Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 83

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Số 10”

Nữ

nghệ sĩ số 10 bị gọi đi lên sân khấu với vẻ mặt cầu xin, sắc mặt xám

trắng, không có chút huyết sắc nào, bước chân chậm chạp, run run rẩy

rẩy. Tình tiết, cách diễn cô vốn nghĩ tốt đã bị số 15 diễn mất. Lời

thoại đã chuẩn bị giờ cũng không đủ dùng, cảnh đã tưởng tượng thì không

dùng được nữa. Kinh ngạc, khủng hoảng khiến đầu óc cô tạm thời đình chỉ, trống rỗng, không biết nên làm thế nào cho phải.

“Bắt đầu!” Nhân viên hô.

Nữ nghệ sĩ mang số báo danh 10 vẫn đứng trên sân khấu không nhúc nhích,

một lúc lâu vẫn chưa nghĩ ra lời thoại, cuối cùng bị nhân viên mời đi

xuống. Cô chạy khỏi hội trường, vừa đi vừa khóc.

Đây không phải

người đầu tiên bị mời xuống, nhưng càng nhiều người xuống thì không khí

trong hội trường càng trở nên khẩn trương hơn.

Ở đây không có

giám khảo, tất cả đều được ghi hình lại rồi truyền đến phòng bên cạnh,

giám khảo sẽ đánh giá, chấm điểm đối với phần biểu diễn của thí sinh ở

một nơi nào đó. Không nhìn thấy mặt ban giám khảo, kỳ thật ở khía cạnh

nào đó, cũng là một loại áp lực.

Không nhìn thấy giám khảo tức

không biết giám khảo là cái người như thế nào, thích cách biểu diễn ra

sao. Biểu diễn xong, áp lực không giảm bớt mà lại càng lo lắng, vì không biết cuối cùng kết quả của mình sẽ ra sao, diễn có đạt yêu cầu hay

không.

Buổi casting này cũng như một cuộc chiến về tâm lý. Những

người chưa bị gọi cho dù đã nghĩ được một kịch bản độc đáo hoàn mỹ,

nhưng nếu người ngay trước mình diễn đúng cảnh đó thì tất cả cũng như

không. Kiểu áp lực vô hình này để thử thách những người có mặt ở đây,

như Cố An Kỳ đã nói —— vòng casting đã bắt đầu ngay từ khi mọi người

bước vào đây.

Không chỉ duy nhất Cố An Kỳ chú ý tới điểm này mà

Nhâm Tĩnh Thu và Đường Tâm Tâm dường như cũng nhận ra. Số báo danh của

Nhâm Tĩnh Thu và Đường Tâm Tâm coi như cũng có lợi thế, một người số 18, một người số 24. Ở đây trừ Cố An Kỳ, Đường Tâm Tâm, Nhâm Tĩnh Thu cùng

người lên thi đầu tiên, đa số đều hoảng loạn, không biết làm sao.

Cố An Kỳ cười nhẹ, không phải cô máu lạnh mà trên thế gian này vốn chỉ có

cạnh tranh, thích giả sinh tồn*. Áp lực như vậy mà không vượt qua được

thì coi như hết, dù sao vị trí người đại diện quảng cáo của “Octavia”

chỉ có một mà thôi.

(*thích giả sinh tồn: kẻ thích nghi được thì tồn tại)

“Số 18”

Nhâm Tĩnh Thu từ từ đứng dậy bước lên sân khấu, Cố An Kỳ chú ý dáng điệu đi

đứng của cô, biết giờ phút này cô vô cùng tự tin. Cô trong lúc vô ý đã

bộc lộ khí tràng*, chuẩn bị nghênh chiến . Ừ, xem ra sẽ rất đáng xem.

(*khí tràng : phong thái và khí chất đặc biệt ! (Ngày nay, giới trẻ Trung

Quốc đại lục thường sử dụng từ 气场 để khen ngợi một con

người rất có cá tính, có phong thái và khí chất đặc biệt)

Nhâm

Tĩnh Thu là một người mà Cố An Kỳ rất thích, tính tình ngay thẳng, không so đo lòng dạ hẹp hòi. Lần trước ở bữa tiệc của Tô Dật Phàm cô cũng đã

nhìn thấy Nhâm Tĩnh Thu, ấn tượng về cô ấy vẫn rất tốt. Xem ra vòng

casting đầu tiên này cô ấy sẽ không thất bại đâu, Cố An Kỳ cười nhẹ.

“Bắt đầu!” Nhân viên hô.

