Lúc này, một cô nương mặc váy lụa hồng tay rộng từ trong sân nhà ta bước ra, ngó nghiêng khắp nơi. Nhìn thấy ta, nàng ấy tươi cười tiến lên đón, gọi:
"Tẩu tẩu, đã về rồi sao lại không vào trong bái kiến mẹ và nhạc mẫu? Muội và mẹ đến tìm tẩu, cả đêm không thấy tẩu về, đành ở đây đợi tẩu suốt cả đêm."
Trời ơi! Cái xưng hô "tẩu tẩu" này lại là chuyện gì nữa? Nàng ta là Ngô Hoa, muội muội của Ngô Du. Nghĩ lại hôm qua khi gia bộc nhà bọn họ đánh ta, nàng ấy còn đứng bên cạnh thờ ơ! Hôm nay sao lại hoàn toàn biến thành một con người khác rồi?
Ngô Hoa nói xong, cúi đầu xuống, nhìn thấy tay ta đang nắm c.h.ặ.t t.a.y Ngao Long Đình. Sắc mặt nàng ta lập tức thay đổi, giọng nói trở nên đầy mỉa mai: "Tẩu tẩu, ca ca ta vừa mất chưa được một ngày, tẩu đã không chịu nổi mà đi gặp tình lang rồi sao? Lại còn giữa ban ngày ban mặt mà nắm tay nhau, không biết xấu hổ à?"
Ngô Hoa không nói ta còn chưa nhận ra! Vừa rồi trở về, ta vẫn luôn nắm tay Ngao Long Đình không hề buông. Ngao Long Đình nhìn xuống Ngô Hoa với vẻ khinh bỉ. Ta cúi đầu, muốn buông tay hắn ra.
Không ngờ, Ngao Long Đình lại nắm c.h.ặ.t t.a.y ta hơn, lạnh lùng quát vào mặt Ngô Hoa:
"Giữa ban ngày ban mặt, dĩ nhiên là quang minh chính đại! Ca ca vô dụng nhà ngươi đã c.h.ế.t rồi, cô nương nhà người ta băng thanh ngọc khiết, chẳng lẽ không được đi tìm hạnh phúc của mình sao? Đám tiện dân các ngươi thật thích lo chuyện bao đồng!" Nói rồi, Ngao Long Đình kéo ta đi thẳng vào sân nhà.
Ngô Hoa tức đến mức mặt mày trắng bệch, đuổi theo chúng ta, đi vào trong nhà trước. Nàng ta lấy khăn tay ra lau những giọt nước mắt ít ỏi trên má, thút thít kể lể với Ngô phu nhân: "Mẹ, người xem kìa, hai mẹ con ta lo lắng cho sự an nguy của nàng ấy mà thức trắng đêm không ngủ, thế mà tẩu tẩu lại chạy đi gặp tình lang, còn giữa ban ngày ban mặt nắm tay nhau. Thể thống gì nữa hả mẹ."
Nghe vậy, Ngô phu nhân ngẩng đầu, nhìn sang tổ mẫu đang đứng bên cạnh với vẻ mặt lạnh lùng, rồi nhìn sang mẫu thân ta với ánh mắt đầy lo lắng. Cuối cùng, ánh mắt của bà dừng lại trên bàn tay đang nắm chặt của ta và Ngao Long Đình, rồi lấy khăn che miệng, ra vẻ đáng thương mà lau nước mắt:
"Uyển Ngọc à, mẹ biết con còn trẻ mà phải chịu cảnh thủ tiết ở Ngô gia là uất ức lắm. Nhưng dù sao con cũng đã bái thiên địa cao đường cùng con ta trước rồi, hôn sự này không thể không tính. Như vậy chẳng phải là làm cho danh tiếng Ngô gia ta bị sụp đổ sao? Giờ đây con lại dẫn một tên tình lang tuấn tú về, còn làm những hành động thân mật giữa thanh thiên bạch nhật, chẳng phải sẽ bị hàng xóm láng giềng chế giễu sao? Con trai bạc mệnh của ta, vừa mới có thê tử thì nàng ấy đã bỏ đi theo người khác, mẹ vô dụng quá, không thể giữ lại cho con một thê tử..."
