Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 190

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố An Kỳ cuối cùng vẫn nói chuyện mình có “chứng sợ độ cao” cho Tô Dật Phàm biết. Sau khi nghe xong anh cũng không quá kinh ngạc. Trong quá trình hẹn hò với Cố An Kỳ, ít nhiều anh đã phát hiện ra vấn đề này của cô.

“Nếu em đột

ngột đi nhảy Bungee thì tâm lí của em sẽ không thể tiếp nhận ngay được.” Tô Dật Phàm mặc dù hiểu được sự nóng vội của Cố An Kỳ, nhưng anh không

đồng ý để cô dùng phương pháp cực đoan này để vượt qua “nỗi sợ độ cao”.

“Nhưng mà, thời gian thật sự không cho phép em điều trị từ từ.” Cố An Kỳ cau

mày, “Ngay từ đầu bộ phim này đã sử dụng đến dây treo rồi, nếu không sử

dụng phương pháp cực đoan thì không còn cách nào khác để vượt qua sự sợ

hãi…”

“An Kỳ, em hãy nghe anh nói đã, đừng vội, ” Tô Dật Phàm

nói, “Chứng sợ độ cao của em chủ yếu là di chứng của việc bị ngã từ vách núi. Loại bệnh về tinh thần này nên tìm bác sĩ tâm lí thì tốt hơn, dục

tốc bất đạt*, em cứ bắt buộc bản thân phải đối mặt với độ cao như vậy

thì chưa chắc đã có hiệu quả, nói không chừng còn phản tác dụng.”

(*dục tốc bất đạt: làm vội vàng thì không thành công)

“Em đã gặp bác sĩ tâm lí rồi.” Cố An Kỳ không hề nhìn Tô Dật Phàm mà cúi đầu xuống, “Chẳng qua không có hiệu quả lắm.”

Cố An Kỳ đương nhiên biết không thể diễn cảnh trên dây treo sẽ bất lợi với con đường diễn xuất sau này của cô như thế nào, cô không phải người yếu đuối, gặp khó khăn cô chưa bao giờ chạy trốn mà luôn kiên trì hướng về

phía trước, cố gắng đối mặt, chẳng qua lần này, cô thật sự không biết

phải làm sao. Cô đã gặp vài bác sĩ tâm lí, không ít người đề nghị cô trị liệu bằng phương pháp thôi miên, nhưng bản thân cô có sự cảnh giác quá

nặng, tâm trí quá mạnh mẽ, cách tư duy cũng rất khác biệt với mọi người, cho nên rất khó để thôi miên được cô, cũng rất khó thay đổi được cái

nhìn của cô về độ cao. Cô cũng đã thử điều trị từ từ, bắt đầu từ cầu

trượt cho đến thang máy ngoài trời, chỉ là vẫn không thành công, chỉ cần hai chân rời khỏi mặt đất cô sẽ bắt đầu sợ hãi.

“Bác sĩ không

thể thôi miên được em, em cũng đã thử theo phương pháp từ từ nhưng vẫn

không được. Nếu em không dùng cách cực đoan thì sẽ không thể nào xóa bỏ

được cảm giác sợ hãi trong đầu. Dật Phàm… Em không thể sợ độ cao cả đời

được, em không muốn cả đời phải đứng ở dưới.” Cố An Kỳ ngẩng đầu nhìn Tô Dật Phàm.

Tô Dật Phàm nhìn vào mắt Cố An Kỳ, im lặng bất thường. Cố An Kỳ rất mạnh mẽ, anh biết, nhưng nếu bây giờ để cô nhảy Bungee,

nhỡ cô vẫn không vượt qua được mà còn bị chướng ngại tâm lý hơn thì phải làm sao? Phải làm sao mới được?

Tô Dật Phàm nhìn cô nói, “Việc

dựng tháp nhảy Bungee cũng như làm các biện pháp thử nghiệm an toàn mất

không ít thời gian, khi đó có lẽ em đã bắt đầu phải chụp ảnh rồi, nếu em không ngại, không bằng thử nhảy cầu trước đi. Một mét, năm mét, mười

mét, mười lăm mét, em có thể từ từ thử các mức độ khác nhau theo tuần

tự. Anh có một người bạn rất thích nhảy cầu nên xây một cái đài nhảy cầu trong nhà, chúng ta có thể mượn của cậu ấy, dù sao tất cả đều có sẵn,

khi nào em muốn bắt đầu luyện cũng được, không thành vấn đề. Chờ đến khi em hoàn toàn thích ứng với việc nhảy cầu, chúng ta có thể cải trang đến công viên nhảy Bungee, hơn nữa làm thế cũng không cần dựng tháp nhảy

Bungee riêng cho đỡ mất thời gian.”

