Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 187

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Đôi mắt vừa mở ra

không hề có tiêu cự, Cố An Kỳ chỉ mờ mịt nhìn về phương xa. Có lẽ còn

chưa tỉnh ngủ, đôi mắt nàng vẫn phủ một tầng hơi nước. Nàng nâng tay

phải lên, ngón tay thon dài tinh tế như dương chi ngọc* khẽ xoa mắt,

ngáp to một cái rồi từ từ ngồi thẳng dậy.

(*dương chi ngọc: vượng phẩm trong các loại ngọc, rất quý)

Động tác của Cố An Kỳ không hề làm ra vẻ, cũng không cố tình chú ý đến bất

kì góc độ nào. Thiệu Văn Đình ở bên cạnh nhìn phần thể hiện của Cố An

Kỳ, trong một chớp mắt tầm mắt của ông và Cố An Kỳ giao nhau, chẳng qua

Cố An Kỳ giống như không nhìn thấy ông, ánh mắt như xuyên qua ông nhìn

về nơi xa.

Nàng giống như chỉ chú ý đến thế giới nhỏ bé của mình… Không ai có thể làm phiền nàng, cũng không ai có thể ảnh hưởng đến cuộc sống của nàng.

Dường như vẫn còn hơi mệt nên nang lại từ từ nhắm mắt lại, sau đó mở ra, lần này trong đôi mắt của nàng dần dần có tiêu

cự. Chẳng qua nàng vẫn mang đến cảm giác không phải một người vui vẻ,

nhưng cũng không giống một tảng đá không có sinh mệnh nữa.

Giờ

phút này, đôi mắt vẫn trầm tĩnh ôn nhuận như nước, nhưng trong đó lại mơ hồ cất giấu cảm giác nào đó khó diễn tả thành lời. Chỉ cần chống lại

ánh mắt của nàng, bạn sẽ phát hiện trong mắt nàng có núi có sông có toàn bộ thế giới, nhưng nếu nhìn một cách tỉ mỉ, dường như núi ấy, sông ấy,

thế giới ấy lại thiếu mất thứ gì đó. Đôi mắt của cô không có chút cảm

xúc nào, nàng khuyết thiếu thứ gọi là “cảm xúc”.

Nàng giống như

một đứa bé vừa sinh ra, chuyện gì cũng không hiểu, không biết chút gì về thất tình lục dục của con người, nàng chỉ đơn giản dùng góc độ độc đáo

của mình để nhìn toàn bộ thế giới.

Cố An Kỳ cúi người ngồi xổm

xuống, lặng lẽ nhìn sàn nhà, giống như đang ngẩn người. Thoáng chốc,

nàng lại vươn tay về phía trước hai ba tấc* rồi dừng lại, vuốt vuốt cái

gì đó, có lẽ là cỏ.

(*tấc: một đơn vị đo độ dài bên trung quốc,

mỗi trang có một số liệu khác nhau nên ta cũng không rõ nó bằng bao

nhiêu cm bên mình nữa, nhưng có vẻ chính xác nhất là vào khoảng 2 đến

3.5cm)

Cô đem đến cho người ta cảm giác như tĩnh mà động, như

động mà tĩnh. Rõ ràng đều sinh tồn trong cùng một thế giới, rõ ràng đều

nhìn thấy mọi vật như nhau, nhưng đối với vạn vật thế gian, dường như cô có thêm một tầng thương hại, lại thiếu một phần tình yêu. Cô rất nghiêm túc chú ý tới mọi vật xung quanh, nhưng người ta lại không có cách nào

đoán ra suy nghĩ của cô.

“Dừng” Thiệu Văn Đình hô, Cố An Kỳ thuận thế từ sàn nhà đứng lên.

“Mong đại diễn Thiệu chỉ giáo.” Cố An Kỳ đã hoàn toàn quên mình đang casting, hiện tại cô rất rất muốn được Thiệu Văn Đình chỉ điểm.

“Ngôn ngữ cơ thể và ánh mắt của cô đều rất chuẩn, tạo hình nhân vật cũng rất độc

đáo pha trộn được cả thế giới quan của cô, nhưng vẫn thiếu một thứ.”

