Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 120

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Bóng tối dần dần bao

trùm, ánh sáng cũng từ từ ảm đạm. Cố An Kỳ không bật đèn, vẫn lặng lẽ

ngồi ở tầng một tối tăm. Cô không muốn đứng dậy, cũng không muốn làm

chuyện khác. Hiện tại đầu óc cô hoàn toàn trống rỗng, chỉ muốn đợi Tiêu

Thắng Hinh ở trên tầng tỉnh lại.

Cố An Kỳ không rõ tâm trạng

hiện giờ của mình ra sao, thần sắc cô phức tạp nhìn khắp ngõ ngách phía

xa, trong đầu không biết suy nghĩ gì.

Cô chưa bao giờ nghĩ cái

chết của mình có liên quan đến Tiêu Thắng Hinh, cũng chưa bao giờ nghĩ

Tiêu Thắng Hinh lại giấu diếm một bí mật lớn như vậy.

Cố An Kỳ

thật sự rất muốn lay tỉnh Tiêu Thắng Hinh, lôi kéo cô ấy hỏi cho rõ

ràng, hỏi tất cả mọi chuyện là như thế nào. Cô rốt cuộc vì ai, vì chuyện gì mà bị hại chết, nhưng khi nhìn vào hình ảnh phản chiếu của mình trên cửa sổ sát đất, cô lại day day huyệt thái dương, cảm thấy phiền chán.

Cô nên lấy thân phận gì để hỏi? Lấy thân phận của một người được coi là đã chết để chất vấn? Hay dùng thân phận một hậu bối vô danh?

Từ

trước tới nay cô luôn che giấu bản thân, che giấu sự tồn tại của mình.

Sau khi trùng sinh, Cố An Kỳ cũng không dám liên lạc với bạn bè trong

quá khứ, sợ những rắc rối của mình sẽ chuyển lên người họ, người duy

nhất biết được thân phận của cô cũng chỉ có Tiểu Bảo —— người không hề

có quan hệ huyết thống với cô, nhưng lại còn thân thiết hơn cả em trai

ruột.

Hậu quả khi chất vấn Tiêu Thắng Hinh chỉ có một, đó là bại

lộ thân phận. Nếu Tiêu Thắng Hinh áy náy thật sự và cô ấy biết được nội

tình bên trong, như vậy khả năng cô bắt được hung thủ đứng phía sau rất

cao, nhưng nếu Tiêu Thắng Hinh định bán đứng cô thì tình hình lúc đó của cô đúng là họa vô đơn chí, song nếu cô không hỏi Tiêu Thắng Hinh, lượng công việc dồn lên người Tiết Tiểu Bảo lại càng nặng hơn, hơn nữa Cố An

Kỳ có dự cảm, khả năng Tiết Tiểu Bảo có thể tìm thấy những thông tin này vô cùng nhỏ bé.

Thật ra, trước khi đi vào khu biệt thự này, Cố

An Kỳ đã biết thân phận của mình sẽ bị bại lộ, camera phòng bảo vệ chắc

chắn đã có hình của cô. Nếu không phải cô ngựa quen đường cũ biết lối ra vào cũng như nhớ chính xác vị trí giấu chìa khóa, nói không chừng bảo

vệ đã sớm tìm tới cửa. Trên đường tới đây Cố An Kỳ đã suy nghĩ rất

nhiều, cô rất lo cho Tiêu Thắng Hinh, cũng rất muốn thẳng thắn với cô ấy chuyện “mình chính là Lâm Huyên Di”.

Buồn cười ư? Lúc này cô

đánh bậy đánh bạ lại biết được Tiêu Thắng Hinh lúc trước đã biết cô sẽ

xảy ra chuyện. Cố An Kỳ tự giễu lắc đầu, chỉ cảm thấy mình thật buồn

cười.

Cố An Kỳ vẫn lặng lẽ ngồi ở tầng một, hòa mình vào trong

bóng tối, cô đang chờ đợi, cũng đang tìm kiếm đáp án. Nói ra thân phận

bản thân, hay không nói; lựa chọn tin tưởng, hay giấu diếm tra xét.

Đây là một canh bạc, thua thì vạn kiếp bất phục, mà thắng cũng là một sự tổn thương.

Cũng không biết đã qua bao lâu, đèn trên tầng đột nhiên sáng lên, Cố An Kỳ

đứng lên, cho dù như thế nào chuyện này cô cũng muốn đích thân giải

quyết.

Chuyện giữa cô và Tiêu Thắng Hinh, để tự các cô giải quyết ngay bây giờ là được.

“An Kỳ? Sao em lại ở đây?” Tiêu Thắng Hinh thấy Cố An Kỳ, hiển nhiên lắp

bắp kinh hãi, “Không đúng, sao em có chìa khóa vào đây?”

