Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 210

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi chuyển kịch bản, Thiệu Văn Đình không hề nhắc tới bao giờ sẽ khởi quay, cũng không mở cuộc họp mặt cho các diễn viên làm quen, chia sẻ cảm nghĩ. Mấy ngày sau khi gửi kịch bản ông vẫn không có sắp xếp gì cho diễn viên.

Cố An Kỳ cùng Tô Dật Phàm cũng không lãng phí thời gian, hai người đều nắm chặt cơ hội nhanh chóng tự phân tích nhân vật, sau đó lại tập với nhau vài cảnh, hai bên chỉ cho nhau những điểm chưa ổn hay góc độ chưa tốt của đối phương. Bộ phim này rất quan trọng với hai người. Họ vô cùng thích kịch bản này, cho nên vô luận thế nào, họ đều không muốn lúc quay phim không bộc lộ được hết bản thân mà cảm giác khi diễn không mong muốn.

Họ cũng không muốn vì vài sai sót nhỏ của mình mà bị NG, ảnh hưởng đến thời gian quay của đoàn làm phim.

“Ngừng, chỗ này cảm giác không đúng lắm.” Cố An Kỳ nhíu mày, nhìn Tô Dật Phàm tay đang cầm “kiếm”, “Anh nắm ngược lại xem, em cảm thấy nắm ngược lại lúc quay lên trông đẹp hơn. Còn nắm thẳng thì để khi nào giơ kiếm, để cho oai hùng.”

“Nhưng như vậy không phải hành động của nhân vật sẽ bị chậm lại sao? Nếu vẫn nắm thẳng, khi gặp kẻ địch có thể chém luôn, lúc nào cũng có thể so đấu với người ta đúng không?” Tô Dật Phàm lật tay nắm ngược kiếm lại, sau đó đâm thẳng ra, “Một kiểu thì hoa mỹ, một kiểu thì dễ giết kẻ địch.”

“Em biết, nhưng anh xem, lúc này mới là mở đầu của phim thôi, anh chưa hề giao thủ với kẻ địch mạnh nào, lấy đâu ra công phu tốt như thế? Sao đã luyện ra được chiêu thức tinh vi như vậy được?” Cố An Kỳ chỉ chỉ kịch bản, “Cao thủ trong tổ Tùng Đình anh chưa từng giao thủ, anh mới chỉ đấu với tên tép riu võ công mèo cào mà thôi. Còn bí tịch, anh bị đề phòng nên không được học. Chiêu thức mà anh biết, đối với người trong nghề mà nói chỉ có thể dùng hai chữ ‘thô thiển’ để hình dung. Bây giờ tốc độ phản ứng cộng thêm lực đạo của anh đã tốt như vậy thì sau này sẽ thể hiện cái gì chứ? Tinh, khí, thần tất nhiên quan trọng, nhưng sự thay đổi của những chi tiết nhỏ cũng không thể bỏ qua.”

“Chuyển biến theo thời gian ư?” Tô Dật Phàm nhíu mày, đọc lại kịch bản suy nghĩ một lần nữa, sau đó cầm kiếm lên. Cố An Kỳ nhìn tay anh nắm vào bên trong, tuy nhiên đã hơi hướng ra ngoài thì gật đầu, tiếp tục quan sát anh diễn.

Mấy ngày nay, tình huống như vậy đã xảy ra vô số lần, có lúc là Cố An Kỳ sửa cho Tô Dật Phàm, có lúc ngược lại, hai người thay phiên chỉ ra sai sót của đối phương, nhờ vậy phát hiện ra không ít khuyết điểm. Đôi khi mình không cảm thấy gì nhưng người kia có thể nhận ra, đôi khi mình cảm thấy không đúng, nhưng lại trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường không tìm thấy vấn đề nằm ở đâu, hai người sẽ thảo luận một lúc, sau khi rút ra kết luận thì lại tiếp tục.

“Nghỉ ngơi một lát đi, anh cũng mệt rồi.” Cố An Kỳ đưa cho Tô Dật Phàm một cái khăn lạnh, “Phần này anh đã luyện thành thạo, chắc thế là được rồi đúng không?”

“Gần thế, nhưng động tác cúi người xuống đâm anh vẫn muốn luyện vài lần nữa, tốc độ anh cúi chưa đủ nhanh, có cảm giác hơi chậm.” Tô Dật Phàm cầm khăn mặt lau mồ hôi, cười nói. Anh luôn như vậy, giống như Cố An Kỳ, vô cùng soi mói, cuồng sự hoàn hảo.

