Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 23

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cái khả năng lật mặt này thực sự là lợi hại. Lâm Hạc Quần vừa nghe Diệp Y Dung nói như vậy, tức giận đến nỗi mặt đều đỏ bừng, vậy mà đám phóng viên phía dưới như cố tình, không sợ chết hỏi một câu: “Đạo diễn Lâm, anh thấy cô Diệp Y Dung đây thế nào?”

“Diễn còn chưa diễn, tôi biết sao được?” Trọng giọng nói có phần cứng nhắc lạnh lùng mà ai cũng nghe ra. Thật ra, Lâm Hạc Quần gặp chuyện như thế này không mắng chửi, đã là nhẫn nhịn lắm rồi, nếu không phải do anh ta còn tình người, hẳn đã sớm phẩy tay áo bỏ đi.

Khuôn mặt tươi cười của Diệp Y Dung cứng đờ, ngoan ngoãn ngậm miệng, không nói gì nữa.

“Cố An Kỳ, hình tượng mà cô vừa mới diễn là một học sinh giỏi ngoan ngoãn, sao bây giờ lại đột nhiên nhận diễn vai Ôn Bội Quân, một nhân vật tàn nhẫn như vậy, liệu có thể thích ứng được hay không? Cô có lo lắng với diễn xuất của mình không?”

“Thực sự mà nói, tôi cảm thấy Ôn Bội Quân không thể bị xem là một nhân vật tàn nhẫn, có những hành động như vậy, chỉ là do cô ấy luôn để cảm xúc che giấu trong lòng, và từ đó tạo thành thói quen lấy thủ đoạn mạnh mẽ để bảo vệ chính mình mà thôi.” Cố An Kỳ thật tâm nói, “Tôi vô cùng cám ơn nhà sản xuất, đã cho tôi cơ hội để đảm nhiệm diễn vai nhân vật sắc sảo này, và tôi cũng rất hy vọng mình có thể khiến cho nhân vật Ôn Bội Quân trở nên chân thật nhất. Mong rằng có thể mang đến cho mọi người một Ôn Bội Quân giống với chính con người cô ấy.”

Sắc mặt Diệp Y Dung tối sầm, khuôn mặt thoắt đen thoắt xanh, lớp trang điểm tinh xảo cũng không thể che giấu sự khó chịu trên mặt. Sau khi tuyên bố họp báo đã chấm dứt, cô nhiều lần cúi đầu tỏ vẻ lễ phép với Lâm Hạc Quần, nhưng đối phương dường như không có cảm xúc gì, mỗi lần đều liếc mắt lại lạnh lùng, làm cho cô lạnh xương sống.

Anh ta không nói về diễn xuất của cô như thế nào, ngược lại khen ngợi Cố An Kỳ, chờ mong một “Ôn Bội Quân” của cô ta. Sau khi buổi họp báo này được phát sóng, người nào không biết chắc còn tưởng rằng Cố An Kỳ kia là diễn viên chính, còn cô chỉ là một nhân vật phụ để phối hợp làm nền chứ đùa!

Cô không cam lòng, không phục một chút nào! Vì sao Cố An Kỳ lại có Lâm Hạc Quần và Trịnh Văn Quân ủng hộ? Vì sao mọi người đều vây quanh bên cô ta? Rõ ràng Diệp Y Dung cô hiện tại danh tiếng cao hơn cô ta một bậc, mặc dù chưa theo kịp Trịnh Văn Quân, nhưng cũng coi như là một ngôi sao mới nổi. Cố An Kỳ cô ta chỉ là chính là một diễn viên hạng ba, tại sao? Tại sao? Tại sao???

“Choang…”

Loảng xoảng một tiếng, đồ trang điểm trên bàn bị cô gạt hết xuống sàn, vung vãi khắp nơi.

“Cố, An, Kỳ, cô chờ đấy!” Diệp Y Dung gằn từng tiếng, nghiến răng nghiến lợi nói, ánh mắt âm tàn giống như ác quỷ từ trong địa ngục ra, khiến cho ai nhìn thấy đều vô cùng kinh hãi.

