Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 13

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cố An Kỳ nhanh nhẹn bước lên sân khấu, ngồi ở trên ghế, ánh mắt cô nhìn Diệp Lâm có ý bảo có thể bắt đầu.

“Bắt đầu!”

Vừa dứt lời, hai tay Cố An Kỳ đã dần dần nâng lên, đưa thành một góc ngang. Tuy nói là không có điểm tựa, nhưng cơ thể của cô dường như được thả

lỏng ra, có vẻ như ở dưới đôi tay ấy có một cái bàn chống đỡ. Tay trái

chống đầu, các ngón tay bên bàn tay phải cứ thủ sẵn trên mặt bàn, nhìn

có vẻ tùy ý nhưng nếu nhìn kỹ thì sẽ phát hiện mỗi lần cô dừng gõ lại

cách “mặt bàn” một khoảng như nhau.

“Hửm?” Tô Dật Phàm nhíu mày, nữ sinh này biểu diễn thật có ý.

Hai chân lúc ngồi thẳng lại đổi chéo nhau, dạng vẻ dường như không thể kiên nhẫn nữa. Hai mắt hướng về phía những người ngồi xem dưới khán đài, tựa hồ như thấy phục vụ đang đưa đồ ăn đến đi qua phía họ, tần suất ngón

tay gõ mặt bàn càng lúc càng nhanh.

“Này, lẩu cay với cơm trắng

của tôi đã xong chưa?” Giống như là không thể nhịn được nữa, Cố An Kỳ

đập mạnh một cái lên bàn, hô to một tiếng.

Khoảng năm giây sau,

cô như nghe được cái gì đó mới thả lòng tư thế ngồi, bắt đầu lấy chiếc

đũa, một bên gỡ “đũa” một bên bất mãn than thở: “Cắt, đã không mang đồ

ăn lên sớm nên phải hét lên thôi.”

Xé mở bao đũa, lấy ra chiếc

đũa, Cố An Kỳ không đạm bạc được như Tạ Vũ, chỉ một số động tác nhỏ ấy

thôi mà đã gây ra những tiếng động lớn, trong nháy mắt động tác tách đũa của cô khiến người ta mơ hồ nghe thấy tiếng “cạch” vang lên.

Ước chừng không lâu thức ăn như được đưa tới. Cố An Kỳ vui vẻ mở miệng “a” một tiếng, không nói hai lời làm động tác ăn cơm.

Tô Dật Phàm càng xem cô biểu diễn càng cảm thấy kinh ngạc. Cô rõ ràng làm

động tác giữa không trung nhưng bản thân như lại có thể nhìn thấy chiếc

bát cơm và cái thìa kia.

Ăn cơm xong rồi, lúc này cô mới gắp lên mấy thứ gì đó trong nồi lẩu đưa vào bát, bắt đầu và từng miếng to.

“Uhm… Khụ khụ!” Tựa như ăn phải vị cay, vì cay quá cô liền sặc vài tiếng, lại lấy cơm bỏ vào miệng. Còn vươn tay mò cái gì đó bên cạnh để lau mũi,

lau nước mũi.

Cứ như vậy tới tới lui lui vài lần, mặt của cô cũng vậy mà bắt đầu đỏ, mồ hôi trên người cơ hồ nổi lên. Cở lớp áo khoác bên ngoài ra, cô lại tiếp tục ăn cơm.

Diễn như thế nhưng lại có thể

diễn đến mức cả người sinh ra phản ứng bản năng với vị cay sao? Cô thật

sự là huấn luyện sinh của Đông Phong? Mà chưa bao giờ được lên sân khấu

lần nào? Tô Dật Phàm nâng chiếc cằm góc cạnh rõ ràng của anh lên, nhìn

thật sâu vào Cố An Kỳ, dường như muốn nhìn xuyên thấu cô.

Cho đến khi kết thúc, Cố An Kỳ mới thõa mãn ợ một cái, hơi : “Phục vụ, tính tiền.”

