Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 127

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Mười phút nghỉ ngơi

nhanh chóng trôi qua, Cố An Kỳ dặm ít phấn trắng lên mặt để mình trông

tiều tụy một chút. Sắc mặt tái nhợt cũng ngụy trang cho cô như đang bị

bệnh, để người ta không nghi ngờ cô làm điều gì mờ ám trong phòng nghỉ.

Vòng thi đầu tiên loại khoảng hai phần ba số ứng viên, căn phòng vốn chật

ních người nay lại rộng hơn rất nhiều. Cố An Kỳ ngồi trên ghế giám khảo, lặng lẽ nhìn phản ứng những người phía dưới, không nói một lời.

Vòng thi thứ hai rất đơn giản, chính là khảo nghiệm diễn xuất. Dù sao lần

này đều là diễn viên đến ứng tuyển chứ không phải nhà thiết kế, diễn

xuất tất nhiên là cửa ải lớn nhất.

Cố An Kỳ ngồi ở ghế giám khảo nhìn nhân viên mang gậy cho mọi người rút, khóe miệng hơi cong lên.

Trong đám người này, Đường Hải Lâm có thời gian ra mắt lâu nhất và độ nổi

tiếng cũng cao nhất, vì vậy mọi người đều tránh ra cho anh ta rút thăm

đầu tiên. Đường Hải Lâm cũng chẳng từ chối, ngẩng đầu ưỡn ngực đi lên

trước như đã coi mình thành người lãnh đạo của nhóm người này, đặt mình ở đẳng cấp cao hơn. Anh ta liếc nhìn đống gậy, sau đó rút ra một cây màu

đen.

Cố An Kỳ nhìn cây gậy Đường Hải Lâm rút ra, ý cười lại càng

sâu, cô đang sốt ruột muốn thấy vẻ mặt của Đường Hải Lâm khi đọc nội

dung trong đó đây.

Sau khi Đường Hải Lâm bốc thăm, các nghệ sĩ

khác lần lượt lên bốc, sau đó cầm cây gậy đi về phía sau, chuẩn bị xem

cái mà mình đã bốc được.

Đường Hải Lâm đi đến một góc, nhìn nội

dung trên cây gậy, lập tức sa sầm mặt. Cố An Kỳ vẫn quan sát phía anh

ta, nở nụ cười lạnh, không nói một câu. Cố An Kỳ chỉ giở trò với cây gậy này, bởi vì cô đã tính toán khả năng Đường Hải Lâm sẽ rút nó là rất

cao.

Thật ra ngay từ đầu cô đã nắm chắc chín mươi phần trăm,

Đường Hải Lâm sẽ lựa chọn cây gậy màu đen này đầu tiên. Thứ nhất, Đường

Hải Lâm là tên thích khoe khoang, dưới tình huống này, bình thường sẽ

lựa chọn những gam màu tối để tô điểm thêm cái khí chất “Ổn trọng”, “U

buồn” của anh ta. Thứ hai, trong tất cả các màu, chỉ có cây gậy này là

màu tối, khác biệt nhất so với các màu còn lại. Đường Hải Lâm là người

thích nổi bật nên tất nhiên sẽ chọn cái không giống người khác.

Cố An Kỳ không giở trò quá nhiều, cũng không “đặc biệt” làm khó xử Đường

Hải Lâm, chẳng qua chỉ viết trên cây gậy dòng chữ “Người đàn ông bị bạn

gái thân yêu lừa gạt, cuối cùng bị vứt bỏ” . Lần này coi như cô đã nhẹ

tay lắm rồi, cô chỉ đang muốn cho Đường Hải Lâm thử trải nghiệm cảm thụ

của Tiêu Thắng Hinh mà thôi.

Vẻ mặt Đường Hải Lâm rất khó chịu, hỏi người cao dong dỏng bên cạnh: “Thiệu Chính Minh, nhân vật của cậu là gì?”

“Em ư?” Nam nghệ sĩ đeo kính đen ngẩn người, bỗng nhiên cây gậy trong tay

bị rút đi. Cặp mắt dưới đôi kính đen hơi lóe lên, nhưng rất nhanh lại ẩn giấu.

“Tôi và cậu đổi gậy.” Đường Hải Lâm nhìn nội dung trên cây gậy rồi nói.

“Đổi với em sao?” Thiệu Chính Minh giống như lơ đãng nói, “Điều này… anh Hải Lâm, ừm… nhỡ đâu ban tổ chức…”

“Họ sao mà biết được? Tôi nói đổi là đổi, cậu lảm nhảm cái gì?” Anh ta gần

như là ép buộc nhét cây gậy màu đen vào trong tay Thiệu Chính Minh.

