Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 144

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Sau khi thu âm xong, Tiêu Thắng Hinh đi ra thấy Cố An Kỳ thì lập tức cười vui vẻ: “An Kỳ, cậu tới rồi à? ”

“Ừ, đến được một lúc rồi, mình đã nghe bản demo của cậu, rất hay.” Cố An Kỳ cười nói, không tiết lộ cuộc nói chuyện của mình và Hà Viễn Hàng.

“Đã lâu rồi chúng ta không gặp nhau, cũng đã muộn rồi, hay chúng ta đi ra

ngoài ăn đi.” Tiêu Thắng Hinh rất phấn chấn, có tinh thần hơn so với lần đầu tiên Cố An Kỳ nhìn thấy cô.

“Nhưng đừng ăn đồ cay, bảo vệ cổ họng cho tốt.” Hà Viễn Hàng thấy Tiêu Thắng Hinh trộm liếc về phía anh

thì bất đắc dĩ lắc đầu. Thật ra Tiêu Thắng Hinh hiện tại thật sự đã tốt

hơn rất nhiều so với trước đây, anh nhìn ra được Cố An Kỳ là người có

chủ kiến, hơn nữa không hề có ác ý với Tiêu Thắng Hinh, để Tiêu Thắng

Hinh kết thúc công việc sớm, thả các cô ra ngoài đối với Tiêu Thắng Hinh mà nói thì cũng là chuyện tốt.

Tiêu Thắng Hinh được Hà Viễn Hàng đồng ý thì vui vẻ lôi kéo Cố An Kỳ đi ra ngoài.

Cố An Kỳ và Tiêu Thắng Hinh đi đến nhà hàng nhỏ gần đó ăn uống. Tiêu Thắng Hinh dường như trở lại tâm trạng của mấy năm trước khi vừa ra mắt, mặc

dù dư luận bất lợi với cô, cô cũng vẫn đang bị chèn ép, nhưng may mắn

sau buổi lễ “Phượng Hoàng Lửa”, ánh mắt của truyền thông ánh dần rời

khỏi người cô khiến cuộc sống của cô thoải mái hơn không ít, ít nhất khi ra ngoài cũng không cần phải che che lấp lấp nữa.

Tiêu Thắng

Hinh cởi mở kể lại những chuyện thú vị gần đây, nụ cười luôn thường trực trên môi, nhưng Cố An Kỳ nhìn cô ấy như vậy, trong lòng không hiểu sao

lại chua xót. Một Tiêu Thắng Hinh tích cực lạc quan như thế này mà lúc

đó lại muốn tự sát kết thúc sinh mệnh thì chứng tỏ cô ấy đã phải chịu

nhiều đả kích đến mức nào.

Tiêu Thắng Hinh lôi kéo Cố An Kỳ nói

rất nhiều, cả người nhìn qua vui vẻ hơn không ít, chẳng qua khi nhắc tới Đường Hải Lâm, sự thù hận trong mắt cô vẫn chưa tan biến. Đường Hải

Lâm, anh ta hại cô thê thảm đến mức này, cho dù phải xuống địa ngục cô

cũng muốn kéo anh ta theo cùng.

Cố An Kỳ thu hết biểu tình của

Tiêu Thắng Hinh vào trong mắt, trong lòng biết nếu Đường Hải Lâm chưa

biến mất thì cái gai trong lòng Tiêu Thắng Hinh mãi mãi cũng không nhổ

ra được.

Cố An Kỳ trầm ngâm một lúc rồi nói: “Thắng Hinh, kế

hoạch đã được bắt đầu rồi, cậu nhớ cẩn thận, cố gắng đừng xuất hiện

trước truyền thông. Cứ chịu đựng mấy tháng rồi sẽ nổi bật trở lại.”

“Ừ, mình biết phải làm thế nào.” Tiêu Thắng Hinh gật đầu, “An Kỳ, cậu cũng

phải cẩn thận, Đường Hải Lâm và quản lý của anh ta không phải người dễ

dây vào đâu.”