Nhâm Tĩnh Thu từ từ nhắm lại mắt, khe khẽ hát: “Nhẹ nhàng nhâm nhi nước táo

anh vẫn thích, vị chát hòa quyện với ngọt ngào, giống như lúc chúng ta

bên nhau, có lẽ có cãi nhau, nhưng em luôn biết, em muốn được nắm tay

anh mãi mãi…”

Nhâm Tĩnh Thu khẽ hát, sau khi hoàn thành bài hát

thì xuống khỏi sân khấu. Không thể không nói, cô là người vô cùng thông

minh, cô không phải diễn viên, diễn xuất không phải sở trường của cô. Vì vậy cô nghênh ngang tị đoản*, hát bài hát về tình yêu trung học say

đắm, ngây ngô mà mang theo một chút hồn nhiên. Giọng ca nhẹ nhàng như

đang có ảo tưởng rất đẹp về tương lai, như đang nhớ về người yêu, giọng

hát nhẹ nhàng nhưng triền miên.

(*nghênh ngang tị đoản: phát huy điểm mạnh của mình và tránh đi những điểm yếu)

Cảm giác rất nhẹ nhàng … Cố An Kỳ nhắm mắt lại, bên tai dường như vẫn vọng lại giọng hát của cô ấy.

Cố An Kỳ không chú ý những màn biểu diễn phía sau lắm, cho đến khi tới lượt Đường Tâm Tâm.

“Số 24!”

“Vâng!” Đường Tâm Tâm đầy tự tin lên sân khấu.

“Bắt đầu!”

Đường Tâm Tâm vẫn giữ nguyên khuôn mặt tươi cười, chẳng qua cảm giác hình như đã có sự thay đổi. Đường Tâm Tâm hát ca khúc về tình yêu mới nhất nhưng chỉ hát hai câu, giọng hát cô nhẹ nhàng mà hạnh phúc.

Bất luận

ai đang yêu đều thích hát những bài ca vui vẻ sôi động, mà hát ca khúc

mới nhất chứng tỏ cô là người hay chú ý tới xu hướng giới trẻ.

Nhìn người xem ngồi dưới, cô nghiêng đầu, mím môi, nhìn bản thân trong gương rồi cười xấu hổ, dường như đang nghĩ đến cái gì đó rất ngọt ngào.

Cười khẽ, cô vỗ vỗ mặt, hình như đã khôi phục sắc mặt ban đầu. Cuối cùng cô như có như không sửa sang lại quần áo trên người.

Đường Tâm Tâm diễn một cô bé trang điểm trước khi ra khỏi cửa, đang sửa sang

lại quần áo. Cô cũng là người thông minh, trong lúc đang chỉnh sửa lại

quần áo, thỉnh thoảng lại đổi tư thế, tạo dáng đẹp nhất. Giống như lời

nói của nhân viên lúc ban đầu, cô đang “Thể hiện mặt tốt nhất của mình”.

Theo ấn tượng của Cố An Kỳ với Đường Tâm Tâm thì cô chính là mỹ nữ gợi cảm

có khuôn mặt thiên sứ đáng yêu, cô thể hiện rất nhiều phong cách tuy

không rõ ràng, nhưng lại hoàn toàn phô bày dáng người hoàn mỹ của cô.

Cố An Kỳ gật gật đầu, Đường Tâm Tâm “Diễn” khá tốt, cũng rất chi tiết. Cái chính là cô có sử dụng đến mỹ phẩm.”Octavia” hãng mỹ phẩm, đương nhiên

nếu dùng tới thì sẽ được cộng thêm không ít điểm. Chẳng qua… khuyết điểm lớn nhất của cô là sự diễn xuất…

Cố An Kỳ cười khẽ , lắc lắc đầu.

Sau đó lại một nghệ sĩ lên sân khấu, những cảnh có thể dùng gần như đã hết. Những người có số báo danh phía sau cũng càng ngày càng nôn nóng, người ngồi bên cạnh Cố An Kỳ có lẽ không chú ý, vì cô ấy quá khẩn trương nên

đổ rất nhiều mồ hôi, khuôn mặt tỉ mỉ trang điểm cũng bị nhòe hết.

Cố An Kỳ từ từ nhắm mắt, dùng tai lắng nghe âm thanh, dùng mũi ngửi mùi

trên sân khấu, muốn lĩnh hội được những cảm giác mà mắt nhìn không tới,

sờ không được. Dung hợp với sân khấu, với hoàn cảnh mới có thể sáng tạo

ra nhân vật mà cô muốn.

Sân khấu, là nơi rất huyền diệu.

Sân khấu, cũng là nơi rất thực tế.

Chỉ có người tin vào sân khấu thì mới được sân khấu công nhận.

Chỉ cần cô có thể nắm bắt được cảm giác, hiệu ứng của sân khấu thì kết quả sẽ rất tốt.