Diệp Y Dung gia nhập khiến cho kế hoạch sớm dự định đều đổ xuống sông xuống biển, phải thay đổi lại toàn bộ. Ban ekip lại phải tốn thêm một tuần nữa để đi đặt lại trang phục cùng với quay trailer cho phim, ngày chính thức quay phim, tính na ná ra cũng phải đến tuần sau.

Vài ngày đầu, chủ yếu là cảnh ân oán của thế hệ trước, cách mấy hôm sau mới tới cảnh của đám người Diệp Y Dung. Nhưng Cố An Kỳ lại là ngoại lệ, cô một mình diễn hai vai, một là Ôn Bội Quân, hai chính là mẹ của Ôn Bội Quân —— một nữ nhân vật vì yêu mà phát điên. Hôm nay vai mẹ Ôn Bội Quân cần cùng diễn với một đứa nhỏ, cho nên cô phải sớm đến trường quay để báo danh.

Cố An Kỳ tới hơi sớm, ngồi trên ghế của mình một lúc, đột nhiên cô trông thấy hai đứa nhỏ đang bị nhân viên trang điểm lôi đi hóa trang.

Cái cô bé kia diễn vai lúc còn nhỏ của nữ nhân vật chính “Lưu Chân Chân”, đồng thời chính là Chu Mẫn Mẫn – ngôi sao nhỏ tuổi của “Công ty Giải Trí Châu Á”, đã từng diễn qua vài bộ phim truyền hình, được coi là có kinh nghiệm hơn nhiều so với những đứa trẻ cùng lứa. Cô bé trong lúc hóa trang ngồi dựa vào ghế tựa, nhắm mắt lại, để cho nhân viên trang điểm tùy ý đánh má hồng, kẻ viền mắt, giống như một đại gia nhỏ tuổi đã thành thói quen từ sớm.

Mà cô nhóc còn lại, người diễn vai Ôn Bội Quân hồi bé, là một diễn viên mới, Cố An Kỳ đã từng gặp qua ở “Đông Phong”, hình như cô nhóc là người của “Đông Phong”. Có lẽ đây là lần đầu tiên cô bé đóng phim nên người hơi cứng ngắc. Đôi tay nhỏ bé bụ bẫm trắng nõn không ngừng xoa xoa vào nhau, một đôi sáng ngời ánh mắt cũng thường lén lút quan sát các nhân viên đi tới đi lui, cả người có vẻ vô cùng bất an, cực kì căng thẳng.

“Cô bé, có phải em chính là Đào Tiểu Mễ không? Chị là Cố An Kỳ, chúng ta đã từng gặp nhau trong công ty.” Cố An Kỳ tiến lên vài bước, ngồi xuống bên cạnh Tiểu Mễ.

“A!” Tuy Cố An Kỳ cô khi nói đã dùng thanh âm nhẹ nhàng nhất, nhưng Đào Tiểu Mễ vẫn bị dọa cho hoảng, theo phản xạ có điều kiện đứng bật dậy, căng thẳng nói, “Em chào chị An Kỳ!”

“Đừng căng thẳng như thế, ngồi xuống đi.” Cố An Kỳ cười cười, kéo Tiểu Mễ ngồi xuống, “Lần đầu tiên đóng phim sao?”

“Vâng…” Cô bé gật gật đầu, ấp úng không dám nhắc lại, đôi tay trắng bụ bẫm lại bắt đầu ngược đãi chiếc váy tội nghiệp.

“Em lo rằng mình sẽ diễn không tốt đúng không?”

“Vâng.” Đào Tiểu Mễ bị nói trúng tim đen, không nói được gì, cúi đầu thấp xuống. Nhìn qua thấy vô cùng căng thẳng, đôi taynắm chặt lấy vạt áo, không thả ra.

