Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 191

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Dưới sự chăm chỉ tập

luyện, Cố An Kỳ đã có thể nhảy cầu từ độ cao năm mét. Tô Dật Phàm luôn ở bên cạnh nhìn, nhưng không hề nhúng tay vào việc tập luyện của cô.

Anh hiểu ý câu nói cuối cùng của Cố An Kỳ, chẳng những nhằm vào “cách chữa

chứng sợ độ cao”, mà còn nhằm vào quan hệ trước mắt của họ.

Cố An Kỳ rất mạnh mẽ, cũng do những chuyện trong quá khứ mà rất khó tin tưởng người khác. Mặc dù cô đã thử mở lòng, thử tin tưởng người khác, nhưng

vẫn cần phải có thời gian để từ từ chữa lành trái tim đã bị tổn thương

của cô.

Tô Dật Phàm nguyện ý chờ, cũng sẽ kiên nhẫn chờ, anh

không muốn bức bách Cố An Kỳ quá mức. Anh có thời gian cả đời để làm bạn với cô.

Đến khi việc huấn luyện của Cố An Kỳ xem như đã vào quỹ

đạo, Chu Á Kiệt mới công bố chuyện Cố An Kỳ sẽ tham gia bộ phim mới của

Thiệu Văn Đình ra ngoài, mặt khác Thiệu Văn Đình cũng công khai tuyển

chọn nam diễn viên. Thiệu Văn Đình rút khỏi giới mười năm, nay đột nhiên lại ném ra phim mới nên tin tức này giống không khác gì một quả bom.

Không ít người đều ngạc nhiên trước việc Cố An Kỳ lại được một đạo diễn

lớn ưu ái giao cho đảm nhận diễn viên chính, vô hình chung, tiêu điểm

dồn hết về phim của Thiệu Văn Đình, đồng thời sự chú ý đặt lên người Cố

An Kỳ cũng tăng lên đáng kể.

“Tống Khánh Phong, chuyện này là

sao? Không phải anh đã nói anh đến chỗ của đạo diễn Thiệu nói về chuyện

của tôi sao? Vì sao cuối cùng nữ diễn viên chính lại biến thành Cố An Kỳ ? Bây giờ anh tính như thế nào?” Hứa Toa Toa đọc tờ báo buổi sáng, tức

giận suýt nữa thì ném cả cái cốc đi, may đây là phòng nghỉ riêng của cô

ta nên không có người ngoài, nếu không hôm sau mọi người lại vỡ mộng với “nữ thần giả tạo”.

“Ừm… Lúc tôi đến, đạo diễn Thiệu đã quyết

định Cố An Kỳ là nữ nhân vật chính rồi , tôi thật sự bất lực mà…” Tống

Khánh Phong bối rối nói.

“Ý anh là Thiệu Văn Đình thà dùng một

tân binh như Cố An Kỳ còn hơn là tôi sao? Anh đang đùa tôi đấy à?” Hứa

Toa Toa cười mỉa mai, “Cố An Kỳ là cái quái gì chứ? Ra mắt mới bao lâu?

Đừng nói nữ chính, thậm chí cả nữ phụ cũng chưa có cửa, sao dám cướp của tôi? Là do anh không được việc nên bắt đầu bịa đặt đúng không?”

Cướp? Hình như Thiệu Văn Đình cho tới bây giờ chưa từng nói muốn dùng Hứa Toa Toa mà? Nhưng những lời này Tống Khánh Phong chỉ dám nói trong bụng,

ngoài miệng lại trấn an Hứa Toa Toa: “Không có, tôi sao dám lừa cô chứ.

Đạo diễn Thiệu nói như vậy thật mà, cô đừng tức giận. Ai… Dù sao còn có

phim của đại đạo diễn Jim mà, đừng cố chấp phim của Thiệu Văn Đình làm

gì.”

