Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Siêu Sao Trở Lại

Chương 86

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Cuối cùng Cố An Kỳ

cũng không có cầm bất cứ một bức thư nào từ phòng chứa đồ đi. Tuy rằng

lưu luyến không muốn bỏ lại, nhưng cô hiểu bây giờ điều cần làm nhất là

cố gắng hơn nữa, sự quan tâm của người hâm mộ có thể trở thành động lực

giúp cô đi tiếp, nhưng quá nhiều quan tâm sẽ làm cô bị cưng chiều, bị

làm hư.

Cô biết dụng ý của Chu Á Kiệt khi đặt đồ người hâm mộ tặng vào phòng chứa đồ, tuy trong phòng còn rất nhiều chỗ trống, nhưng

bây giờ năng lực của cô còn chưa bộc lộ hết, còn rất nhiều con đường

phải đi, phải hoàn thành. Cô hiểu rõ giờ đây cô chưa xứng được nhận

những thứ này, nhưng đợi đến khi cô xứng đáng rồi, cô chắc chắn sẽ mang

đi tất cả.

Cố An Kỳ ngồi trong quán cà phê lặng lẽ nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ, lắc nhẹ chiếc thìa, hơi rũ mắt.

“Chờ lâu chưa?”Một giọng nói đàn ông khàn khàn trầm thấp vang lên, Cố An Kỳ

giương mắt thấy người kia đeo kính râm, bên ngoài khoác một chiếc áo màu đen, cô mỉm cười lắc đầu, mời anh vào chỗ.

“Tiểu Bảo, sự tình em điều tra có tiến triển gì chưa?” Đợi anh ngồi vào chỗ cô mới hỏi.

“Có, chị, chuyện này tuy hơi khó giải quyết, nhưng vẫn kiếm được ít thông

tin.” Tiết Tiểu Bảo lấy một tập tài liệu màu nâu đưa cho Cố An Kỳ, “Dùng vài ‘Thủ đoạn nhỏ’ xâm nhập vào máy tính, xử lý bề mặt dây cáp. Vết cắt rất rõ, còn cố tình dùng một ít chất hóa học ăn mòn nữa nên chỉ cần có

người treo lên thì chắc chắn sẽ không giữ được lâu, dây bị đứt và rơi

xuống.”

“Thật không…” Cố An Kỳ vốn linh cảm có người động tay

chân, nhưng đến khi việc này thực sự bày ra trước mắt, lòng cô không

tiếp tục bình tĩnh được nữa, “Có thể điều tra được là ai không?”

“Cái này tốn chút thời gian, nhưng chắc sẽ không quá khó.” Tiết Tiểu Bảo vẻ mặt do dự, dường như muốn nói lại thôi.

“Có chuyện gì cứ nói thẳng đi, em cũng không phải mới biết chị ngày đầu tiên.” Cố An Kỳ cười nhẹ.

Sau khi trùng sinh, người duy nhất cô vẫn liên lạc, vẫn duy trì quan hệ chỉ có Tiết Tiểu Bảo. Tiết Tiểu Bảo là đứa em cô biết đời trước ở cô nhi

viện, nhưng tình cảm gắn bó không khác gì chị em ruột.

Tiết Tiểu

Bảo mở một văn phòng thám tử riêng, nổi tiếng rất nhanh, có nhiều kẻ chỉ điểm ngầm và sư giúp đỡ của anh sẽ dễ dàng tìm được chân tướng hơn. Lần trước người tung thông tin về Diệp Y Dung và đài truyền hình RD trên

mạng cũng là Tiết Tiểu Bảo.

Mặt khác, vì nghề nghiệp của Tiết

Tiểu Bảo không thể phô trương, vì vậy Cố An Kỳ chưa bao giờ nhắc tới anh với bạn bè trong giới. Bên ngoài rất ít người biết chuyện Lâm Huyên Di

quen biết Tiết Tiểu Bảo, cho nên khi cô tìm anh, không ai sẽ nghi ngờ

hoặc đoán ra quan hệ của cô và Lâm Huyên Di. Cho dù anh điều tra sự việc này cũng không khiến người ta nghi ngờ.

Đối với Tiết Tiểu Bảo,

Cố An Kỳ vô cùng tin tưởng, nếu phải chọn một người trên thế giới này

không bao giờ phản bội cô, cô tin tưởng cô chắc chắn sẽ chọn Tiết Tiểu

Bảo.

Như trước đây cô vẫn che chở cho Tiết Tiểu Bảo thì sau khi trưởng thành, Tiết Tiểu Bảo lại chọn bảo vệ cô.

“Chị, chị…” Tiết Tiểu Bảo cắn chặt răng, dứt khoát mở miệng, “Chị có biết lần này điều tra sự việc ở vách núi không chỉ một mình chị mà còn người

khác hay không?”