“Cám ơn anh, Dật Phàm.” Cố An Kỳ tự đáy lòng nói.

“Không có gì, chỉ cần em thích là được.” Tô Dật Phàm nở nụ cười, “Đừng khách

sáo với anh như vậy, sau này có chuyện gì thì cứ nói thẳng với anh, bây

giờ chúng ta đang ở bên nhau, nếu em cứ khách khí với anh trong lòng anh sẽ khó chịu.”

“Em xin lỗi.” Cố An Kỳ cúi thấp đầu, cô không phải không muốn ỷ lại người khác, không phải không muốn tin tưởng người

khác, chỉ là rất khó để làm được.

“Không có gì phải xin lỗi, em

tự giải quyết cũng không sao, chỉ là em quá độc lập, đôi khi hãy dựa dẫm vào anh, nếu cứ một mình… Thật sự sẽ rất mệt mỏi .” Tô Dật Phàm nhẹ

nhàng đặt một nụ hôn lên trán Cố An Kỳ.

Cố An Kỳ khẽ gật đầu.

“Đúng rồi, anh chuẩn bị cho buổi tuyển chọn thế nào rồi?” Cố An Kỳ hỏi.

“Ừ cũng ổn. Có lẽ sắp bắt đầu tuyển chọn rồi, nghe nói Chu Á Kiệt Chu tiên sinh đã liên lạc với đạo diễn Thiệu Văn Đình đúng không? Nói là vin vào chuyện em ‘vết thương quá nặng không thể diễn xuất ‘ mà tuyên bố đạo

diễn Thiệu muốn quay bộ phim mới, đồng thời tổ chức buổi tuyển chọn nam

diễn viên.” Tô Dật Phàm nói.

“Ừ, gần như thế.” Cố An Kỳ thản nhiên, “Người đến tham gia tuyển chọn chắc chắn không ít, anh nắm chắc bao nhiêu phần trăm?”

“Tám đến chín mươi phần trăm.” Tô Dật Phàm nói, anh chưa bao giờ là người

thích khẳng định chắc chắn, làm việc gì cũng để lại đường lui cho bản

thân.

“Vẫn còn hai mươi phần trăm không chắc chắn, ngoài thiên tai nhân họa thì còn gì nữa?” Cố An Kỳ cau mày hỏi.

“Lý do lớn nhất thuộc về các diễn viên khác, ” Tô Dật Phàm nói, “Anh cũng

không thể biết chắc mình có phù hợp với hình tượng nam chính mà đạo diễn Thiệu muốn hay không, đạo diễn chọn diễn viên theo rất nhiều tiêu

chuẩn, phải xem xét cả tính cách lẫn tướng mạo, nếu hai điểm này không

phù hợp, cho dù diễn xuất có tốt đến mấy thì cũng vô ích.”

“Ừ…” Cố An Kỳ trầm tư một lát, “Em cũng không thể cam đoan kết quả sẽ như thế nào.”

“Được rồi, em cũng đừng nghĩ nhiều, thành hay bại cũng chỉ cách nhau trong

gang tấc mà thôi, đừng lo lắng quá.” Tô Dật Phàm cười nói, “Ít nhất anh

còn nắm chắc tám đến chín mươi phần trăm cơ mà đúng không?”

“Ừ…”

Cố An Kỳ gật gật đầu, không nói thêm nữa, dù sao đây cũng là công việc

của Tô Dật Phàm, cô cũng không thế nào nhúng tay quá nhiều.

“Vấn

đề phải treo trên dây của em bây giờ mới là quan trọng nhất, bây giờ anh sẽ gọi điện thoại cho bạn trước mượn cậu ấy khoảng một tháng. Sau đó

anh sẽ tập với em.” Tô Dật Phàm nói.

“Anh sẽ đến kịp chỗ hoạt động lịch trình chứ?” Cố An Kỳ ngẩng đầu nhìn Tô Dật Phàm.

“Ừ, có kịp.” Tô Dật Phàm nói. Có lẽ Cố An Kỳ không biết, vào lúc cô bị

thương, Tô Dật Phàm đã từ bỏ rất nhiều công việc, mặc dù sau khi cô khôi phục anh có dần dần bổ sung thêm, nhưng vì để ở bên chăm sóc cô, anh

cũng không nhận những hoạt động ở quá xa.

Anh không muốn nói cho

Cố An Kỳ việc anh vì cô mà từ bỏ nhiều lịch trình, đây đều do anh tự

nguyện, anh không muốn nó biến thành áp lực cho Cố An Kỳ.