“Anh thì biết cái gì?” Hứa Toa Toa căm hận nói, “Anh thì

biết cái gì? Anh có biết Thiệu Văn Đình có lực ảnh hưởng thế nào đối với giới giải trí hay không? Lúc trước Lâm Huyên Di ngóng trông được diễn

phim của Thiệu Văn Đình mà đã đến lượt đâu. Lúc trước bao nhiêu nghệ sĩ

vì để được diễn phim của ông ấy mà tranh nhau sứt đầu mẻ trán anh có

hiểu không? Mà thôi, có nói anh cũng chẳng hiểu, anh lập tức chuẩn bị

cho tôi, tôi bằng bất cứ giá nào tôi cũng phải lấy được vai nữ chính về

tay.”

“Nhưng cô còn phải quay phim của đạo diễn Jim nữa mà, thời

gian quay có thể sẽ xung đột. Mà bay tới bay lui cũng không tiện cho

công việc của cô. Toa Toa, cơ hội này cô nhường cho Cố An Kỳ đi, dù sao

cô còn một bộ phim bom tấn Hollywood đấy thôi. Cô mà quay tốt là coi như đã đặt một chân vào thị trường diễn xuất quốc tế rồi.”

“Nhường

ư? Vì sao tôi phải nhường?” Hứa Toa Toa tức giận bất bình, “Cô ta chỉ là một tân binh non nớt dựa vào cái gì đòi thắng tôi, muốn tôi nhường cho

cô ta?”

“Cạch…” Cửa đúng lúc bị mở ra, Kiều Trí Viễn đi vào.

Anh ta thấy Hứa Toa Toa tức giận ngút trời, còn Tống Khánh Phong vẻ mặt bất đắc dĩ thì không khỏi tò mò hỏi: “Sao thế? Xảy ra chuyện gì sao?”

“Ai…” Tống Khánh Phong thở dài, kể lại câu chuyện cho Kiều Trí Viễn.

“Cố An Kỳ?” Kiều Trí Viễn nhớ lại cô gái hơi yếu ớt, trên mặt dường như

luôn nở nụ cười xấu hổ, “Cô ấy được đạo diễn Thiệu nhận ư?”

Kiều

Trí Viễn cũng không quá ngạc nhiên, anh ta đã từng diễn cùng Cố An Kỳ

nên biết bản lĩnh của cô. Mặc dù sau đó vì vài nguyên nhân mà anh ta

phải rời khỏi đoàn làm phim, nhưng khi diễn cùng nhau, anh ta có thể cảm nhận được thực lực của cô. Cố An Kỳ luôn cho anh một loại ảo giác, Lâm

Huyên Di chính là cô.

Khi cô diễn, mỗi vẻ mặt, mỗi động tác anh

ta đều rất quen thuộc. Mỗi cái nhăn mặt, nụ cười đều xuất phát từ nội

tâm chứ không phải cố tình diễn bên ngoài.

Trong lúc diễn, đôi

khi anh ta cũng không thể không bị cô ảnh hưởng mà diễn theo cô. Bản

lĩnh như vậy anh ta mới chứng kiến ở Lâm Huyên Di, ngay cả khi hợp tác

với Hứa Toa Toa anh ta cũng không có cảm giác như vậy. Không phải anh ta nói Hứa Toa Toa diễn không tốt, ngược lại, Hứa Toa Toa diễn cũng rất có hồn. Chẳng qua nếu so với Lâm Huyên Di thì lại có cảm giác rất khác

nhau.

Cảnh buồn của Hứa Toa Toa hoa lê đẫm mưa* mang lại cảm giác cô ta rất đáng thương, rất cần được an ủi, nhưng Lâm Huyên Di lại khác, cô luôn lạnh lùng nhìn về phía xa, không cần cô phải khóc cũng sẽ có

người rơi nước mắt vì cô.

