Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 197

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

牛角尖 : rúc vào sừng trâu; đi vào ngõ cụt (ví với vấn đề không có cách nào giải quyết hoặc những vấn đề nhỏ không đáng được giải quyết)

Cố An Kỳ khuấy khuấy cái thìa trong cốc cà phê, nhìn sữa từ từ hòa tan vào cà phê, ánh mắt cô dần dần thay đổi, có chút xuất thần.

Sau đó thì sao? Để cô nghĩ lại đã. À, sau đó người kia thản nhiên tuyên bố với Lâm gia là vợ mình qua đời vì bệnh nặng, con gái cũng mất mạng vì tai nạn giao thông, không hề quan tâm đến hậu quả nếu bị bại lộ. Cơ mà cũng đúng, ông ta đã xóa sạch dấu vết, ngoài chuyện Lâm Huyên Di còn sống thì ông ta bóp méo, che giấu hết mọi thứ.

Cậu vốn vẫn nghi ngờ cái chết của cô, nhưng sau khi thấy bia mộ cũng như nghe người kia nói người lái xe cũng đã qua đời bởi tai nạn ngoài ý muốn này, ông lại cảm thấy người kia chẳng cần nói dối đến mức này làm gì, vì thế cũng giảm bớt vài phần nghi ngờ.

Lần đó ông về vì công việc nên thời gian rất gấp gáp, ở lại không được bao lâu đã phải đi, chẳng qua trước khi đi, ông vẫn bỏ tiền điều tra cái chết của chị và cháu gái mình. Không phải vì người kia nói dối quá sơ hở, đơn giản chỉ vì sự thận trọng của một thương nhân nhắc nhở ông chuyện gì cũng có thể có sai sót, tốn thêm một khoản tiền lớn điều tra thêm cũng không sao.

Sau đó cậu tìm được một văn phòng thám tử tư điều tra thật giả mọi chuyện. Thám tử tư tốn không ít tiền và thời gian mới tìm hiểu được sự thật từ một người làm đã về hưu ở Hứa gia, sau đó cậu mới biết đứa cháu gái đáng lẽ nên được hưởng cuộc sống thiên kim đại tiểu thư vài năm nay sống không khác gì địa ngục.

Bị đưa đến cô nhi viện, một thời gian sau cô nhi viện thiếu thốn tài chính nên phải đóng cửa, khi chuẩn bị sáp nhập vào cô nhi viện khác thì cô bỏ trốn, bắt đầu vừa làm thêm bên ngoài vừa học khóa đào tạo ngôi sao. Sau khi ra mắt, bởi vì cô không có hậu thuẫn cộng thêm tính cách cứng rắn nên đã ăn không ít đau khổ. Bởi vì cô hận cha mình nên đã sửa lại họ, ra mắt với tên “Lâm Huyên Di”.

Cậu nói chuyện này cho các thành viên khác của Lâm gia, bởi vậy Lâm gia vô cùng tức giận. Đại khái bắt đầu từ khi đó, Lâm gia đưa sự nghiệp trở lại trong nước, mở công ty mới cạnh tranh với Hứa thị.

Lâm gia vẫn muốn chăm sóc cho cô, muốn cô rời khỏi giới diễn xuất, một lần nữa trở lại làm Lâm gia đại tiểu thư. Với tài lực của Lâm gia, cô muốn gì được nấy, không cần phải tiếp tục lăn lộn trong giới giải trí làm gì, chẳng qua Cố An Kỳ không đồng ý, cũng không nhận Lâm gia là người thân.

Thứ nhất, Lâm gia đối với cô mà nói quá mức xa lạ, ngoại trừ hồi nhỏ có đi đến biệt thự của Lâm gia, cô không còn chút trí nhớ nào khác. Thứ hai, cô đã không còn là đại tiểu thư rất nhiều năm rồi. Bắt đầu từ ngày rời khỏi Hứa gia, cô đã từ bỏ tất cả, không hề là đại tiểu thư gì hết. Không ai biết sự thù hận vẫn tồn tại trong lòng cô từ thời thơ ấu, cô đã thề, tương lai chắc chắn phải khiến Hứa gia nhà tan cửa nát, mất cả người lẫn của.

Hứa Toa Toa mới gia nhập giới diễn xuất, có một tuồng kịch “thú vị” một như vậy, sao cô có thể bỏ qua? Ai… Chỉ là cô không ngờ đến sự cố rơi xuống vách núi.

“An Kỳ? Sao vậy?” Tô Dật Phàm hỏi.