“Mình biết phải làm gì.” Cố An Kỳ bình tĩnh đáp.

Cố An Kỳ không thể nói là có thể nhìn thấu tâm tư mọi người, nhưng vì nhạy cảm cô có thể ít nhiều đoán ra được hành động tiếp theo của người đó.

Trong khoảng thời gian này Đường Hải Lâm đã bắt đầu không an phận, nếu

không có quản lý của anh ta luôn kiểm soát mọi chuyện, anh ta đã sớm xảy ra vấn đề. Chẳng qua dạo này tin tức về Tiêu Thắng Hinh đã ít dần đi,

đối phương dường như cũng bắt đầu lơi lỏng.

Đường Hải Lâm là

người luôn coi mình ở vị trí cao, luôn dùng lỗ mũi nhìn xuống những

người ở vị trí thấp hơn.”Hoa Dương” cũng coi như là nơi lợi hại, có thể

áp chế mọi tin gièm pha về anh ta, chế tạo mọi tin tức về anh ta đều là

tích cực, giúp anh ta mấy ngày nay nước lên thì thuyền lên, tiền thù lao tăng với tốc độ chóng mặt khiến người ta cảm thấy khủng bố.

“Tiếp theo… hãy xem anh ta leo lên cây như thế nào.” Cố An Kỳ nheo mắt, làm như cảm thán nói một câu.

Lúc này cô chưa để Tiểu Bảo giúp cô chuẩn bị thông tin gì, thay vào đó lợi

dụng vài phóng viên của các tạp chí, khi nói chuyện phiếm thì “vô tình”

để lộ ra ít tin tức hữu dụng với họ. Cô chỉ cần ngồi chờ họ đưa tin là

xong.

《 Tình yêu cuối cùng 》 đã chính thức khởi quay, cô cũng

không thể phân tâm quá mức, một lòng chỉ đặt trên diễn xuất, chỉ thỉnh

thoảng đọc lướt qua báo chí, tìm kiếm thông tin về Đường Hải Lâm. Một

tháng trôi qua, Đường Hải Lâm cuối cùng cũng đã bị tóm dấu vết, thì ra

lần này người anh ta nhắm vào không ở trong giới, ngược lại kề cận tiểu

công chúa nhà chủ tịch “Pamir”.

Ha, đúng là trùng hợp. Cố An Kỳ mỉm cười, bình tĩnh đóng di động lại.

Tô Dật Phàm nhìn Cố An Kỳ ở một góc nghịch điện thoại, cười nói : “Sao lại có hứng nghịch điện thoại thế?”

“À, không có gì, chỉ đang nghịch ‘weibo’ mà thôi.” Cố An Kỳ tìm đại một lý

do, khi nói dối, thậm chí mắt cô cũng không thèm chớp mắt một cái.

“Thế à?” Tô Dật Phàm bỗng nhiên tiến lại gần, thừa dịp Cố An Kỳ không chú ý, “tách” một tiếng chụp lại cô.

“Làm gì thế?” Cố An Kỳ tức giận nói.

“À, không có gì, chỉ đang nghịch ‘Weibo’ mà thôi.” Tô Dật Phàm không nhanh không chậm nói, cách nói chuyện không hề thay đổi.

“Tô thiên vương, có phải anh rất nhàm chán hay không?” Cố An Kỳ bĩu môi,

bật điện thoại lên, quả nhiên nhìn thấy anh đã đăng ảnh cô lên “weibo”.

“Không hề.” Tô Dật Phàm lập tức trả lời.

Cố An Kỳ không thèm để ý đến anh nữa mà đi đọc kịch bản của mình. Một

tháng qua cô và Tô Dật Phàm cũng coi như thân thiết, tuy nhiên thời gian hai người đóng cặp với nhau không nhiều, bởi vì nửa đầu phim phần lớn

chỉ là cảnh của một mình “Hàn Lâm Nhi”, cô bệnh nặng như thế nào, cơ thể xuất hiện vấn đề lớn ra sao, rồi sao lại bị bức bách đến bất đắc dĩ

phải rời khỏi quê nhà vân vân.