(* Lê hoa đái vũ [梨花带雨] : Giống như hoa lê dính hạt mưa. Vốn miêu tả dáng vẻ khi khóc của Dương quý phi. Sau

này được dùng để miêu tả sự kiều diễm của người con gái)

Cố An Kỳ cũng mang lại cảm giác cực kì giống, cực kì tương tự Lâm Huyên Di. Nếu

không phải anh ta tin Lâm Huyên Di đã chết, anh ta chắc chắn sẽ cho rằng cô chính là Lâm Huyên Di cải trang.

“Anh cũng thấy khó tin đúng

không? Cái cô tân binh kia mới ra mắt chưa bao lâu, chỉ dựa vào scandal

để leo lên mà đã dám đắc ý vênh váo rồi ” Hứa Toa Toa không nhìn vẻ mặt

Kiều Trí Viễn, chỉ tức giận nói liên tục.

Kiều Trí Viễn nhíu mày, “Cô ấy cũng không phải người không có thực lực đâu, Toa Toa. Đối thủ

mạnh nhất của em hiện tại không phải là Tiêu Thắng Hinh đang dần lấy lại độ nổi tiếng mà có lẽ là Cố An Kỳ.”

“Ý anh là gì?” Hứa Toa Toa nhíu mày thật chặt, “Anh muốn nói em không bằng cô ta sao?”

“Ý anh không phải thế.” Kiều Trí Viễn nói, “Anh đã diễn với cô ấy, diễn

xuất của cô ấy cũng không thua kém Lâm Huyên Di. Nay lại có Tô Dật Phàm

chỉ điểm, nếu hai người họ cùng giúp đỡ nhau thì diễn xuất chắc chắn sẽ

nâng cao một bậc.”

“Anh nói diễn xuất của cô tân binh kia và Lâm

Huyên Di không khác nhau lắm sao?” Hứa Toa Toa đánh giá Kiều Trí Viễn từ trên xuống dưới, “Không phải anh đã bị Cố An Kỳ mê hoặc đấy chứ?”

“Toa Toa” Kiều Trí Viễn bất lực hét lên, “Tính đa nghi của em đừng có nghiêm trọng đến mức đó được không?”

Hứa Toa Toa cắn môi, quay đầu không nói gì thêm.

Kiều Trí Viễn thấy Hứa Toa Toa như vậy thì nhượng bộ, anh ta thở dài: “Toa

Toa, em nên biết, hiện tại anh chỉ có em, em hiểu chứ? Anh nói như vậy,

cũng chỉ vì muốn tốt cho em, để em có sự chuẩn bị trước. Không phải anh

đang đe dọa em, mà là anh chân thành khuyên em—— Cố An Kỳ không phải là

một đối thủ dễ chơi.”

“Cố An Kỳ cũng phải trải qua casting mới

được nhận vai này, mà casting tận bốn năm tiếng nên có lẽ bị thử thách

rất nhiều mặt.” Tống Khánh Phong thấy có vẻ lửa giận của Hứa Toa Toa đã

được Kiều Trí Viễn làm dịu bớt mới mở miệng, “Tôi có nghe lén một ít,

mặc dù không rõ lắm vì cách cánh cửa, nhưng hình như thực đạo diễn Thiệu vừa lòng Cố An Kỳ về rất nhiều mặt, nên chắc sẽ không thay đổi diễn

viên.”

“Nhưng Trí Viễn, anh lại khác, anh vẫn có cơ hội. Nam diễn viên chính vẫn chưa được quyết định, theo tin tức thì chắc vài ngày nữa sẽ tổ chức buổi tuyển chọn, nếu anh được chọn thì vai nam chính chắc

chắc sẽ là của anh. Nam chính phim của đạo diễn Thiệu cũng không phải

nhân vật nhỏ, nhất định sẽ nâng địa vị của anh lên nhanh chóng.” Tống

Khánh Phong nói, “Tuy nhiên anh cũng có chướng ngại không nhỏ đâu, vì Tô Dật Phàm hình như cũng muốn tham gia.”