Thiệu Văn Đình nói, “Thạch nữ cho dù không quan tâm đến thế giới bên

ngoài như thế nào, cho dù có lạnh nhạt ra sao thì cô ấy vẫn là tiên vạn

năm. Thạch nữ của cô lại cho tôi cảm giác vẫn còn rất non, giống như mới chỉ là ‘tinh’ sinh ra từ hòn đá chứ không phải tiên. Mặc dù linh khí

mười phần, nhưng lại không có tiên khí. Cái nên nhìn thấu thì không nhìn thấu, quá tập trung vào các chi tiết. Tuy cô mất đi trí nhớ, nhưng đó

là chuyện trước khi cô bảo vệ Kiếm Sơn. Giờ cô đã ở Kiếm Sơn mấy vạn

năm, chẳng lẽ cô vẫn sống một cuộc sống như cô vừa diễn sao?”

Thiệu Văn Đình bổ sung thêm một câu coi như an ủi: “Thật ra với tuổi của cô

mà diễn được như vậy đã là rất xuất sắc rồi, Thu Thuần chắc cũng chỉ làm được như vậy ở tuổi cô mà thôi.”

Cố An Kỳ không hề phản bác. Cô chỉ nhíu mày, suy nghĩ một lần nữa: “Cho cháu thêm một cơ hội nữa được không?”

“Được, tôi có thể cho cô 30 phút suy nghĩ, sau đó cô thử lại lần nữa.” Thiệu Văn Đình gật đầu nói.

Kỳ thật phần diễn xuất thạch nữ của Cố An Kỳ hôm nay đã khiến ông vô cùng

ngạc nhiên, ông chưa từng nghĩ một diễn viên bằng tuổi này mà có thể

hoàn toàn lột tả được cảm giác thạch nữ thân là ‘thạch’ mà lại ‘phi

thạch’, hoàn toàn tự tạo dựng không khí, chia phân cảnh thành từng phần

rõ ràng.

Câu khen ngợi cuối cùng kia của ông cũng không xem như

an ủi, bởi vì ông nhìn ra Cố An Kỳ không phải loại người cần người khác

an ủi, cần người khác ủng hộ mới có thể vươn lên. Cô rất độc lập cũng có phong cách của riêng mình, cô cũng không cần ông phải chỉ điểm quá

nhiều, cô là một diễn viên thông minh, chỉ cần thoáng chỉ điểm, cô có

thể nhanh chóng dung nhập được cảm xúc vào đó. Thiệu Văn Đình thật sự

cảm thấy với diễn xuất của Cố An Kỳ đã đủ để nổi tiếng, chẳng qua ông

cho rằng diễn xuất đó có thể nâng lên một tầm cao mới.

Ông rất muốn biết, cực hạn lớn nhất của Cố An Kỳ là ở đâu, cô có thể đạt đến trình độ nào.

Cô gái này, mới nhỏ tuổi mà diễn xuất đã xuất sắc như vậy, thật khiến người ta phải nổi da gà.

Cố An Kỳ không chú ý tới ánh mắt đánh giá của Thiệu Văn Đình, cô vẫn ngồi

trong góc cân nhắc phải làm sao mới diễn được cảm giác này, cảm giác như lơ đãng, nhưng lại có thể toát ra “sự ổn trọng sau thăng trầm” mà cô

bồi đắp được sau vạn năm sống sót. Cô hiểu lời của Thiệu Văn Đình, quả

thực, thạch nữ của cô như một tinh linh mới sinh, thiếu vài phần tiên

khí, hơn vài phần linh khí. Sự non nớt bị thể hiện quá khoa trương dẫn

đến thừa thãi, trong khi sự ổn trọng thì lại quá thiếu, việc này làm cho toàn bộ hình ảnh trở nên mất cân bằng.

Hơi thở, trong diễn xuất

việc khó nhất là làm sao để cân bằng cùng một tiết tấu. Cố An Kỳ luôn

nghĩ vì nhân vật của mình rất đặc biệt nên cô cũng điều chỉnh hơi thở cá nhân và thế giới quan độc đáo theo. Tạo hình của cô không sai, đúng là

cô đã xây dựng được một góc nhỏ, nhưng chưa đủ cho toàn bộ nhân vật, hơi thở bị chênh lệch rất nhỏ khiến cho nhân vật của cô bị biến dạng. Vốn

là tiên nhưng lại bị cô diễn thành “tinh”, chắc chắn cô đã bỏ sót điều

gì đó.

Để xây dựng một nhân vật, căn bản sẽ bắt đầu từ một vài chi tiết nhỏ, Cố An Kỳ vẫn cho rằng như vậy.

Nhưng tiên nhân… Rốt cuộc là người như thế nào? Thần tiên thật sự tồn tại sao?