“Thái Nhược Lâm, lời bình của em về màn diễn vừa rồi của Cố An Kỳ!” Diệp Lâm

xem Cố An Kỳ biểu diễn xong, mở miệng hỏi cảm nghĩ của Thái Nhược Lâm.

Thái Nhược Lâm sắc mặt vừa xanh lét vừa trắng bệch, trông rất khó coi: “Cố An Kỳ, cô ấy diễn tốt… Tốt lắm …”

“Tốt chỗ nào?” Diệp Lâm mặt không chút thay đổi hỏi. “Không phải chỉ là một

câu tốt lắm, không phải một câu khái quát như thế. Diễn không phải là

trò đùa.”

Thái Nhược lâm mặt mày đỏ bừng, móng tay xinh đẹp đâm

sâu vào thịt nơi bàn tay. Từ khi nào cô có được cái đãi ngộ này chưa?

Diệp Lâm rõ ràng đang gây khó dễ cho cô.

Cô cắn chặt môi dưới, nhẫn nại nói: “Chi tiết được Cố An Kỳ xử lí rất tốt, sân khấu nhuộm đẫm năng lực.”

“Bây giờ em còn cảm thấy mình diễn được so với cô ấy chứ?” Diệp Lâm nói

chuyện không vòng vo, nói thẳng, đánh vào vấn đề Thái Nhược Lâm không

mong muốn nhất.

“…” Thái Nhược Lâm xấu hổ và giận dữ không chịu

được, may là được cho đi xuống chỗ, nếu không mọi người có thể nhìn thấy cô vì quá phẫn nộ mà khuôn mặt méo mó. Cả người cô tức giận nhưng phải

nén nhịn cho qua, nói không nên lời.

“Về chỗ đi!” Diệp Lâm mặt

không chút biến sắc nhìn cô một cái, không đợi cô trả lời mà hạ màn.

‘Người nào có nhiều trình độ, chính mình là người rõ nhất, không cần

phải luôn thấy người khác giỏi mà ghen tỵ với họ.”

Thái Nhược Lâm nghe nói vậy, bước chân lại nhanh hơn vài phần, chạy nhanh tới chỗ của

mình, sắc mặt tức giận đến trắng bệch. Vốn muốn nhỏ vài giọt nước mắt,

nhưng lại nghĩ tới Diệp Lâm là người trong nghề, trước mặt cô ấy mà múa

diễn, căn bản chính là múa đao trước mặt quan công. Không có cách nào

khác, cảm động với cô chỉ là việc nhỏ, bị vạch trần mới là điều to lớn.

Cố, An, Kỳ! Thái Nhược Lâm cắn răng, nhìn lạnh nhạt Cố An Kỳ đứng thẳng, ánh mắt phẫn hận.

Cố An Kỳ cũng chỉ thấy như thường, hơi hơi nghiêng đầu, liếc xéo lại Thái

Nhược Lâm. Thái Nhược Lâm hẳn không dự liệu được Cố An Kỳ lại nhạy cảm

như thế, cảm thấy nhất thời bị cô phóng ánh mắt kinh ngạc về phía mình

mà cả kinh, nhanh chóng thu người lại, tiếp tục ra vẻ đáng thương.

Diệp Lâm lại hô vài cái tên, Cố An Kỳ rất nhanh trở về chỗ ngồi của mình.

“Cô diễn rất tuyệt!” Tô Dật Phàm đột nhiên mở miệng.

“Cảm ơn.” Cố An Kỳ không ngờ anh lại cùng cô nói chuyện, trong một lúc nhất

thời sửng sốt. Sau lại thấy không cùng anh nói gì nữa, dù sao cô cũng

không phải loại người thân thiện.

Tô Dật Phàm nhìn bộ dạng ngây

người của cô, trong lòng kìm không được vài phần tươi cười. Thật không

nghĩ tới cô cũng bị dọa đến ngây ngốc như lúc này.