“Tô Dật Phàm và Cố An Kỳ

lại muốn diễn cùng một phim sao? Họ muốn biến phim điện ảnh thành chương trình cho vợ chồng đấy à?” Hứa Toa Toa mỉa mai.

“Bởi vì họ là

một đôi nên rất ăn ý, vì vậy nếu tuyển chọn thật sự, nói không chừng Trí Viễn, khả năng thắng của anh không được cao cho lắm, khoảng thời gian

này anh đi tập huấn đi, phải rèn luyện thật tốt các kĩ năng, tuyệt đối

không thể thua, rõ chưa?” Tống Khánh Phong nói, “Toa Toa, cô cũng phải

chuẩn bị cho tốt, chỉ cần cô đi Hollywood, đoạt được giải thưởng quốc tế thì sớm hay muộn cô sẽ trở thành nữ nghệ sĩ được mọi người ngưỡng mộ,

sao cứ phải chăm chăm vào việc mang lại lợi ích nhỏ như thế làm gì? Cố

An Kỳ gì chứ, chờ cô trở lại, muốn xử lý như thế nào còn không phải dễ

dàng sao? Đến lúc đó để cô ta diễn mấy vai tép riu trong phim của cô

tuyệt không phải vấn đề.”

Tống Khánh Phong khoa trương nói làm

cho sắc mặt Hứa Toa Toa tốt lên rất nhiều: “Mặc dù tôi không lấy được

vai này, nhưng tôi cũng không muốn cho Cố An Kỳ được sống an ổn, nên làm như thế nào, anh hiểu. Dù sao cô ta có quay phim tiếp được không vẫn

còn là dấu hỏi lớn, anh thêm vào một ít ‘chất xúc tác’ làm to chuyện

lên, cũng chẳng ai phát hiện được. Còn Tô Dật Phàm, cố gắng phát tán vài scandal bất lợi với anh ta. Hai người họ không phải muốn diễn ‘phim vợ

chồng’ sao, tôi cứ muốn không cho họ diễn cùng nhau đấy.”

Hứa Toa Toa ngoài miệng nói ghét Kiều Trí Viễn có liên quan đến nữ nghệ sĩ

khác, nhưng trong lòng vẫn hướng về Kiều Trí Viễn. Nếu lần này có thể

tham gia vào bộ phim tiên hiệp của Thiệu Văn Đình, đối với Kiều Trí Viễn mà nói, tuyệt đối là một cơ hội cực tốt, làm sao cô ta có thể dễ dàng

từ bỏ? Tô Dật Phàm, đúng, diễn xuất của anh cô ta chưa từng được lĩnh

giáo, cũng không biết anh nông sâu thế nào, nhưng chỉ cần ở trong giới

giải trí này, cô ta cũng không tin dư luận không ép chết được nghệ sĩ.

“Tôi sẽ bắt tay vào làm ngay.” Tống Khánh Phong gật đầu nói.

“Đã lấy kịch bản từ chỗ Jim Victoria chưa? Nếu được fax đến rồi thì đưa cho tôi.” Hứa Toa Toa nói.

“Họ nói buổi chiều sẽ fax đến, lúc đó tôi sẽ đưa cho cô.” Tống Khánh Phong

khẽ thở ra, xem dáng vẻ của Hứa Toa Toa, chắc đã từ bỏ phim của Thiệu

Văn Đình.

Hứa Toa Toa vẫn có tính đại tiểu thư, từ trước tới nay

đều quen được nuông chiều, được yêu thương. Tống Khánh Phong vẫn biết

điểm này, cho nên luôn làm theo lời cô ta, cho dù có phản đối thì cũng

không quên tâng bốc cô ta lên. Hứa Toa Toa mặc dù tính tình không được

tốt, nhưng ở trường hợp xuất hiện trước công chúng lại có thể sắm vai

thanh cao, xuất chúng. Tuy cô ta dễ tức giận, nhưng đầu óc cũng không

ngu ngốc, vì vậy hình tượng trong lòng công chúng vẫn được duy trì tốt

đẹp.