Cố An Kỳ ngồi dưới hội trường, đột nhiên giương môi. Cô nghĩ, cô đã tìm thấy cảm giác đó rồi.

“Số 68!” Cố An Kỳ tháo dây buộc tóc trên đầu xuống, cầm số báo danh trong tay đi lên sân khấu.

Nhâm Tĩnh Thu nhíu mày nhìn Cố An Kỳ đang đi lên, giống như Cố An Kỳ có thể

cảm giác được cô thay đổi, cô cũng có thể cảm nhận được Cố An Kỳ không

giống như trước. Cô có thể cảm nhận được sự tự tin của Cố An Kỳ là phát

ra từ bên trong, cùng với… khí tràng như có như không.

Khí tràng

nghe có vẻ mơ hồ, kỳ thật đó chỉ là một cảm giác, một sức hấp dẫn cá

nhân. Trên người nghệ sĩ kỳ cựu luôn mang theo cảm giác như vậy, giống

như đem hormone phát tán vào không khí, dẫn tới người khác không thể

không chú ý tới cô.

Cố An Kỳ không giống những nghệ sĩ khác đứng

giữa sân khấu, mà cô đứng ở một góc tập trung ánh sáng. Rõ ràng đèn tập

trung ở giữa sân khấu nhưng kì lạ là, ánh mắt của cô lại không tự chủ

được đặt ở trên người Cố An Kỳ.

Cố An Kỳ dường như có ma lực có

thể khiến người ta tạm thời quên mất chuyện mình định làm, hai mắt chỉ

nhìn chằm chằm vào cô, những người khác chỉ làm nền.

Nhâm Tĩnh Thu nhíu mày, xem ra Cố An Kỳ cũng không phải người đơn giản.

“Bắt đầu!”

“Ha…” Cô uể oải ngáp, khịt khịt mũi như đứa trẻ vừa tỉnh dậy chưa tỉnh táo.

Mái tóc dài như rong biển do Cố An Kỳ cố ý vò loạn nên rối tung, giống

như vừa rời giường chưa kịp rửa mặt chải đầu.

“Xèo xèo xèo…” Vài tiếng động vang lên, lúc mọi người còn đang đoán đó là âm thanh gì thì phía trong lại vang lên “Bụp bụp “.

“A…” Cố An Kỳ đột nhiên lui về sau vài bước, dường như bị tiếng nổ tung làm

cho hoảng sợ. Cô cẩn thận tiến lên trước, nhẹ nhàng lật trứng lại.

Cô vừa tiến vừa lùi, bước chân hỗn loạn, hơn nữa còn thường xuyên trộm

nhìn thứ gì đó bên cạnh, khiến người ta cảm giác được cô là người mới

học làm trứng ốp lếp.

Không ai chú ý, Cố An Kỳ di chuyển ngày

càng gần với vị trí dưới ánh đèn, bất tri bất giác*, Cố An Kỳ đã rời

khỏi chỗ cũ để đứng dưới sân khấu. Nhìn cách diễn của cô rất khó cảm

giác được thời gian biến hóa. Mặc dù Cố An Kỳ không làm quá nhiều động

tác, nhưng mỗi một động tác đều có cái thú vị riêng của nó.

(*bất tri bất giác: Có hai nghĩa: 1) Thuận theo lẽ tự-nhiên mà không cần dùng đến ý-trí. 2) Không có tư-tưởng kế-hoạch sẵn mà thình-lình bị động

trong một thời gian.)

Cô di chuyển từ tấm màn đen sang ánh đèn, tỏ vẻ thời gian trôi qua…

Từ khi trời cờn tờ mờ sáng đến khi mặt trời lên cao…

“Hắc hắc, rốt cuộc cũng làm xong .” Cô lén cười mang theo vài phần đắc ý, dường như mệt mỏi lúc trước cũng tan biến.

“Đinh… Đinh…” Cô kinh ngạc hoảng hốt, nhanh chóng làm nốt món ăn. Hai chân

cũng chạy về phía trước, miệng không ngừng hô: “A… sách của tôi… Laptop… Quần áo… Còn có… A a a… Đâu hết rồi chứ!”

Cô ở trong một góc

không hề xuất hiện, nhưng từ giọng nói khẩn trương của cô mọi người nghe ra bây giờ cô đang nhảy lên nhảy xuống trong phòng tìm đồ, khiến người

ta buồn cười.

Cuối cùng khi cô đi ra, tóc được buộc thành đuôi ngựa nhỏ, sau khi cầm lấy hộp cơm trên sân khấu, chạy đi.

Biểu diễn kết thúc, cô cúi nửa người rồi đi xuống sân khấu.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Siêu Sao Trở Lại
Chương 83

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 83
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...