Với tư cách là thám tử, Tiết Tiểu Bảo lúc này có thể nói là đã phạm vào điều tối kỵ vì Cố An Kỳ, vốn nhiệm vụ được ủy

thác không được nói ra miệng, chỉ được giữ ở trong lòng. Nhưng nếu so

sánh nghề thám tử và chị, anh vẫn chọn chị.

“Còn có người khác đang điều tra à?” Cô nhíu nhíu mày, không rõ đối phương là địch hay bạn.

“Đúng, một thời gian trước, một người quen biết với đồng nghiệp em cũng đến

chỗ em muốn tìm kiếm thông tin, nghe nói là người giàu có, tốn không ít

tiền muốn tìm hiểu việc này.” Tiết Tiểu Bảo một năm một mười nói.

“Có thể giúp chị để ý xem đó là ai không?” Cố An Kỳ nhíu lại mày.

“Không cần chị nói em cũng để ý rồi .” Tiết Tiểu Bảo dừng một chút, do dự nói, “Chị Huyên Di, chị thật không muốn nói cho Kiều Trí Viễn sao? Anh ta

sắp bị Hứa Toa Toa cướp đi rồi.”

Tiết Tiểu Bảo vốn không định

nói, nhưng cuối cùng không thể nhịn được nữa, anh vẫn coi Kiều Trí Viễn

là anh rể vì Kiều Trí Viễn rất thương yêu Lâm Huyên Di, cũng giúp đỡ Cố

An Kỳ rất nhiều. Tuy Tiết Tiểu Bảo chưa bao giờ gặp anh, nhưng từ thông

tin khắp nơi anh có thể nhận thấy, Kiều Trí Viễn đối với Lâm Huyên Di là thật lòng. Lúc Lâm Huyên Di qua đời, trước khi trùng sinh, quan hệ giữa hai người dường như vẫn rất ổn định.

Nếu, nếu sự cố ở vách núi

không xảy ra thì một tuần sau, Lâm Huyên Di sẽ sắp xếp cho Tiết Tiểu Bảo và Kiều Trí Viễn gặp mặt, coi như người sắp trở thành người nhà ra mắt

người nhà. Nhưng vì sao, vì sao “Lâm Huyên Di” mới “Qua đời” không lâu,

anh ta đã ở bên cạnh người phụ nữ khác? Đối tượng lại là người Lâm Huyên Di ghét nhất, Hứa Toa Toa…

“Không là của chị thì mãi mãi cũng sẽ không phải của chị. Anh ta chọn Hứa Toa Toa thì để anh ta đi đi.” Cố An Kỳ bình tĩnh nói, không hề mang theo chút tình cảm nào. Giống như Kiều

Trí Viễn đối với cô chỉ như người xa lạ trên đường mà thôi.

“Vâng, chắc chắn chị sẽ tìm được người đàn ông tốt hơn, loại người như vậy

không cần cũng được, đứng núi này trông núi nọ.” Nghe giọng điệu khoa

trương thấu hiểu nhưng không kém phần ngây thơ của Tiết Tiểu Bảo, Cố An

Kỳ không khỏi cười ra tiếng.

“Được rồi, không nói chuyện này nữa

.” Cô cười cười, chuyển đề tài, “Lâu không gặp nhau rồi, nói chuyện khác đi. Mấy chủ đề này quá nhàm chán.”

Tiết Tiểu Bảo gật gật đầu, nói chuyện phiếm với Cố An Kỳ về việc khác.

Tuy nhìn chị thay đổi thân xác hơi kì quặc, nhưng linh hồn vẫn vậy, vì vậy

anh vẫn dùng cách đối xử bình thường với “Lâm Huyên Di” mà đối xử với”Cố An Kỳ”, chẳng qua có một việc anh vẫn muốn nói nhưng hai lần vẫn chưa

dám mở miệng.

Trên báo không có viết nên nhiều người cũng không

biết, chị em tốt nhất của Lâm Huyên Di—— Tiêu Thắng Hinh, hôm cô xảy ra

tai nạn cũng từng ngoài ý muốn đến đoàn làm phim…

Anh đã điều

tra, ngày đó Tiêu Thắng Hinh vốn có rất nhiều công việc nhưng lại đến

đoàn làm phim. Nghe nói đứng ở cửa phòng hóa trang một lúc, sau đó không ai thấy nữa. Cuối cùng đến khi Lâm Huyên Di quay cảnh kia cô vẫn không

xuất hiện, khi Cố An kỳ gặp tai nạn ở vách núi mới thấy.

Trong

trường hợp không còn manh mối nào khác thì đối tượng anh hoài nghi nhất

bây giờ là Tiêu Thắng Hinh. Nhưng trước khi có chứng cứ xác thực anh sẽ

không nói cho Cố An Kỳ chuyện này. Vì anh biết, điều Cố An Kỳ quan tâm

nhất là người xung quanh và bạn bè của cô. Anh không muốn khi chưa có

bằng chứng đã khiến Cố An Kỳ buồn bã, tổn thương không lý do.