Cố An Kỳ mỉm cười, yên lặng ngồi bên cạnh anh.

“Lễ tang của ông ta em có định đi không?” Tô Dật Phàm suy nghĩ một lúc rồi cất tiếng hỏi Cố An Kỳ. Anh không nói rõ đó là ai, cũng không  nói có hi vọng Cố An Kỳ hay không, chỉ đơn thuần là hỏi.

“Không đi, dù sao em và ông ta chẳng có quan hệ gì.” Cố An Kỳ thản nhiên nói, ngữ khí rất lạnh nhạt.

Ngày xưa thì đúng là còn chút quan hệ huyết thống, nhưng hiện tại, hai người chỉ là người xa lạ. Thù hận của cô đã được cậu trả, cô không nên tiếp tục để mấy việc này cản trở con đường tiến bộ của cô.

Tô Dật Phàm không nói gì, chỉ ngồi bên cạnh Cố An Kỳ nắm tay cô. Anh không khuyên bảo Cố An Kỳ tham dự lễ tang của người kia, tiễn ông ta đoạn đường cuối cùng. Anh lựa chọn tôn trọng lựa chọn của cô.

Chuyện của Cố An Kỳ và cha cô lúc trước anh cũng đã nghe nói. Nay Cố An Kỳ lựa chọn không tham dự lễ tang cũng không thể nói cô bạc tình bạc nghĩa, chỉ là vì cô không muốn có bất kì sự tiếp xúc nào với người nhà đó, vậy thôi.

Tuổi thơ của cô là những ngày tháng khổ đau, từ khi bắt đầu có hiểu biết trong nhà cô đã xảy ra rất nhiều chuyện, bản thân cô thì bị ném vào trại mồ côi, trong suốt mười mất năm chỉ nhận được thái độ hờ hững không quan tâm.

Người bạc tình bạc nghĩa nhất phải là người kia mới đúng, chẳng qua người chết thì chuyện cũng hết, bây giờ nói gì cũng vô dụng, chuyện quá khứ cứ để nó trôi vào dĩ vãng đi.

“Đừng nhìn em bằng ánh mắt lo lắng đó.” Cố An Kỳ thoải mái mỉm cười, “Em và nhà kia chẳng còn liên quan gì đến nhau, từ giờ trở đi, chỉ có Cố An Kỳ, không có Lâm Huyên Di. Em có cuộc sống riêng của em, còn họ, chỗ nào mát mẻ thì vứt họ đến đấy thôi. Ha ha.”

“Ừ, chỗ nào mát mẻ thì vứt họ đến đấy đi.” Tô Dật Phàm nói hùa theo cô.

Trên thế giới này không có gì quan trọng hơn người bên cạnh anh, không có gì so được với sự vui vẻ của cô.

“Dạo này bận diễn tập nên lâu rồi chúng ta chưa ăn cơm với nhau, hôm nay cùng nhau ăn cơm đi.” Tô Dật Phàm nói.

“Được, nhưng đến nhà hàng nào?” Cố An Kỳ nhíu mày, rất phối hợp ném quả bóng trở lại.

“Ở lại đi, buổi tối anh nấu cơm.” Tô Dật Phàm nói.

“Sao em cảm thấy anh chẳng khác gì một con sói cả?” Cố An Kỳ trêu ghẹo, thật ra cô biết Tô Dật Phàm giữ cô lại không chỉ vì nguyên nhân này.

“Ngao, sói đến đây.” Tô Dật Phàm đột kích, giả vờ nằm lên người Cố An Kỳ, hai người cười đùa một hồi.

“Đừng cù đừng cù nữa, anh đó, em không chơi không chơi nữa.”

“Này , anh nặng lắm, dậy đi.” Hơi thở Cố An Kỳ hỗn loạn, sắc mặt hơi ửng hồng. Cô đẩy đẩy Tô Dật Phàm đang nằm úp sấp trên người, tức giận nói.

“Không đứng dậy, cứ không đứng dậy đấy.” Tô Dật Phàm hiếm khi nghịch ngợm, vô lại ôm lấy Cố An Kỳ rồi không nhúc nhích.

“Không đứng dậy thật không?” Cố An Kỳ nhíu mày “dịu dàng” hỏi, không biết vì sao mồ hôi lạnh trên lưng Tô Dật Phàm đổ ra như tắm, có dự cảm không tốt lắm.