Đối với một nghệ sĩ mà nói, chỉ cần vậy là đủ, dù sao quản

lý và nghệ sĩ cũng ngồi chung một con thuyền, anh ta không thể để lộ tin tức bất lợi về Hứa Toa Toa được.

Hứa Toa Toa mặc dù đôi khi rất thô lỗ, không phân rõ phải trái, nhưng khi gặp Kiều Trí Viễn,

lửa giận của cô ta dù có lớn đến mức nào thì đều bị dập tắt, có thể bình tĩnh trở lại. Kiều Trí Viễn có thể nói là uy hiếp lớn nhất của Hứa Toa

Toa. Chỉ cần anh ta ở đây, Hứa Toa Toa nhất định có thể bị áp chế.

Ai… Có lẽ đây chính là vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

“Tôi sẽ chờ đến chiều, nhớ mang qua sớm.” Hứa Toa Toa cao ngạo ngẩng đầu,

giẫm lên giày cao gót đứng lên, chờ cho tới khi mở cửa phòng nghỉ ra, vẻ mặt đã được cô ta điều chỉnh đến trạng thái hoàn hảo nhất.

Đúng

lúc gặp phải vài tân binh của “Thời đại tinh thượng”, Hứa Toa Toa ôn hòa mỉm cười chào hỏi đối phương, không hề nhìn ra sát khí vừa rồi trong

phòng chờ.

“Kẹt kẹt kẹt…” Hứa Toa Toa mới ra ngoài không bao lâu thì tiếng máy fax vang lên.

Tống Khánh Phong lập tức chạy đến cầm kịch bản, nghiêm túc đọc một lượt,

nhất thời xanh cả mặt, Kiều Trí Viễn ngồi bên cạnh tò mò hỏi: “Sao thế?

Tống tiên sinh, xảy ra chuyện gì sao?”

“Hỏng rồi, Toa Toa phải đi giành vai diễn kia của Cố An Kỳ thật rồi.” Tống Khánh Phong lẩm bẩm.

“Sao lại thế? Vì sao nói như vậy?” Kiều Trí Viễn cảm thấy nguyên nhân Tống

Khánh Phong luống cuống như thế có lẽ là do tờ kịch bản.

“Trong

phim này Toa Toa chẳng những chỉ được làm vai phụ chỉ được xuất hiện mấy lần, hơn nữa…” Tống Khánh Phong khô họng, nói không ra lời, “Hơn nữa

còn là nhân vật phản diện, biên kịch còn cố ý ghi rõ quốc tịch của cô

ấy. Nói cách khác nếu Toa Toa thật sự diễn bộ phim này, nhất định sẽ bị

không ít người tức giận phỉ nhổ, việc này không có lợi cho hình tượng.”

“Tại sao lại như vậy?” Kiều Trí Viễn có sững sờ, “Không phải vai diễn của cô ấy không ít cảnh, hơn nữa còn là nhân vật chính diện quan trọng sao?”

“Lần đầu tiên họ cho chúng tôi đọc kịch bản thì đúng là như vậy. Chẳng những là nhân vật chính diện, mà còn là nhân vật chính thu hút ống kính giữa

một dàn nhân vật phụ.” Tống Khánh Phong nói, “Cũng không biết vì sao sau đó tổ biên kịch tổ lại thay đổi hoặc động chân động tay sửa lại kịch

bản, thay đổi vai diễn của Toa Toa nữa.”

“Ừm… Vậy phải làm sao

bây giờ?” Tống Khánh Phong cau mày, “Bộ phim này chắc chắn phải bỏ rồi,

nhưng nếu bỏ, Toa Toa sẽ chẳng còn cơ hội nào tốt hơn. Việc này…”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 191
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...