Ngô phu nhân càng nói càng khóc lớn. Lòng ta thầm cảm thán, cả gia đình này, từ nha hoàn người hầu cho đến chủ nhân, đều là một lũ diễn kịch, nói dối mà chẳng hề chớp mắt.
Lúc này, tổ mẫu mất hết kiên nhẫn, tức giận đứng dậy chất vấn:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-long/chuong-8.html.]
"Tống Uyển Ngọc! Ngươi không giải thích một chút sao? Một nữ nhân như ngươi vừa mới gả đi, đã bái thiên địa cao đường, thế mà lại bỏ trốn, không về nhà cả đêm. Hôm nay còn dẫn một tên nam nhân xa lạ về đây, ngươi muốn tạo phản sao? Mẹ ngươi đã dạy ngươi như vậy hả? Ngươi quên hết tam tòng tứ đức mà nữ nhân nên tuân thủ rồi sao?"
Nghe lời của tổ mẫu, ta tức giận hất tay Ngao Long Đình ra, phẫn nộ nói:
"Đừng có chuyện gì cũng lôi mẫu thân ta vào! Ta chưa từng bái đường với thiếu gia Ngô gia, càng không hề bỏ trốn! Là chính tay Ngô phu nhân nói bừa bãi, đánh ta một bạt tai, lại còn muốn bắt ta kết minh hôn với con trai bà ta. Nếu không nhờ có Ao tiên trưởng kịp thời cứu giúp, đêm qua ta đã âm dương cách biệt với mẫu thân rồi."
Nghe tin ta bị đánh, mẫu thân ta kích động đứng bật dậy: "Cái gì? Ngọc nhi, bọn họ đánh con sao? Đánh chỗ nào, mau cho mẹ xem."
Nói xong, mẫu thân tiến lên xem mặt ta. Dấu vết của cái tát hôm qua vẫn còn mờ mờ. Mẫu thân cười khẩy một tiếng, quay người lại:
"Ngô phu nhân, không phải con gái bà thì bà có thể tùy tiện đánh sao? Con gái ta, Thẩm Vân ta đây đã dốc hết tâm tư, nâng niu như ngọc trong tay mà nuôi lớn, cớ gì lại phải chịu đòn của bà?"
"Ôi chao, thông gia hiểu lầm rồi, hiểu lầm cả thôi. Là ta nhất thời lỡ tay nên mới đánh trúng Ngọc nhi, thật sự xin lỗi." Ngô phu nhân tỏ vẻ đáng thương nói.
"Nhất thời lỡ tay? Vậy bây giờ ta cho con gái bà một bạt tai, ta cũng có thể nói là nhất thời lỡ tay!" Nói xong, mẫu thân tiến lên, dùng hết sức bình sinh tát Ngô Hoa một cái.
Ngô Hoa đau đến mức dậm chân tại chỗ, khóc lóc ầm ĩ. Trong giây phút đó, mắt ta không kìm được mà rưng rưng. Mẫu thân ta vốn hiền thục nết na, hôm nay lại vì ta mà không ngần ngại đánh tiểu thư nhà họ Ngô.
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
Ngô phu nhân biến sắc, lập tức chạy đến đỡ con gái, cũng chẳng còn giả vờ được nữa:
"Hừ! Tống Uyển Ngọc! Đừng tưởng ngươi tìm được một tên tình lang đẹp đẽ mà có thể sống yên ổn cả đời. Ngô gia ta hôm nay ở đây thề rằng! Nhất định sẽ cho cả cái làng, cái thôn này, thậm chí cả trấn trên đều biết ngươi không giữ lễ nghĩa, bỏ chồng đi đêm với tình lang! Cả đời này! Ngươi cũng đừng hòng được sống yên ổn, hừ!" Nói xong, Ngô phu nhân dẫn theo Ngô Hoa đang nức nở rời đi.
Bọn họ đi rồi, ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời cũng thấy lo lắng. Ngô phu nhân này chẳng bận tâm gì đến danh tiết, tiếng tăm của một nữ nhân, bà ta sẽ nói là làm, để ta mang tiếng xấu khắp nơi. Haiz! Nghĩ đến thôi là ta đã thấy đau đầu.
--------------------------------------------------