Phần của Tô Dật Phàm lại xen kẽ

với của Cố An Kỳ, vì vậy hai người đều không diễn cùng nhau. Thay vào đó lúc rảnh rỗi hay tán gẫu nên bây giờ nói chuyện cũng không còn nhiều

quy củ như trước.

“Hàn Lâm Nhi không phải đã nhớ kỹ kịch bản sao?” Tô Dật Phàm gọi tên trong phim của Cố An Kỳ.

“Đã nhớ kỹ nhưng ôn lại một lần.” Cố An Kỳ nhìn kịch bản cũng không ngẩng

đầu lên, “Lần đầu tiên diễn với thiên vương nên tôi lo lắng.”

mà lo lắng? Tô Dật Phàm lắc đầu, đó mới là chuyện lạ thì có. Từ chối cho ý kiến liếc nhìn Cố An Kỳ, anh cũng cất điện thoại đi, lật xem thời

gian biểu công việc. Hai người cứ như vậy ngồi ở hai đầu ghế, không ai

nói câu nào, mỗi người tự đọc một thứ.

“Hihi, híhí” bên tai vang lên tiếng cười trộm nho nhỏ, Tô Dật Phàm nhìn lại, nhưng không thấy ai.

Dư Quả thấy Tô Dật Phàm xoay người thì mới thở phào nhẹ nhõm. Vừa rồi lúc

thấy Cố An Kỳ lạnh nhạt nói “lo lắng” với Tô Dật Phàm, cô vui mừng quá

đỗi, hận không thể lập tức đào xuống một cái hố, khi thấy Tô Dật Phàm

ngồi ngoan ngoãn đọc lịch trình mới, cô không cẩn thận mới bị bại lộ địa điểm, khụ khụ, cô không phải cố ý đâu.

Dư Quả thích gán ghép đôi này, nhưng cũng biết hai người này đều giảo hoạt, không có việc gì thì

không dám trêu chọc nhiều. Bình thường cũng chỉ YY sau lưng, sau đó thì

thăm dò bề ngoài mà thôi.

“Chuẩn bị chuẩn bị, diễn cảnh ba mươi tám, chuẩn bị đi.” Trần Văn Nhã hô.

Cố An Kỳ đứng lên, đi đến vị trí của mình, đây là lần đầu tiên cô và Tô

Dật Phàm diễn cảnh tình cảm với nhau, nội dung là Hàn Lâm Nhi bất mãn

với cách nói chuyện và thái độ của Lâm Phàm Bình bảo cô nhanh chóng

chuyển đồ, không nghe cô giải thích đã trách cứ, hơn nữa hở ra là nói sẽ giúp cô, Hàn Lâm Nhi khinh thường người động tí là khoe như vậy, người

“yếu đuối” như cô lập tức nghĩ ra kế sách “nhỏ” để Lâm Phàm Bình “giúp

vài việc”, kết quả mới trêu chọc đối phương chưa được bao lâu thì bệnh

tim đã tái phát.

Cảnh này có hai chỗ khó xử lý, một là cảm giác với Lâm Phàm Bình, hai là cảnh đau tim.

Hàn Lâm Nhi trêu đùa Lâm Phàm Bình cũng không phải do cô có ý xấu hay cái

gì khác. Đơn giản chỉ vì cô ghét câu nói của Lâm Phàm Bình “Có chuyện gì cũng có thể tìm tôi” với cả “giúp đỡ lẫn nhau là điều đương nhiên”.

Người nói những lời khách sáo như thế này rất nhiều, nhưng ai sẽ kiên

nhẫn và nghiêm túc đi làm? Có ai không phải nói câu đó để lưu lại ấn

tượng tốt của cô ta hay anh ta trong mắt mọi người?

Tất cả mọi

người đều giống nhau, đều không chịu trách nhiệm, đều sẽ nói như vậy

trong trường hợp này. Mấy lời hứa hẹn đều chỉ là nói dối.

Hàn Lâm Nhi là người nhạy cảm, từ nhỏ trái tim đã có bệnh, cần người chăm sóc.