“À, không có gì.” Cố An Kỳ hoàn hồn.

“Cũng không còn sớm nữa, để anh đưa em về.” Tô Dật Phàm nói, Cố An Kỳ thuận theo gật gật đầu.

Không biết vì sao trong đầu Cố An Kỳ cứ quanh quẩn nghĩ về chuyện này nên không tập trung cho lắm. Tô Dật Phàm nhìn ra cô khác thường, xoa đầu cô: “Đừng nghĩ nhiều, có một số việc cũng không khó giải quyết như em nghĩ đâu.”

“Ừ, em biết.” Chỉ là có một số việc không phải cứ muốn không lao đầu vào ngõ cụt thì là sẽ không lao.

Cố An Kỳ rúc đầu vào lòng Tô Dật Phàm, vươn tay ôm eo anh. Điều này khiến Tô Dật Phàm khẽ giật mình, bởi từ trước tới nay đều do anh chủ động, còn Cố An Kỳ lại luôn bị động.

“Đừng cử động, chỉ cần một lát thôi.” Cố An Kỳ rầu rĩ nói, Tô Dật Phàm không nói gì, cũng không có hỏi nguyên nhân, chỉ vươn tay ôm Cố An Kỳ chặt hơn.

Cố An Kỳ không nói cũng không cử động, cô cảm thấy thật mệt mỏi. những xiềng xích trong quá khứ, cô thừa nhận, trên lưng suốt hơn hai mươi năm khiến cô thật mệt mỏi. Đôi khi cô cũng nghĩ, nếu cha mẹ cô chỉ là người bình thường, là đôi vợ chồng thương yêu nhau thì cuộc sống bây giờ của cô ra sao? Sống những ngày tháng vô lo vô nghĩ, thỉnh thoảng cùng bạn bè ra ngoài ăn uống, rồi lại thỉnh thoảng làm nũng cha mẹ sao?

Cô không biết nên trả lời như thế nào, vì cô cũng không biết phải tưởng tượng ra sao.

Cô dựa sát vào ngực Tô Dật Phàm, lạnh nhạt hỏi, “Dật Phàm, nếu em không tốt như trong tưởng tượng của anh thì anh sẽ làm gì?”

Đúng vậy, một khi cô nghĩ đến mẹ trong quá khứ rất khó bình tĩnh lại, giống lời của cậu đã nói, có lúc cha mẹ rất yêu thương nhau, nhưng sau đó tất cả đều thay đổi, cha đối xử với mẹ như người xa lạ, bức chết mẹ, mà ngay cả cô——con gái của ông ta cũng bị vứt bỏ như rác rưởi. Cho dù bề ngoài có thờ ơ đến mức nào thì trong lòng vẫn để ý.

“Em chính là em, cho dù em có thay đổi thế nào anh cũng sẽ không rời bỏ em. Tin tưởng anh nhiều hơn, được không?” Tô Dật Phàm nói, tay lại ôm Cố An Kỳ chặt hơn.

Anh không biết vì sao Cố An Kỳ lại bất an như vậy, cũng không biết vì sao cô lại mất bình tĩnh như thế, nhưng anh muốn ở bên cạnh bảo vệ cô.

Cố An Kỳ im lặng rúc vào trong lòng anh. Đã quá nhiều người nói dối cô, đã quá nhiều người lừa gạt cô, cô nhìn ra được ai đang nói dối, ai không. Không chỉ dựa vào phân tích động tác cơ thể theo tâm lý học, mà còn dựa vào trực giác của cô.

“Đừng bao giờ nói dối em.” Cố An Kỳ nói, “Một câu cũng không được nói dối, nếu không thể nói, anh có thể không nói, nhưng một khi đã nói ra thì không được dối em.”

“Anh vĩnh viễn sẽ không nói dối.” Tô Dật Phàm nói.

Đêm đó Cố An Kỳ mơ hai giấc mơ… Giấc mơ đầu tiên là những hình ảnh khi còn nhỏ, có người kia luôn ở bên cạnh che chở cô, có người kia ép mẹ ký đơn ly hôn, có Cao Á ở bên cạnh châm chọc khiêu khích, có mẹ qua đời. Nửa đêm cô tỉnh dậy, cả người ướt đẫm mồ hôi, làm thế nào cũng không ngủ được nữa. Vì ngày mai còn có công việc nên cô uống một viên thuốc ngủ.