Cố An Kỳ không trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn vào người bạn mà mình đã từng rất tin tưởng.

“Có chuyện gì, em mau nói đi” Tiêu Thắng Hinh thấy Cố An Kỳ lạnh lẽo nhìn

mình không nói câu nào, trong lòng đột nhiên lại nảy lên cảm giác chột

dạ, cũng không biết tại sao lại thế.

“Thắng Hinh, thật sự cậu muốn mình nói?” Cố An Kỳ lạnh lùng mở miệng, giọng nói hơi khàn khàn.

“Cô… Cô rốt cuộc là ai?” Tiêu Thắng Hinh cau mày, cảm giác người này không giống với Cố An Kỳ trong quá khứ.

“Vẫn chưa nhận ra mình là ai sao? Trên đời này người biết cái chìa khóa để ở đâu, biết đồ đạc trong phòng để ở đâu, trừ cậu ra còn ai nữa?” Cố An Kỳ không nhìn Tiêu Thắng Hinh, chẳng qua cô rất tự nhiên cầm cái cốc cũ

của mình rót cốc nước uống.

“Cậu… Huyên Di? Không đúng, Huyên Di đã chết” Tiêu Thắng Hinh hét lên, “Cố An Kỳ, cô có âm mưu gì mà phải giả mạo Huyên Di.”

“Mình giả mạo? Tiêu Thắng Hinh, mình hỏi cậu, từ trước đến giờ cậu thật sự

chưa từng có chút cảm giác quen thuộc nào với mình ư? Vì sao mình lại

hiểu rõ sở thích của cậu, vì sao biết cậu không ăn được hải sản, cậu

nghĩ mình là fan cuồng của cậu nên đi tìm hiểu những thứ này thật sao?”

Cố An Kỳ ngồi xuống, nhìn thẳng vào Tiêu Thắng Hinh, “Cậu không tin ư,

mình nói chuyện chỉ hai chúng ta biết cho cậu nghe, khi cậu mới ra mắt

từng gặp rắc rối, thiếu chút nữa bị đuổi ra khỏi giới giải trí, là mình

đưa cậu đi xin lỗi người ta, cuối cùng mặc dù bị vẩy rượu vang lên người nhưng người đó vẫn buông tha cho cậu. Khi album của cậu bắt đầu quảng

bá, mình dùng thời gian nghỉ ngơi trong năm ngày liền giúp cậu tuyên

truyền, kết thúc đợt quảng bá, vì tinh thần quá mệt mỏi mà mình phải đến bệnh viện tư nhân bí mật truyền nước, cậu còn nhớ không?”

Tiêu Thắng Hinh kinh hãi lắc đầu như trống bỏi, bối rối nói: “Không thể nào, không thể nào, làm sao có thể…”

“Đúng vậy, làm sao có thể, rõ ràng đã bị người ta hại rớt xuống vách núi chết rồi. Sao có thể đứng ở đây?” Cố An Kỳ nở nụ cười như trào phúng, sau đó yên lặng nhìn vẻ mặt cô.

“Mình…” Tiêu Thắng Hinh cũng không biết lúc này mình nên làm gì, đầu óc trống rỗng, lắp bắp nói, “Cậu… Mặt của

cậu… Thân thể của cậu… Không, không phải đã vớt lên sao.”

“Đúng

vậy, đáng lẽ là mình đã chết, ngã từ vách núi cao như vậy sao còn khả

năng sống sót? Chẳng qua có lẽ là ông trời giúp mình, để linh hồn mình

nhập vào thân thể này.” Cố An Kỳ bình tĩnh uống trà, lạnh nhạt nói, “Gặp lại bạn cũ không muốn nói gì sao? Tiêu Thắng Hinh.”

Trong chốc

lát Tiêu Thắng Hinh vẫn chưa thể xác nhận Cố An Kỳ là thật hay giả,

chẳng qua bị thông tin cô cung cấp làm chấn động, cứng người đứng đó

không biết nên tiến hay nên lùi.

“Cậu… cậu thật sự là Lâm Huyên Di?”

“Cậu có thể hỏi bất cứ chuyện gì, chỉ cần là chuyện Lâm Huyên Di biết, mình sẽ nói.” Cố An Kỳ thờ ơ trả lời.

Tiêu Thắng Hinh hỏi Cố An Kỳ rất nhiều chuyện chỉ cô ấy và Lâm Huyên Di

biết, cuối cùng dần dần xác định cô thật sự là Lâm Huyên Di. Lý trí đã

chấp nhận, nhưng tâm trí vẫn vướng phải chướng ngại không nhỏ.