Khi còn nhỏ chưa hiểu chuyện, mẹ vẫn bảo cô giáo ở trường mẫu giáo chăm

sóc cô nhiều hơn, cô giáo cũng nói hai câu y như vậy. Hàn Lâm Nhi vẫn

nghĩ cô giáo là thật lòng muốn giúp cô nên đối với cô giáo đặc biệt thân thiết. Nhưng về sau cô mới biết, cô giáo rất ghét phải chăm sóc cho cô, sau lưng luôn nói với người khác cô là ma ốm, là đại tiểu thư khó hầu

hạ, mắc bệnh công chúa nghiêm trọng, luôn giả vờ yếu ớt. Cô ta còn luôn

khóc kể chính mình có bao nhiêu đáng thương đến mức nào khi phải chăm

sóc đại tiểu thư phiền toái như vậy.

Nếu làm không được, vì sao còn muốn hứa hẹn? Vì sao còn muốn giả vờ quan tâm? Vì sao? Đây là vì sao?

Hàn Lâm Nhi ghét Lâm Phàm Bình, là sự ghét bỏ từ nội tâm. Tựa như… một đứa

bé trốn trong bóng tối đã lâu, đột nhiên phải đối mặt với ánh nắng, vì

vậy luôn cảm thấy chói mắt mà kháng cự theo bản năng.

Hàn Lâm Nhi không phải người mới bị bệnh, từ nhỏ trái tim cô đã mắc bệnh, hàng năm

phải chịu sự tra tấn của những cơn đau, cho nên bản thân cô biết phải

đối phó với tình huống đó như thế nào, thân thể đối với phản ứng này

cũng có chút chống cự. Khác với những người mới bị bệnh, cô có thể liệt

kê chi tiết cơn đau như thế nào ra.

Khi đã đến vị trí, Cố An Kỳ đặt tay lên ngực, cảm thụ cảm giác trái tim đang đập, sau đó từ từ để tay xuống.

“5, 4, 3″ 2, 1… Bảng Clapper board được dập xuống, khuôn mặt của Cố An Kỳ đã mang theo mặt nạ của Hàn Lâm Nhi.

Hàn Lâm Nhi mặc một bộ váy công chúa màu trắng, người hơi dựa vào cửa sổ.

Cô cười ngọt ngào, dáng vẻ ngây thơ hồn nhiên: “Ừm, thật ngại quá, phiền anh rồi.”

Hàn Lâm Nhi ngoan ngoãn ngượng ngùng đứng một bên, trên mặt còn mang theo chút xấu hổ thẹn thùng.

Trần Văn Nhã gật đầu với biểu hiện lúc này của cô, Cố An Kỳ quả nhiên là

nhân vật lợi hại, nắm giữ tính cách và cảm giác của nhân vật rất chuẩn

xác. Hàn Lâm Nhi mặc dù lúc này đang là một “cô gái nhỏ yếu đuối” diễn

vai đại tiểu thư mỏng manh động lòng người, nhưng trên thực tế Cố An Kỳ

vẫn giữ lại bản tính của Hàn Lâm Nhi để người ta cảm nhận được, đoạn vừa rồi chỉ là một vở kịch.

Thoạt nhìn thì Cố An Kỳ đang là một đại

tiểu thư “mềm mại” dễ nói chuyện, nhưng chỉ cần nhìn kỹ, có thể phát

hiện khóe mắt của cô vẫn bí mật liếc nhìn nét mặt của Lâm Phàm Bình, mà

khóe miệng cũng hơi hơi cong lên, dáng vẻ tiểu hồ ly đang tính toán con

mồi.

Diễn xuất, quan trọng nhất là thần vận, là cảm giác, nét mặt thay đổi trong im lặng còn khó nắm trong tay hơn là dùng giọng nói đọc

lời thoại. Muốn diễn đến cảnh giới diễn trong diễn lại càng khó khăn,

nhưng mà Cố An Kỳ lại nắm chắc bí quyết trong tay.