Cô mơ giấc mơ thứ hai, trong mơ Tô Dật Phàm kéo tay cô đi ra biển, cô ngồi trên bờ cát mặc gió biển thổi tung mái tóc, Tô Dật Phàm lặng lẽ nắm tay cô, hai người cùng nhau ngắm hoàng hôn, sau đó Tô Dật Phàm một mình rời khỏi, để lại cô vẫn ở nguyên tại chỗ, không hề cử động, cứ như vậy, giống một tảng đá ngồi trên bãi cát. Cuối cùng Tô Dật Phàm có trở lại hay không cô không nhớ, chỉ nhớ một mình cô đứng ở bờ biển rất rất lâu, rất nhiều người đến người đi nhưng dường như không nhìn thấy cô, lần lượt đi qua cô. Tất cả mọi người đều tiền về phía trước, chỉ có một mình cô vẫn đứng tại chỗ không nhúc nhích.

Sau khi tỉnh lại, Cố An Kỳ nở nụ cười đau khổ, tin tưởng người khác, cũng không phải chuyện đơn giản.

Rửa mặt rồi trang điểm nhẹ, cô ra khỏi cửa, Chu Á Kiệt đã ở dưới lầu chờ cô. Hôm nay cô phải đến làm giám khảo, để tránh tai tiếng cô không đi cùng Tô Dật Phàm.

“Linh cái leng keng linh cái leng keng đông…” Tiếng chuông di động vang lên.

“Alo, tôi là Cố An Kỳ.” Cố An Kỳ nhận điện thoại.

“An Kỳ, dậy chưa? Tối hôm qua ngủ có ngon không?” Giọng nói trầm thấp của Tô Dật Phàm từ đầu bên kia điện thoại truyền tới.

Giọng nói của anh có một loại ma lực khiến người ta an tâm, Cố An Kỳ mỉm cười: “Em dậy lâu rồi, bây giờ đang đi đến nơi casting, anh đến chưa?”

“Anh vừa đến xong.” Tô Dật Phàm nghe giọng điệu của Cố An Kỳ thì nhẹ nhàng thở ra. Tối qua anh vẫn lo Cố An Kỳ ngủ không ngon hoặc mất ngủ, nay nghe thấy giọng nói bình tĩnh của cô, anh coi như yên tâm.

“Ừ…” Cố An Kỳ không nói quá nhiều, cầm di động lắng nghe, “Anh còn phải chẩun bị đúng không, em không quấy rầy anh nữa, khi nào casting xong nói sau.”

“Được.” Tô Dật Phàm nói xong cúp máy.

“Dật Phàm vừa gọi cho cô à ?” Chu Á Kiệt trêu chọc, “Ha ha, lúc trước tôi đã nói hai người rất xứng đôi mà, thấy chưa, tôi nói không sai đúng không?”

“Vâng… Anh còn nói tôi xứng với nhiều người khác nữa cơ.” Cố An Kỳ bình thản nhìn ra ngoài cửa sổ, giống như lơ đãng nói, không lưu tình chút nào lật tẩy Chu Á Kiệt.

“Khụ khụ, ” Chu Á Kiệt gậy ông đập lưng ông, “Hôm nay cô làm giám khảo, vậy vai diễn này coi như đã nằm trong tay Tô Dật Phàm đúng không?”

“Ai biết được?” Cố An Kỳ không để ý trả lời, “Tôi sẽ không vì anh ấy là bạn trai của tôi mà thiên vị, điểm này tôi tin tưởng anh cũng nghĩ thế. Gian lận giúp anh ấy, đối với cả tôi với anh ấy mà nói đều là sỉ nhục. Thà không giành được vai diễn này chứ không thèm kiểu gian lận. Chẳng qua tôi tin diễn xuất của anh ấy rất xuất sắc, nếu cứ phát huy như vậy thì khả năng giành được vai diễn là rất cao.”

“Vậy à?…” Chu Á Kiệt không nói nữa, anh biết Cố An Kỳ trong lòng có tính toán, cho dù nói nhiều hơn nữa cũng vô ích.

Trên đường đi Cố An Kỳ không hề chủ động nói chuyện, cô không ngừng hít sâu điều chỉnh lại tâm trạng. Tâm lý có ảnh hưởng rất lớn đến cuộc sống hàng ngày, cô không thể dao động, cô phải tin tưởng con đường mình đã chọn, tiếp tục bước đi mới là chuyện cô nên làm.

Rất nhanh, rất nhanh cơn ác mộng kia sẽ kết thúc…

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Siêu Sao Trở Lại
Chương 197

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 197
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...