắng Hinh, chắc cậu biết điều gì đúng không.”

“Ai…” Tiêu Thắng Hinh thở dài, “Thì ra… thì ra là cậu không nhớ rõ cậu ấy thật chứ không phải giả vờ.”

“Có ý gì?” Cố An Kỳ sửng sốt, “Mình và Tô Dật Phàm từng biết nhau sao? Là người quen ư?”

“Ừ, quan hệ của hai người còn thân hơn người quen.” Tiêu Thắng Hinh dừng

một chút, dường như đang suy nghĩ xem nên nói thế nào để Cố An Kỳ không

quá kích động.

“Kẻ thù? Bạn bè?” Cố An Kỳ đợi mãi không nhận được đáp án nên đoán lung tung, “Rốt cuộc thì sao mình lại biết người này,

có quan hệ gì với anh ta? Thắng Hinh, cậu nói thẳng đi.”

“Cậu… Trước kia cậu và cậu ấy là người yêu.”

“Người yêu?” Cố An Kỳ sửng sốt, giọng nói đột nhiên lên cao vài quãng tám,

“Sao có thể chứ? Mình không hề nhớ rõ người này. Làm gì có chuyện yêu

đương mà không biết người kia là ai?”

Những lời này của Tiêu

Thắng Hinh quả thật là vừa vô lý vừa khó tin. Nhưng Tiêu Thắng Hinh

chẳng cần phải lấy việc này ra đùa với cô, chuyện này… chuyện này rốt

cuộc là sao? Vì sao cô nhớ rõ tất cả mọi người, chỉ quên một mình Tô Dật Phàm chứ?

“Ừ, trước khi chúng ta ra mắt, Tô Dật Phàm cùng khóa

đào tạo với chúng ta, không biết cậu còn nhớ điều này hay không.” Tiêu

Thắng Hinh nói, “Khi đó quan hệ của cậu và cậu ấy không được tốt lắm,

chỉ cần một người ngồi ở góc lớp này thì người kia chắc chắn sẽ đi ngồi ở góc khác. Nói như kiểu vô thức chống đối nhau ý.”

“Khi đó, mình

nhớ dáng đi trên sân khấu của cậu không được tốt lắm, vẫn giữ lại thói

quen như khi đi catwalk, ngày nào cũng phải tập tới khuya, trời gần sáng mới về nhà. Cụ thể như thế nào thì mình không rõ, chỉ biết có một ngày

cậu không về. Ngày đó mình ngủ say nên cũng không biết. Khi tỉnh dậy

phát hiện cậu không ở nhà mình mới hoảng sợ định đi tìm cậu. Vừa mở cửa

đã thấy cậu ướt sũng được Tô Dật Phàm ôm trong lòng. Lần đó cậu sốt rất

cao, suốt tuần không thể xuống giường. Sau chuyện đó, hình như Tô Dật

Phàm không ganh đua với cậu nữa, cậu ấy thường xuyên tới thăm cậu, cũng

hay nói chuyện với cậu, chăm sóc cho cậu rất cẩn thận. Để không làm bóng đèn, mình còn thường ra ngoài đi dạo vài vòng mới về. Sau đó các cậu

càng ngày càng thân thiết, rồi tiến tới yêu nhau.”

“Mình và anh

ta yêu nhau? Vậy vì sao lại chia tay?” Cố An Kỳ càng nghe càng thấy khó

hiểu, khóa học đào tạo, khuôn mặt của từng người trong lớp cô vẫn nhớ

rõ, nhưng vì sao chỉ có một mình Tô Dật Phàm, ngay cả một chút ấn tượng

mơ hồ cô cũng không có? Vì sao? Cuối cùng thì vì sao?

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Siêu Sao Trở Lại
Chương 132

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 132
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...