“Không đứng dậy.” Tô Dật Phàm con vịt chết mạnh miệng, ỷ vào Cố An Kỳ đau lòng sẽ không đối phó anh nên cứng đầu nói.

“Tô Dật Phàm, anh có biết em khi muốn thư giãn thì vận động như thế nào không?” Cố An Kỳ cười nói, “Anh không biết em đã từng học một khóa bắt sói à?”

“Ba” một tiếng vang lên, Cố An Kỳ cùng Tô Dật Phàm đã đổi vị trí, Tô Dật Phàm bị Cố An Kỳ đặt ở dưới, không thể động đậy. Tất cả chỉ xảy ra trong một giây, Tô Dật Phàm căn bản còn chưa kịp phản ứng lại đã bị nằm ở dưới.

“Làm sói cũng phải có nghệ thuật biết chưa? Đừng rảnh rỗi đòi thợ săn chơi trò sói ăn thỏ nhé.” Cố An Kỳ híp mắt cười, cắn một cái lên cổ Tô Dật Phàm, cô đùa dai, còn để lại dấu răng.

“Mấy ngày nữa không ra ngoài được rồi.” Tô Dật Phàm vừa bất đắc dĩ vừa cưng chiều nói, “Em phải bồi thường cho anh.”

Tô Dật Phàm nửa phần trách cứ cũng không có, chỉ có đáng thương.

“Đừng đùa nữa , mau đứng lên đi, còn đi mua đồ ăn nữa.” Nữ hoàng Cố không để ý đến chú chó to đang vẫy đuôi, trực tiếp ra lệnh.

“À, ra ngoài nhớ mặc áo cao cổ.” Cố An Kỳ tìm từ túi này sang túi khác lấy ra một chiếc áo thun trắng cổ cao, làm như không có việc gì xoay người, “Thay đi.”

Tô Dật Phàm nhìn này Cố An Kỳ nới một đằng làm một nẻo, nở nụ cười cưng chiều. Thì ra là đã mua quần áo cho anh từ trước.

“Cười cái gì, nhanh lên, chậm là em đi ra ngoài ăn một mình đấy.” Mặt Cố An Kỳ hơi đỏ, giận dỗi nói.

“Nhanh thôi, nhanh thôi.” Tô Dật Phàm cười chịu đựng, thay quần áo Cố An Kỳ mua cho.

“Ừ, rất hợp, xem ra ánh mắt của em quá tốt.” Cố An Kỳ vừa lòng gật gật đầu.

Hai người đều mặc y phục hàng ngày, không trang điểm, ngay cả kính râm cũng không mang, cứ như vậy thoải mái ra cửa. Thật ra nếu hai người đi một mình thì chưa chắc đã sao, nhưng nếu hai người đi dạo trên đường mà không bị nhận ra là chuyện không thể nào. Vì vậy so với việc ăn mặc như người ngoài hành tinh, chẳng bằng cứ trang phục thoải mái ung dung nắm tay nhau đi trên đường dạo.

“A kia không phải Tô Dật Phàm sao? Đứng bên cạnh anh ấy là Cố An Kỳ đúng không? Là người thật đó chắc chắn là người thật đó.” Vừa mới xuống xe, đã gặp phải vài nữ sinh trung học tại bãi đậu xe.

“À ừm, anh chị có thể ký tên cho bọn em không?” Cô bé đưa một cuốn sổ lên hỏi.

Tô Dật Phàm cùng Cố An Kỳ nhìn thoáng qua, sau đó gật gật đầu: “Được.”

Hai người ký tên, sau đó đưa lại cho cô bé.

Cô bé đó mặc dù chưa hết hưng phấn, nhưng vẫn nhanh chóng đi ra ngoài: “Hai anh chị tiếp tục hẹn hò đi, bọn em không quấy rầy nữa.”

Cố An Kỳ dở khóc dở cười nhìn mấy nữ sinh rồi lắc lắc đầu. Mấy đứa trẻ này thật có tinh thần…

Sau đó dọc theo đường đi không ít người nhận ra họ, nhưng phần lớn đều để cho Cố An Kỳ cùng Tô Dật Phàm không gian riêng, biết hai người đang hẹn hò nên cũng không quấy rầy, chỉ gật đầu rồi mỉm cười mà thôi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Siêu Sao Trở Lại
Chương 210

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 210
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...