Cố An Kỳ nhắm mắt lại, ngồi xuống sàn nhà, mục đích muốn cảm nhận cuộc

sống hàng ngày của thạch nữ. So với nhiệt độ cơ thể người thì mặt đất…

rất lạnh, nhưng nếu lại so với một thạch nữ có nhiệt độ cơ thể vốn thấp, có lẽ lại có cảm nhận khác. Có lẽ nàng sẽ không cảm thấy lạnh lẽo,

ngược lại lại thấy tảng đá đó rất thân thiết, gần gũi. Bản thể của nàng

là tảng đá, cho nên đối với chúng sẽ có nhiều tình cảm hơn đối với người khác.

Khóe miệng Cố An Kỳ nhếch lên, thạch nữ, cũng không phải

hoàn toàn không có tình cảm. Trí nhớ bị phong ấn không có nghĩa đánh mất toàn bộ tình cảm. Có lẽ thoạt nhìn lạnh như băng, có lẽ người khác sẽ

cảm thấy nàng không am hiểu việc đời, nàng vốn là người có tính cách

lạnh lùng, nhưng lại có cách sống độc đáo.

Hơi thở của thạch nữ, cô tìm được rồi.

Hô hấp của Cố An Kỳ càng ngày càng dài, vẻ mặt cũng bắt đầu có biến hóa,

có xu hướng chuyển sang bình lặng. Cô không hề có nhiều biểu tình, chỉ

yên lặng ngồi trên sàn, nhưng chính nụ cười nhàn nhạt và vẻ mặt ôn hòa

đó đủ khiến người ta đui mù.

Giống như yêu trải qua vạn năm tu đạo trong nháy mắt vượt qua kiếp nạn rồi tu thành chính quả. Cô hiểu rồi.

Cố An Kỳ nhanh chóng thu lại nụ cười, sau đó từ từ, mở mắt giống như slow

motion. Đôi mắt nâu trong suốt tràn đầy dịu dàng ôn hòa, nhưng không hề

có chút ý cười, ngược lại toát lên sự lạnh lùng, dường như vẻ ngoài là

một người hiền lành rất dễ ở chung, nhưng trong sâu thẳm nội tâm là sự

lạnh lùng cao ngạo, luôn giữ lại chút khoảng cách. Cô không hề có động

tác đặc biệt hay cố ý khoe ra mấy tư thế xinh đẹp, cô chỉ ôn hòa ngồi đó đã tạo cảm giác phân cách với người và vật xung quanh.

“Được”

Thiệu Văn Đình hô, “An Kỳ, tốt lắm, cô đã bắt được trọng điểm cảm giác

thạch nữ không phải lạnh hoàn toàn , cô ấy vẫn có bề ngoài ấm áp, chỉ là nội tâm không hiểu biết về con người và tình cảm tự nhiên khiến người

ta sinh ra khoảng cách. Cô ấy cũng không phải không muốn tiếp xúc với

người khác, chỉ là cách biểu đạt không tốt, không biết nên đối mặt với

người khác như thế nào mà thôi. Cô ấy cũng không phải cố dựng lên rào

chắn, luôn nghĩ mình ở trên cao.”

“Đúng vậy, cám ơn đạo diễn

Thiệu, nếu không có sự nhắc nhở của bác chắc bây giờ cháu vẫn đang chui

vào ngõ cụt, cứ loanh quanh trong đó không ra được.” Cố An Kỳ nở nụ

cười, “Còn nữa, cháu xin lỗi, đạo diễn Thiệu, cháu đã vượt quá nửa tiếng chuẩn bị.”

Khi Cố An Kỳ diễn xong sắc trời bên ngoài đã xẩm tối, xem ra Thiệu Văn Đình không gọi cô nửa chừng vì không muốn quấy rầy cô

suy nghĩ.

“Đây không phải vấn đề, mấu chốt là cô nghĩ thông suốt

là được, để nghĩ thông suốt một nhân vật đừng nói mấy tiếng, có khi còn

mất vài năm ấy chứ.” Thiệu Văn Đình có vẻ rất kích động, “Vai thạch nữ

này bị xếp kho nhiều năm cuối cùng cũng tìm được diễn viên xứng đáng

rồi.”

Thiệu Văn Đình xác định Cố An Kỳ sẽ diễn nhân vật “thạch

nữ” này, ông biết sau lưng Cố An Kỳ bị thương nên cũng hỏi han vài câu,

muốn cô tĩnh dưỡng cho tốt, sau này có thể sẽ phải treo người trên dây,

nếu vì thế mà ép vào lưng cô làm vết thương nặng hơn thì quả thật rất

phiền toái.

Cố An Kỳ nghiêm túc gật đầu đáp ứng.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Siêu Sao Trở Lại
Chương 187

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 187
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...