“Huyên… Khụ khụ…” Tiêu Thắng Hinh nhìn khuôn mặt xa lạ này, vẫn không thể gọi

ra ba chữ “Lâm Huyên Di”, chỉ ho nhẹ một tiếng, từ từ ổn định lại, “Nếu

còn sống, vì sao cậu không trở lại?”

“Mình có thể trở về sao? Ha

ha ” Cố An Kỳ đứng thẳng lên, đi về phía Tiêu Thắng Hinh, “Tiêu Thắng

Hinh, chẳng phải cậu đã biết lúc đó mình bị người ta hại chết sao?”

“Mình…” Tâm tình Tiêu Thắng Hinh rất phức tạp, quay đầu nói, “Mình không biết.”

“Thắng Hinh, cậu còn nhớ ai dạy cậu diễn xuất không?” Cố An Kỳ thản nhiên ném

ra một câu, “Cậu nghĩ mình sẽ không nhìn ra sơ hở trong đó sao?”

“Xin lỗi, Huyên Di, mình vô cùng xin lỗi cậu.” Tiêu Thắng Hinh cúi đầu, chỉ nghẹn ngào lặp lại một câu.

“Mình không muốn nghe xin lỗi, mình muốn biết lúc đó đãx xảy ra chuyện gì? Vì sao cậu biết có người muốn hại chết mình?” Cố An Kỳ hỏi.

“Không phải như vậy, Huyên Di, cậu tin mình. Mình…” Tiêu Thắng Hinh khó xử lo lắng nhìn Cố An Kỳ.

“Rõ ràng cái gì cậu cũng biết nhưng cái gì cậu cũng không nói. Cậu bảo mình phải tin tưởng cậu như thế nào? Cậu muốn bao che cho người đã hại chết

mình, để anh ta hay cô ta lại hại mình một lần nữa sao?” Cố An Kỳ hỏi.

“Không, không phải như thế” Tiêu Thắng Hinh khổ sở cúi thấp đầu, “Huyên Di, cậu tin tưởng mình, mình thật sự không bao che cho bất kì ai, cũng không

muốn bất luận kẻ nào hại cậu.”

“Vậy tự cậu nói rõ mọi chuyện đi.” Cố An Kỳ ung dung ngồi, đợi câu trả lời thuyết phục.

“Ngày đó mình chuẩn bị tham gia một chương trình, thời gian không kịp nên

phải đi đường tắt, khi đang định tắt máy thì nhận được một tin nhắn cảnh báo. Nói dây treo của cậu hôm nay đã bị người ta động tay động chân, sẽ có nguy hiểm. Mình quá hoảng sợ, lập tức gọi điện thoại cho cậu, nhưng

điện thoại của cậu vẫn tắt máy, gọi cho Dương tiên sinh cũng như vậy.

Sau đó mình sợ cậu gặp chuyện không may nên đến đoàn làm phim, mình mới

đứng ở cửa phòng trang điểm đang định đi vào thì bị đánh ngất, sau đó

không biết gì nữa. Cho đến lúc dây treo của cậu xảy ra vấn đề, cậu bị

ngã xuống dưới vách núi mình mới tỉnh lại. Xin lỗi Huyên Di, mình thật

sự không biết làm thế nào để thông báo cho cậu.”

“Cậu nói điện thoại của mình và Văn Lâm đều tắt máy?” Cố An Kỳ nhíu mày, cảm thấy không thể tin được.

Điện thoại của cô lúc nào cũng bật, chỉ đôi khi để chế độ rung mà thôi, sao

có thể tắt máy? Nếu một mình cô không để ý đến pin nên bị tắt máy, Tiêu

Thắng Hinh không gọi được thì còn có lý, nhưng Dương Văn Lâm là quản lý

của Cố An Kỳ, vì mấy chuyện thỏa thuận hợp đồng nên lúc nào cũng phải

dùng đến điện thoại, sao có thể tắt máy được?

“Là thật, mình có thể mở nhật kí cho cậu xem, cậu chờ một chút.” Tiêu Thắng Hinh vội vàng chạy lên tầng tìm di động.

Cố An Kỳ ngồi dưới tầng một chữ cũng không nói, trên mặt không có biểu cảm gì nhưng đáy lòng lại đang nổi lên sóng to gió lớn.

Nếu những lời Tiêu Thắng Hinh nói đều là sự thật, như vậy chuyện này càng

ngày càng phức tạp. Người đứng phía sau chắc chắn đã khống chế được đoàn làm phim lúc đó, thế lực của người này khổng lồ đến mức nào mà ngay cả

những người xung quanh Cố An Kỳ cũng nắm rõ ràng?

Cố An Kỳ kinh hãi, nắm chặt lấy tay vịn sô pha, đợi Tiêu Thắng Hinh xuống lầu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Siêu Sao Trở Lại
Chương 120

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 120
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...