Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Long

Chương 29

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Nói xong, Ngao Long Đình quay người đến trước biển, dang hai tay thi triển phép thuật. Từng luồng ánh sáng xanh lam u ám khuấy động mặt biển nổi sóng cuồn cuộn, nước biển chảy ngược lên trên...

Một lúc lâu sau, chỉ thấy một tia sáng xanh lam từ sâu dưới đáy biển dần dần hiện rõ...

Thấy vậy, Ngao Long Đình lại tăng thêm ba phần pháp lực! Tia sáng đó ngay lập tức bay lên không trung. Ngước mắt nhìn lên! Viên long châu màu xanh lam khẽ phát sáng. Nhìn viên ngọc đó, ta vô cùng vui mừng. Ta nghĩ đó nhất định là long châu mà Ngao Long Đình đã đánh mất. Tốt quá! Tốt quá rồi.

Nhìn thấy viên long châu phát sáng, Ngao Long Đình vui vẻ mỉm cười, mở miệng nuốt viên ngọc vào bụng rồi nhắm mắt lại...

Mở mắt ra lần nữa, đôi mắt sâu thẳm của hắn phát ra ánh sáng xanh lam. Hắn ngửa mặt lên trời gầm thét.

Khoảnh khắc đó! Ngao Long Đình biến về Thương Long chân thân, lượn lờ trên không. Trên mặt biển, mây đen ngay lập tức kéo đến, mưa lớn như trút nước. Ngọc bội trong tay ta cũng đồng thời biến thành một con Thanh Long, bao phủ lấy ta, khiến ta không bị ảnh hưởng bởi gió mưa một chút nào.

Ngước nhìn Ngao Long Đình trên không trung, mắt ta đỏ hoe vì xúc động, nước mắt tuôn rơi. Hàng chục năm đau khổ và mong đợi, cuối cùng cũng đến được ngày này, khoảnh khắc này! Cuối cùng Ngao Long Đình đã khôi phục lại phong thái oai hùng của ngày xưa, trở về vị trí của mình! Tinh tú Đông Phương, Chiến Thần Thương Long.

Nói xong, Ngao Long Đình trở lại hình người, từ từ đáp xuống trước mặt ta. Cùng với việc hắn đáp xuống, bầu trời dần quang đãng, ngọc bội cũng thu lại phép thuật, trở về thắt lưng hắn, rơi xuống đất.

Ngao Long Đình cười bước đến, ôm ta vào lòng, mắt rưng rưng, liên tục nói: "Ngọc nhi, Ngọc nhi, cuối cùng ta cũng tìm lại được long châu rồi! Cuối cùng cũng tìm lại được tu vi hàng tỷ năm của ta rồi! Ngọc nhi, Ngọc nhi tốt của ta, ta vui quá! Cảm ơn Tống Nghĩa... không, là cảm ơn tổ phụ. Một thời gian nữa, chúng ta phải về quê một chuyến. Ta phải đích thân đến trước mộ tổ phụ để nói với người, nói với người! Ta đã không phụ lòng người tận tâm chăm sóc ta nhiều năm qua, không phụ lòng, không phụ kỳ vọng! Không phụ kỳ vọng!"

Ta rưng rưng nước mắt, ôm chặt lấy Ngao Long Đình, vỗ nhẹ lưng hắn an ủi: "Được, phu quân tốt của ta. Người một nhà cả, nói gì đến cảm ơn. Tin rằng linh hồn tổ phụ trên trời cũng sẽ vì người mà cảm thấy vui mừng."

Đúng lúc chúng ta đang ôm nhau ăn mừng, nước trên mặt biển đột nhiên chảy về hai bên, ở giữa tạo thành một con đường. Dưới đáy biển, hai người rồng có sừng, râu rồng hiện ra trên mặt nước. Đằng sau còn có một đám binh lính tôm cua...

Lên bờ, người dẫn đầu là một Long Vương có sừng rồng, râu rồng, mặc y phục màu xanh. Bên cạnh là một công chúa tộc rồng mặc áo choàng màu tím đỏ, tóc dài đỏ sẫm.

Bước đến! Long Vương hành lễ, nói: "Đông Hải Long Vương Ngao Quảng, tham kiến Long Quân."

Nghe thấy tiếng, Ngao Long Đình nhẹ nhàng buông ta ra, quay người lại.

Hóa ra là Đông Hải Long Vương và Tam công chúa đang hành lễ với hắn. Hắn giơ tay cười nói: "Không cần đa lễ, hai vị đứng lên đi. Vừa nãy bổn quân dùng phép tìm châu khuấy động nước biển, đã quấy rầy rồi, mong hai vị lượng thứ."