Cố An Kỳ ngồi trên ghế giám khảo thu hết cảnh này vào trong đáy mắt, tuy

nhiên cũng không nóng lòng. Cô chỉ tiếp tục chờ đợi thời gian để nghệ sĩ chuẩn bị chấm dứt.

Từng người lần lượt đi lên thể hiện, Đường Hải Lâm vẫn ở đằng sau chần chừ không lên, có vẻ như đang muốn làm người diễn cuối.

(thường trong các concert âm nhạc người được chọn diễn cuối đều là những người

giỏi hoặc có đẳng cấp nhất, vì vậy ai được diễn cuối thì rất vinh dự.

Trường hợp này cũng tương tự)

Thời gian từ từ trôi qua, phần lớn

nghệ sĩ đã thể hiện xong phần thi của mình, chỉ còn lại Thiệu Chính Minh đeo kính râm và Đường Hải Lâm. Cố An Kỳ vô cùng thích thú nhìn hai

người kia, cô đang chờ mong được thưởng thức chuyện xảy ra tiếp theo.

Như các nghệ sĩ khác, sau khi đi lên Thiệu Chính Minh trình cây gậy ra. Cố

An Kỳ nhìn cây gậy màu đen, “như vô tình” thì thầm: “Màu đen không phải

bị chọn đầu tiên sao?”

Cố An Kỳ khống chế âm lượng một cách hoàn

hảo, giọng nói phát ra vừa vặn để những người xung quanh nghe được,

nhưng cũng không bị lọt xuống chỗ của những ứng viên bên dưới.

“Ơ? Đúng thế thật, màu đen đã bị chọn ngay từ lúc đầu, sao bây giờ lại ở

trong tay anh ta được?” Cố An Kỳ nghe một vị giám khảo nhăn mày nói

thầm, được Cố An Kỳ nhắc nhở họ cũng đã bừng tỉnh, hình như màu đen đã

bị người đầu tiên chọn, sao bây giờ Thiệu Chính Minh lại có được nó? Cây gậy tối màu duy nhất trong đống gậy màu sáng để lại ấn tượng rất mạnh

với mọi người, nhớ rõ là chuyện đương nhiên. Rõ ràng là có người đã đánh tráo.

Thiệu Chính Minh đang chuẩn bị biểu diễn, không chú ý tới

ban giám khảo đang thảo luận sôi nổi. Anh đang định bắt đầu thì lại bị

ngăn cản: “Dừng lại, dừng lại, đừng diễn.”

“Hả?” Thiệu Chính Minh trong lòng biết cây gậy kia có vấn đề, nhưng trên mặt vẫn tỏ vẻ ngạc

nhiên nhìn người đó, “Xin hỏi có chuyện gì vậy?”

“Có phải anh đã đổi gậy với người khác hay không ?” Nhà thiết kế của “Pamir” hỏi.

“Tôi…” Khi Thiệu Chính Minh đang định nói gì đó thì Đường Hải Lâm lại đi tới trước anh, chuẩn bị đổi trắng thay đen.

“Xin lỗi, cây gậy này ban đầu là của tôi.” Đường Hải Lâm vô cùng hào phóng

thừa nhận khiến Cố An Kỳ hơi nhăn mày, cô không ngờ Đường Hải Lâm vẫn có thể bình tĩnh tự nhiên ra đòn phủ đầu như vậy. Kỳ thật căn phòng này có lắp camera, nếu vẫn không có ai thừa nhận thì chỉ cần xem lại cuộn băng là được, khi đó Đường Hải Lâm cũng chính thức chấm dứt. Phong cách

của”Pamir” là hợp lý, thận trọng, điều họ chú trọng nhất là nhân cách

của nghệ sĩ, nếu nhân cách không tốt, cho dù bạn có danh tiếng cao đến

mức nào đi chăng nữa họ cũng không nhận bạn.

“Đường Hải Lâm tiên sinh, chuyện này rốt cuộc là như thế nào?” Người của “Pamir” không kiên nhẫn hỏi.

“Do cậu ấy bảo không diễn được vai đó nên năn nỉ tôi đổi gậy với cậu ấy.

Lúc đó tôi cũng mềm lòng, lại nghĩ hình như ban tổ chức cũng không nói

không thể đổi gậy nên đã đổi cho cậu ấy. Nếu điều này trái với quy định, tôi chân thành xin lỗi.” Đường Hải Lâm khép nép nói, phủi sạch trách

nhiệm không còn một mảnh.