Cố An Kỳ nhìn ra sự lo lắng của cô bé, nhẹ nhàng xoa xoa cái đầu bé nhỏ, không nói những lời an ủi nữa, ánh mắt chợt nhìn đến phần kịch bản của Đào Tiểu Mễ đang mở ở bên, cô phát hiện ra bên trong có rất nhiều ghi chú, hầu hết đều là chữ của Tiểu Mễ, cô bé đều đánh dấu hết, còn có rất nhiều ghi chú.

Một lần nữa, Cố An nhìn Đào Tiễu Mễ đang cúi đầu im lặng, khóe miệng hiện lên một nụ cười thản nhiên, đứa bé này, tuy rằng bây giờ còn thẹn thùng, nhưng lại rất cố gắng, không phải không thể trở thành siêu sao.

Đang định nói cái gì đó thì lại bắt đầu chuẩn bị tới lúc chính thức quay phim. Cố An Kỳ ngồi xổm xuống, nhìn thẳng Đào Tiểu Mễ: “Đừng lo lắng, cứ bình tĩnh, lát nữa cứ theo biểu hiện của chị mà diễn theo.”

“Chuẩn bị!” Vào đúng lúc chuẩn bị quay, Cố An Kỳ lôi Đào Tiểu Mễ đi vào Ttrường quay, đứng vào vị trí đã được định sẵn, chờ bắt đầu bấm máy quay.

“Action!” Thư kí trường quay bắt đầu bấm máy.

Cố An Kỳ quay người lại, nhẹ nhàng gọi: “Bội Quân…”

Không đợi Đào Tiểu Mễ có phản ứng, cô lại bắt đầu mở miệng: “Có còn nhớ con từng hỏi mẹ, vì sao lại trồng toàn bộ sân trong là hoa hồng trắng không?”

Cố An Kỳ nói xong lẳng lặng chờ, dịu dàng nhìn lại đào tiểu mễ, ánh mắt màu cà phê nhìn Tiểu Mễ chăm chú.

“Có ạ!” Đào Tiểu Mễ như bị Cố An Kỳ mê hoặc, mơ màng gật đầu, trong mắt còn có chút mơ màng.

“Hoa hồng trắng, chính là loài hoa tượng trưng cho tình yêu thuần khiết, nhưng, chính thứ tình yêu hồn nhiên đó cũng mang theo nhiều thứ nữa, như là gai sẽ đâm vào tay làm xước tay, khiến cho tay chảy máu.” Đôi tay Cố An Kỳ dần nắm chặt lại, dùng sức nghiền nát thứ trong tay, như nó là một thứ khiến mình vô cùng hận, trong tay, cánh hoa hồng rơi lả tả xuống. Tay nàng bị đâm vào liền tràn đầy máu tươi, nhưng khuôn mặt vẫn mang vẻ bình thường từ lúc nãy, đôi mắt không tiêu cự nhìn ra xa, không có một biểu hiện đau đớn nào giống với người bị đâm thủng bàn tay…

Đào Tiểu Mễ nhìn thấy liền hoảng sợ, thấy bàn tay Cố An Kỳ bị gai đâm tràn đầy một màu đỏ tươi, vội vàng vọt qua, hét lên: “Mẹ, tay mẹ… tay mẹ chảy máu!”

“Máu?” Cố An Kỳ ngỡ ngàng nâng tay lên nhìn, thấy máu đọng lại một chút trên bông hoa trắng đã bị nghiền nát, dần khiến cho bông hoa kia ngấm màu đỏ trên cánh hoa.

Đào Tiểu Mễ nhìn Cố An Kỳ có những biểu tình điên cuồng, bị dọa đến ngây người, trong đầu trống rỗng.

“Mẹ, me đợi con, phải đợi con, con đi lấy băng.” Cô bé bật dậy, nói xong liền chạy lên trên tầng.

Cố An Kỳ nhìn bóng lưng nàng rời đi nở nụ cười, cười đến mức cực kỳ khoa trương, cơ hồ sắp phát nghẹn. Như điên dại vừa chạy đến bụi hoa hồng trước mặt vừa hát ca khúc “Hoa Hồng Trắng” mà cô yêu thích nhất.