Long Vương đứng lên cười nói: "Long Quân nói đùa rồi. Nếu không phải nhiều năm trước, ngài không tiếc dùng long châu của mình hút chướng khí của con yêu quái đó, e rằng dân chúng Tây Hải của huynh đệ ta đã gặp tai ương rồi. Lão long còn chưa kịp cảm ơn Long Quân, Long Quân đã khách sáo rồi. Hôm nay, Long Quân tìm lại được long châu ở Đông Hải, thật đáng mừng! Vì vậy, lão long đặc biệt đưa tiểu nữ lên bờ để chúc mừng Long Quân."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-long/chuong-29.html.]

Vị công chúa Long tộc cười như không cười, đôi mắt đỏ sẫm lạnh lùng liếc nhìn ta, vừa định mở lời… Trên trời đột nhiên một bóng đen lướt qua, đáp xuống bên cạnh, hiện ra thân hình. Toàn thân màu đen, vai phủ một lớp lông vũ dày màu đen, đôi mắt đen láy sáng chói.

Nhìn thấy Ngao Long Đình, hắn xúc động suýt khóc, lập tức quỳ xuống:

"Ôi chao, đúng là Long Quân rồi. Kẻ hèn này tìm thấy ngài rồi! Nhiều năm nay ngài đi đâu vậy? Chúng ta vẫn luôn đi khắp nơi dò la tin tức của ngài, lo lắng muốn chết. Vừa nãy thấy trên không Đông Hải có ánh sáng lóe lên, nghĩ bụng chỉ có Long Quân chúng ta mới có bản lĩnh khống chế Đông Hải như vậy. Thế là, thuộc hạ vội vàng đến đón ngài."

Nhìn thấy hắn, Ngao Long Đình cười thân thiết: "Linh Ô, đã lâu không gặp. Quỳ xuống làm gì? Đứng lên nói chuyện."

Linh Ô này toàn thân đen sì, chân thân là một con quạ. Ngao Long Đình đã cứu hắn nhiều năm trước trong một trận sấm sét. Lúc đó, Linh Ô vẫn chỉ là một con quạ tinh tu vi chưa cao, tu tiên trải qua kiếp nạn bị sét đánh suýt mất mạng.

Đúng lúc Ngao Long Đình đi ngang qua, cứu hắn. Khi tỉnh lại, Linh Ô vô cùng cảm động, đồng thời cũng cảm thấy mình rất may mắn, lại được Đông Phương Long Quân cứu, vô cùng vinh dự.

Từ đó, hắn trở thành thuộc hạ trung thành nhất của Ngao Long Đình, trong những năm tháng dài đằng đẵng đã qua luôn ở bên cạnh hắn. Người bạn trong rừng mà Ngao Long Đình nhắc đến với ta, chắc là Linh Ô rồi. Còn những người khác thì ta chưa từng nghe nói. Có lẽ vì đã sống quá lâu, có quá nhiều chuyện để kể, nên không biết bắt đầu từ đâu.

Linh Ô này rất thông minh và hiểu chuyện. Sau khi đứng dậy, hắn lại nhanh nhẹn quay đầu, cúi người hành lễ với Long Vương: "Thật ngại quá, vừa thấy chủ nhân Long Quân quá kích động nên quên mất việc hành lễ. Linh Ô tham kiến Long Vương, tham kiến Tam công chúa."

Đông Hải Long Vương mỉm cười xua tay: "Miễn lễ, miễn lễ."

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Nói xong, Linh Ô quay sang nhìn ta. Đôi mắt đen láy sáng trong. Hắn cẩn thận đánh giá ta một lượt, rồi cười hì hì nhìn Ngao Long Đình, nói: "Long Quân, vị giai nhân thanh tú này là...?"

Nghe vậy, Ngao Long Đình ưỡn ngực, bước đến bên cạnh ta, khoác tay lên vai ta, nở một nụ cười rạng rỡ với Linh Ô.

Linh Ô lập tức hiểu ý, ngay lập tức cúi người, quỳ một gối xuống, hành lễ với ta: "Linh Ô bái kiến chủ mẫu, chủ mẫu vạn an!"

A? Cúi lạy này thực sự khiến ta giật mình! Sống bấy nhiêu năm, đây là lần đầu tiên có người...

A không! Là tinh linh hành lễ với ta. Ta hơi lắp bắp vì lo lắng: "Không... không cần đa lễ, mau đứng lên đi."

"Tạ ơn chủ mẫu." Sau khi đứng dậy, Linh Ô cười cười nhìn ta.

Lúc này, Tam công chúa vốn luôn im lặng cuối cùng cũng lên tiếng: "Không ngờ, đường đường Long Quân lại cưới một phàm nhân làm thê tử."

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thương Long
Chương 29

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 29
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...