Trên đời này còn có người vô liêm sỉ

đến vậy sao, Cố An Kỳ lắc lắc đầu, không nói gì. Cô không muốn bại lộ

thái độ thù địch với Đường Hải Lâm ở chỗ này.

“Thôi, các vị đổi lại gậy rồi diễn lại đi.” “Pamir” nhíu mày nói.

Lông mày Thiệu Chính Minh khẽ nhíu lại, Đường Hải Lâm vừa rồi vô lại như vậy đã đẩy anh vào tình huống khó xử, bây giờ lại còn tiếp tục giở chiêu

này đúng là khiến người ta cảm thấy khó tin.

“Tôi có thể mời An Kỳ tiểu thư hợp tác không?” Thiệu Chính Minh cũng không giải thích, thay vào đó đưa ra lời mời với Cố An Kỳ.

Mọi người nhìn sắc mặt Cố An Kỳ, phát hiện cô không hề tức giận, ngược lại thích thú nhướn mày: “Muốn tôi giúp anh như thế nào?”

“Mời cô đứng ở kia, lát nữa vươn một tay hộ tôi là được.”

Cố An Kỳ nhìn vào mắt anh ta rồi nở nụ cười nhàn nhạt, thì ra là thế.

“Thật ra, tôi vẫn luôn yêu một cô gái, cô ấy không những xinh đẹp hào phóng

mà còn quyến rũ mê người.” Đôi mắt Thiệu Chính Minh lấp lánh như chàng

trai trẻ lần đầu biết yêu, yêu thương bạn gái sâu đậm không muốn xa rời, dường như cô gái trong cảm nhận của anh chính là người con gái hoàn mỹ

nhất, là người anh mong muốn tới gần.

“Sớm tối có nhau đã nhiều

năm, tôi phát hiện mình càng ngày càng thích cô ấy. Nhưng mà… tôi vẫn sợ hãi thổ lộ với cô ấy, sợ cô ấy sẽ từ chối tôi.” Thiệu Chính Minh trong

nháy mắt chuyển sự kỳ vọng trong mắt thành sự phiền muộn, giọng nói cũng rất nhỏ, dường như nỗi lòng tràn đầy tự ti và bất an.

“Hôm nay,

tôi thu hết dũng khí, chuẩn bị hoa bách hợp cô ấy thích nhất, hy vọng có thể thổ lộ với cô ấy.” Thiệu Chính Minh hai tay ôm trước ngực như đang

ôm theo bó hoa, “Tôi hy vọng sau khi thổ lộ có thể nắm tay cô ấy, cùng

cô ấy đi tới cuối đời.”

“Em, em có đồng ý cùng anh tay trong tay

đi nốt quãng đường còn lại của cuộc đời không?” Thiệu Chính Minh vươn

tay, tỏ vẻ lo lắng nhìn Cố An Kỳ, bên tai hơi đỏ lên, giống như một cậu

bé lần đầu tiên biết yêu, cũng là lần đầu tiên thổ lộ với con gái.

Cố An Kỳ hơi nghiêng đầu, chớp chớp mắt như đang ngượng ngùng, từ từ vươn tay đặt vào lòng bàn tay Thiệu Chính Minh.

“Cám ơn An Kỳ tiểu thư đã hợp tác.” Thiệu Chính Minh cười thuận tiện bắt tay Cố An Kỳ.

“Chỉ là việc nhỏ mà thôi, không cần cảm ơn.” Cố An Kỳ cũng bắt tay lại, mỉm cười trả lời.

Dùng phương thức kịch nói để diễn chi tiết này thật đúng là thú vị, màn thể

hiện cũng rất hấp dẫn, rất đáng xem. Cố An Kỳ mỉm cười, thiện ý gật đầu

với anh rồi im lặng quay lại ghế giám khảo của mình. Thật ra phần lớn

mọi người đều nhìn ra được, Thiệu Chính Minh không hề thiếu tự tin, từng chi tiết anh diễn đều có chủ ý, trong cảnh tặng hoa cuối cùng, thậm chí đôi tai cũng làm đỏ được thì hẳn đã nâng đẳng cấp lên từ “diễn bề

ngoài” đến “diễn từ trong nội tâm” .

Cố An Kỳ rất công bằng đánh giá anh ở mức điểm cao, sau đó chờ mong “vở kịch” cô đã tỉ mỉ chuẩn bị cho Đường Hải Lâm.

Đường Hải Lâm, anh dừng để tôi thất vọng, tôi còn đang chờ “Người đàn ông bị vứt bỏ ” đó.

Khóe miệng Cố An Kỳ nhàn nhạt cong lên, vẽ ra một nụ cười không hề có độ ấm.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Siêu Sao Trở Lại
Chương 127

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 127
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...