“Tôi không cần hoa hồng đỏ giống như ngọn lửa bùng cháy, thiêu đốt mọi đam mê tình yêu.

Chỉ cần hoa hồng trắng giống như tình yêu thuần khiết, trắng noãn không tì vết, lẳng lặng tỏa hương thơm ngát.

Cùng người làm bạn đến giai lão, xem ánh chiều tà nhuộm đỏ bầu trời.

Người tặng tôi đóa hồng trắng đã khiến lòng tôi vĩnh viễn trói buộc, vĩnh viễn không đổi “

Vốn một ca khúc ấm áp như thế lại bị cô hát lên một cách bi thương. Thanh âm thê lương đứt quãng cứ quanh quẩn bên tai. Cô lảo đảo chạy về phía trước, trên đường bị hoa hồng đâm bị thương nhưng lại như không có cảm giác, si ngốc chạy về phía trước, dường như cứ làm vậy thì sẽ giúp cô tìm được người tặng đóa hồng trắng lúc trước vậy.

Đào Tiểu Mễ ngơ ngác nhìn cô, trong khoảnh khắc đó, nàng có cảm giác Cố An Kỳ sẽ bỏ cô mà đi, không kìm được vươn tay ra, muốn nắm lấy Cố An Kỳ. Hô lớn: “Mẹ!”

“Cắt! Cảnh tiếp theo.”

Cảnh đầu tiên Đào Tiểu Mễ được Cố An Kỳ giúp đỡ, chỉ diễn một lần liền được thông qua. Nhưng trong lòng cô bé vẫn cảm thấy ngỡ ngàng, chăm chú nắm lấy mép váy Cố An Kỳ không buông. Cố An Kỳ cảm thấy hơi buồn cười, không khỏi cười ra tiếng, vỗ vỗ đầu nhỏ của con bé.

“Chị An Kỳ, lúc nãy thật là chị chỉ đang diễn sao?” Đào Tiểu Mễ cả người còn chút run rẩy, con bé thật sự bị màn biểu diễn vừa rồi của Cố An Kỳ làm cho sợ hãi. Trong nhất thời không có tâm trạng nào mà đùa giỡn.

“Không phải diễn thì là gì chứ?” Cố An Kỳ cảm thấy buồn cười vuốt vuốt đầu nhỏ của nó “Um, chỉ là quay phim thôi, thật ra cũng không cần căng thẳng như vậy. Chỉ cần thả lỏng, đem tình cảm dung nhập vào đó là được thôi mà. Lúc nãy em diễn cũng không tồi.”

“Thế nhưng… Đây là nhờ chị An Kỳ chị dẫn dắt…” Đào Tiểu Mễ có chút rầu rĩ nói.

Cố An Kỳ không khỏi bật cười, thì ra đây chính là vấn đề mà cô bé vướng mắc.

“Nếu như em không có tài thì cho dù chị giúp thế nào cũng đều vô dụng.” Cố An Kỳ lắc đầu, “Chị chỉ có dụng ý giúp em hòa nhập vào cảnh quay, còn hiệu quả thế nào đều là do bản thân em cơ mà.”

“Nhớ kỹ cảm giác vừa rồi không? Khi quay phim, nhất định phải thả lỏng, phải hòa nhập bản thân vào trong cảnh quay, dùng con mắt của nhân vật mà em diễn mà nhìn thế giới này, cảm nhận mọi cảm giác của nhân vật đó, vui vẻ, phẫn nộ, đau thương. Cơ sở của bản thân em không tệ, chỉ cần em bỏ tật xấu là dễ căng thẳng đi, nhất định sẽ đem lại hiệu quả rất tốt.”

Đào Tiểu Mễ cái hiểu cái không gật gật đầu, vui vẻ cười toe toét. Chị An Kỳ vừa khen ngợi nó đấy! Khắc phục tật xấu dễ căng thẳng sao? Nó nhất định sẽ làm được.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 23
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...