Chiều

hôm đó, Tô Dật Phàm dẫn Cố An Kỳ đến chỗ đài nhảy cầu của bạn anh. Cố An Kỳ không mặc áo tắm hay bikini mà chỉ mặc một cái áo sơmi rộng thùng

thình.

“Lát nữa em phải nhảy cầu đó.” Tô Dật Phàm trêu cô, “Chứ không phải đi bờ biển phơi nắng đâu.”

“Lắm chuyện…” Cố An Kỳ đỏ mặt, “Có phải bơi đâu, mặc cái gì chẳng giống nhau?”

“Được được được, giống nhau, giống nhau.” Tô Dật Phàm thấy dáng vẻ xù lông

của Cố An Kỳ thì bật cười, để ngăn đại ma vương Cố An Kỳ tiếp tục nổi

bão, anh lập tức dời sự chú ý của cô, “Được rồi, em xem đi, ở đây có ba

đài nhảy cầu với năm mức, một mức được quy định cho bơi lội, bốn mức còn lại lần lượt là một, năm, mười và mười lăm mét, khi treo dây tương

đương với độ cao mười lăm mét. Nếu em vượt qua mức này, anh nghĩ em đã

không còn vấn đề gì nữa.”

“Ừ…” Cố An Kỳ khẽ thở ra, may mà Tô Dật Phàm không ráo riết truy hỏi. Lưng cô mặc dù đã được phẫu thuật, nhưng

màu sắc của da non dù sao vẫn khác, nếu mặc áo tắm chắc chắn sẽ lộ, cô

mặc một cái áo sơmi trắng rộng ở ngoài cũng để che làn da trên lưng.

Cố An Kỳ hít vào một hơi, đứng trước đài nhảy cầu. Từ từ nhắm mắt đi từng

bước về phía trước rồi nhảy xuống, cảm giác lơ lửng chưa kịp làm cô

khủng hoảng thì cô đã ngã vào bể nước ấm áp.

“Cảm giác thế nào?” Tô Dật Phàm kéo cô lên.

“Có hơi sợ, nhưng do thời gian ở trên không trung quá ngắn, cho nên cơ thể

chưa kịp phản ứng đã ngã vào nước rồi.” Cố An Kỳ nói thật.

“An Kỳ, em có thể làm được, em lên chỗ năm mét thử đi.”

Chỗ năm mét đã bắt đầu phải dùng cầu thang đi lên, Cố An Kỳ liên tục nhìn

xuống, dường như còn chưa nhảy, chưa lên đến nơi cô đã sợ hãi. Sắc mặt

cô trắng bệch, một câu cũng nói không nên lời, cô bất lực đứng trên chỗ

năm mét, dường như muốn ép mình đi về phía trước nhưng lại không dám.

Hai tay bám lên trước, nhưng chân lại lùi về phía sau.

“An Kỳ, em có thể làm được, đừng sợ” Tô Dật Phàm ở phía dưới kêu.

“Em biết.” Cố An Kỳ đáp lại. “Chứng sợ độ cao” của cô thật sự rất nghiêm

trọng, chỉ cần cao một chút đã sợ rồi, dưới chân một khi hụt hẫng thì cả cơ thể sẽ cảm thấy suy sụp. Cô cắn răng đi về phía trước nhưng sắc mặt

đã xanh mét, Tô Dật Phàm nhìn dáng vẻ yếu ớt của cô, trong lòng cũng rất khó chịu, sau một lát suy nghĩ anh cũng lên đài nhảy cầu.

“Anh

ôm em nhảy xuống.” Tô Dật Phàm nói, “Như vậy, cho dù em có sợ thì vẫn có chỗ để dựa vào. Đến đây, em đừng lo, chờ đến khi em không sợ nữa em sẽ

nhảy một mình.”

Cố An Kỳ ngẩng đầu lên nhìn Tô Dật Phàm một lát,

theo sau đó im lặng đi đến bên cạnh đài nhảy cầu, đưa lưng về phía Tô

Dật Phàm nói: “Dật Phàm, anh biết không? Có lẽ hai người có thể cùng

nhau đối mặt với nỗi sợ, có lẽ anh thật sự có thể giúp em vượt qua sự

khủng hoảng. Nhưng một khi anh giúp em, đến khi em không thể ỷ lại anh

được nữa… Em sẽ càng sợ hơn.”

Nói xong cô lập tức nhảy xuống làm bọt nước bắn tung tóe.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Siêu Sao Trở Lại
Chương 190

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 190
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...