Chương trình

học rất nhanh đã xong. Cuối cùng Tô Dật Phàm cũng bước lên bục. Nhưng

không biểu diễn gì, ngược lại chỉ là nói mấy câu động viên hậu bối cố

gắng. Cố An Kỳ nghe những lời này, lời anh nói dường như có chỗ quen

tai, hơi có cảm giác rập khuôn. Nhưng những người khác lại không cảm

thấy như vậy, họ cảm thấy Tô Dật Phàm thật tình khuyên bảo, cổ vũ họ.

Trên người dâng trào ý chí chiến đấu như bị kích thích rồi đứng lên,

dường như có thể biến thành lửa bốc cháy hừng hực.

Cố An Kỳ nhìn bộ dạng đánh gà của những người xung quanh, nhịn không được mà nổi hết cả da gà.

Khóa học kết thúc, Tô Dật Phàm lại bị một nhóm “hậu bối” nhiệt tình giữ lại, ký không ít tên. Thoáng nhìn bóng dáng Cố An Kỳ nhanh chóng rời đi,

khóe miệng thản nhiên nhếch lên.

“Thế nào? Hậu bối của lớp diễn được không?” Âu Dương Thừa nhìn Tô Dật Phàm đi vào văn phòng, nhịn không được trêu chọc nói.

“Cũng được.” Tô Dật Phàm cười cười, trong đầu hiện lên hình ảnh Cố An Kỳ biểu diễn vừa rồi, lại nói thêm. “Không hề thiếu những mầm non tốt.”

“Hả? Khó mà thấy cậu đề cao đấy nhé.” Âu Dương Thừa nheo nheo đôi mắt như hồ ly. “Có người nào có thể cho cậu nhớ rõ tên thế?”

Tô Dật Phàm cười mà không nói.

“Thái Nhược Lâm…? Tạ Vũ Phỉ…? Hay là Cố An Kỳ?” Âu Dương Thừa nhìn Tô Dật

Phàm vẫn có vẻ mặt cười cười, không khỏi bại trận. Người này ngay cả

việc nhỏ như vậy cũng không lộ ra, thật không thú vị. Bĩu môi, anh nhàm

chán ngồi vào ghế trên.

“Lần này sao lại đột nhiên muốn về?” Âu Dương Thừa miễn cưỡng hỏi.

Tô Dật Phàm liền gỡ nụ cười xuống, sắc mặt trầm xuống nói: “A Thừa, tớ

đang nghĩ muốn cậu giúp tớ việc này. Tớ muốn biết Lâm Huyên Di ra đi như thế nào?”

Âu Dương Thừa ngả người vào ghế, vừa muốn mở miệng, Tô Dật Phàm liền đánh gãy lời anh, còn nhìn thẳng vào hai mắt anh: “Không

muốn nói cho tớ đáp án sao, tớ phải biết chân tương sự thật.”

Âu

Dương Thừa im lặng một lát, không nói gì, ngón tay cứ một chút lại gõ

mặt bàn. Nhìn tờ báo có tiêu đề “lễ tang của siêu sao Lâm Huyên”, anh

không khỏi nhíu mày, Tô Dật Phàm quả thật vì cô ấy mà trở về sao?

“Tớ là thương nhân, cậu có biết…?”

“Làm công miễn phí một năm.” Tô Dật Phàm không chút do dự nói, coi như đã tiến lên phía trước thì phải chuẩn bị tốt.

“Đồng ý!” Âu Dương Thừa lại nheo đôi mắt hồ ly của anh. “Cậu cũng vừa trở về, mệt mỏi thì đi trước nghỉ ngơi đi. Một tuần sau thì bắt đầu làm.”

“Được!” Tô Dật Phàm gật đầu, đi ra khỏi văn phòng Âu Dương Thừa.

Âu Dương Thừa nhìn bóng Tô Dật Phàm không khỏi thở dài, lắc lắc đầu, lấy tờ báo cất đi.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 13
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...