Giống như trước đây ở trong cô nhi viện, cho dù viện trưởng xử phạt về thể

xác thế nào cô cũng không hé răng, luôn dùng bàn tay ấm áp xoa đầu an ủi anh; khi hai người họ bị cắt cơm, cô luôn giữ lại đồ ngon nhất cho anh, nói là mình bị dị ứng; khi mấy đứa lớn đầu bắt nạt mấy đứa nhỏ hơn là

họ, Lâm Huyên Di luôn đứng trước bảo vệ anh; giờ phút này anh, cũng dốc

hết sức bảo vệ Cố An Kỳ, lúc này đây, đổi lại là anh bảo vệ chị không bị tổn thương.

Tiết Tiểu Bảo hiểu, người chị này của mình tuy trông mạnh mẽ nhưng nội tâm lại mỏng manh, tinh tế hơn bất cứ người nào khác. Bề ngoài kiên cường… chỉ là cái vỏ để bảo vệ linh hồn mình… chỉ là cái

vỏ mỏng manh để tự vệ mà thôi…

Nếu có thể, anh thật sự hy vọng

Tiêu Thắng Hinh không phản bội Cố An Kỳ. Anh không muốn nhìn cô bị tổn

thương đến cực điểm rồi rơi lệ, tuy nhiên vẫn tỏ ra như chưa có chuyện

gì xảy ra.

Hai người hàn huyên một lúc rồi lần lượt ra khỏi quán cà phê.

Sau khi nói chuyện với Tiết Tiểu Bảo, Cố An Kỳ cuối cùng cũng buông xuống

được tảng đá trong lòng. Tuy hiện nay cô thay đổi thân xác, nhưng Tiết

Tiểu Bảo không vì vậy mà không đón nhận cô hoặc có cảm giác xa lạ, hai

người vẫn như trước kia, duy trì quan hệ chị em tốt đẹp.

Cô và Tiết Tiểu Bảo không có quan hệ huyết thống, nhưng còn thân thiết hơn so với người cùng dòng máu.

Như vậy thì tốt rồi, cô có em trai như Tiểu Bảo thì tốt rồi, không phải sao? Còn cần hi vọng xa vời cái gì nữa sao?

Cố An Kỳ ngẩng đầu lên nhìn bầu trời xám xịt, lại ngẩn người, nhưng nếu đã không hề hy vọng xa vời thì vì sao một góc nào đó trong lòng lại mơ hồ

chờ mong? Cô cười khẽ lắc lắc đầu, thì ra người cuối cùng không bỏ xuống được chính là cô.

Sau khi về nhà, cô tắm rửa để tẩy đi một thân

mỏi mệt. Ngồi trên sô pha cô cẩn thận nghiên cứu kịch bản 《 Hình xăm 》,

cân nhắc nhiều lần. Cho đến khoảng sáng sớm cô mới chìm vào giấc ngủ.

Một đêm không mộng mị, ngày hôm sau cô dậy sớm, tinh thần tràn đầy. Hôm nay là lần đầu tiên cô đến đoàn làm phim 《 Hình xăm 》báo danh nên cô cẩn

thận chọn một bộ quần áo hợp mốt, như vậy không sợ bị lu mờ bởi quần áo.

Hôm nay là ngày khởi quay đầu tiên, dựa theo quy củ phải thắp hương mời thần, sau khi bái tế mới bấm máy.

Ngày đầu tiên quay phim cho nên Cố An Kỳ tất nhiên không thể đến muộn, cô

sớm đã tới trường quay đợi. Đến trường quay cô mới phát hiện người cùng

suy nghĩ với mình không ít, một giờ trước khi bắt đầu nơi này đã chật

ních người, đại bài* tiểu bài, đều phân cao thấp đến cực hạn với nhau từ cách trang điểm cho đến người phục vụ. Mặc các loại quần áo mới nhất,

đeo các loại trang sức đẹp đẽ quý giá, không khác gì cuộc thi sắc đẹp,

mà phía sau họ vô số trợ lý, chuyên viên trang điểm lúc nào cũng vây

quanh họ, dáng vẻ như sợ người khác sẽ bỏ qua mình.

(*đại bài:

chỉ những minh tinh tự cho là mình rất giỏi, khinh thường người khác.

Tuy nhiên trường hợp với từ tiểu bài có thể hiểu là minh tinh lớn minh

tinh nhỏ)

So với những người cố gắng nổi bật như vậy thì Cố An Kỳ thật sự có thể nói là khiêm tốn đến cực điểm. Chẳng qua dường như cô

cũng không quan tâm đến nó, nhạt nhẽo cũng có cái tốt của nhạt nhẽo, ít

nhất sẽ không rước lấy sự bất mãn của người khác và phiền toái, cô tự

tìm một góc, dựa vào tường, hơi suy nghĩ, nghỉ ngơi trong chốc lát.

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi truyện

Vui lòng chọn loại lỗi:

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 86
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...