Lý do tỉ lệ

phim truyền hình hay điện ảnh chuyển thể từ tiểu thuyết hay hoạt hình

thất bại rất cao, là vì hình ảnh trong phim truyền hình và điện ảnh quá

chi tiết, không còn không gian cho người ta tưởng tượng, nhưng giữa

những lúc thay đổi vẻ mặt Cố An Kỳ có để lại khoảng trống, để người ta

có thể đoán rốt cuộc cô thật sự có phải là đại tiểu thư nũng nịu hay

không. Cố An Kỳ chuyển đổi các chi tiết rất tình tế, không làm người

khác cảm thấy cố ý, cũng không làm người ta cảm thấy cô đang cố ý đi

theo con đường “yếu đuối” hoặc là “nhạy cảm dí dỏm”. Mỗi một thần thái

nhỏ của cô cũng rất thú vị gây ra không ít hứng thú cho người xem khiến

họ kỳ vọng được xem tiếp.

Lâm Phàm Bình giống như không chú ý tới chi tiết đó, chỉ hào sảng nói: “Không có gì, mọi người đều là hàng xóm, giúp đỡ nhau là chuyện đương nhiên. Ở dưới tầng này sao?”

Tô Dật Phàm cười ngốc nghếch, giống như trong tiểu thuyết miêu tả là “Là người thành thật không có tâm nhãn*, luôn luôn có lòng tốt giúp đỡ người

khác, rất ít lo lắng thiệt hơn về mình” . Giọng nói của Tô Dật Phàm vẫn

ôn hòa trước sau như một, chẳng qua trong ánh mắt lại dường như mang

theo một chút ánh sáng, toàn thân toát lên tinh thần khiến người ta cảm

thấy đây là một thanh niên sáng lạn như ánh mặt trời, rất lạc quan về

cuộc sống.

(* Nguyên văn: 心眼”: nghĩa là “người có khả năng thấu hiểu người khác, cũng như có tầm nhìn sâu rộng”.

“Đúng vậy, thật sự là phiền anh rồi.” Hàn Lâm Nhi cúi thấp đầu, giống như hơi ngượng ngùng.

“Đừng khách sáo.” Lâm Phàm Bình an ủi, “Cô là con gái, mấy chuyện như chuyển đồ đạc thế này nên tìm người giúp đỡ.”

“Cám ơn.” Hàn Lâm Nhi nói xong thì nhường đường để Lâm Phàm Bình xuống lầu.

Hàn Lâm Nhi vẫn nhìn theo bóng dáng Lâm Phàm Bình đi xuống, cô bí mật đi

đến chỗ đầu cầu thang thám thính, khóe miệng đắc ý giơ lên: “Đầu gỗ chết tiệt, cho anh tùy tiện khoác lác này.”

Hàn Lâm Nhi nhăn mũi, hướng xuống tầng dưới làm mặt quỷ.

Đột nhiên, sắc mặt của cô chợt biến đổi, lông mày nhíu chặt, cơ thể từ từ

cuộn lại. Vẻ mặt của cô rất đau đớn, miệng hơi mở ra nhưng một tiếng kêu đau cũng không phát ra được. Tay cô không thể khống chế run rẩy, tay

trái ôm ngực, tay phải thuần thục từ cái túi bên người lấy ra một viên

thuốc cứu mạng rồi nuốt xuống.

Làm xong tất cả các động tác cô

mới ngồi xuống, nhẹ nhàng thở ra, nhưng sau đó lại nhanh chóng cụp mắt,

trong mắt dường như cất giấu rất sâu một cảm giác bất đắc dĩ, một cảm

giác đau thương.

Không cần Cố An Kỳ nói, chỉ cần thông qua vẻ mặt của cô, mọi người đều có thể biết cô đang nghĩ gì.

Hàn Lâm Nhi, cô biết đại nạn của mình đã tới, bệnh cũng tái phát càng ngày càng thường xuyên …

Cô… thời gian chẳng còn lại bao nhiêu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Siêu Sao Trở Lại
Chương 144

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 144
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...