Đúng lúc này, một bóng đen vụt qua trước mắt. Khi ta ngẩng đầu lên, cây gậy của tổ mẫu đang lơ lửng cách đầu ta chưa đầy ba tấc. Ngao Long Đình đã kịp thời đỡ giúp ta cú đánh ấy. Trong tay hắn nắm chặt cây gậy, vẻ mặt hắn nghiêm nghị, ánh mắt sắc lẹm, tựa như băng tuyết lạnh lẽo, có thể khiến người ta từ giữa mùa hè nóng bức mà lạnh thấu xương.
Ta đứng bên cạnh, vô cùng kinh ngạc nhìn Ngao Long Đình. Hắn đẩy mạnh cây gậy ra, tổ mẫu bị lực tay của hắn hất văng xuống đất.
Sau đó, Ngao Long Đình nhìn ta đang ngây ra đứng đó, tiến lên nắm lấy tay ta, ngước mắt nhìn mẫu thân nói:
- Edit by Thiên Thanh -
Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.
"Xem ra gia đình này không thể dung chứa Ngọc nhi được nữa rồi. Thẩm nương tử, bổn quân đã hứa sẽ bảo vệ Ngọc nhi cả đời bình an. Khi nào bổn quân sắp xếp cho nàng ấy ổn thỏa, sẽ quay lại đón người đến ở cùng."
"Hôm nay, nể mặt Tống lão nghĩa sĩ, bổn quân tạm tha cho ngươi một lần. Hy vọng sau này, ngươi hãy tự lo lấy thân." Câu này, Ngao Long Đình dĩ nhiên là nói cho tổ mẫu nghe.
Nói xong, Ngao Long Đình kéo tay ta, bước nhanh ra ngoài cửa. Lúc này, mẫu thân ta mới sực tỉnh, vội vã gọi từ phía sau:
"Xin hỏi công tử xưng hô thế nào?"
"Ngao Long Đình."
Ngao Long Đình? Ngao Long Đình? Là hắn, là vị thượng tiên mà công công đã cứu khi còn trẻ. Nhớ ra thân phận của Ngao Long Đình, mẫu thân ta an tâm mỉm cười, bà liếc nhìn tổ mẫu đang ngồi trên đất một cái rồi trở về phòng, không còn để tâm nữa...
Nhìn bóng lưng chúng ta rời đi, cùng với sự thất vọng của mẫu thân, tổ mẫu bất giác rơi lệ, tự lẩm bẩm: "Chẳng lẽ... ta thật sự đã sai rồi sao?"
Suốt đường đi, khuôn mặt Ngao Long Đình lạnh lùng đưa ta về hang núi. Hắn buông tay ta, một mình đứng ở cửa hang nhìn về phía xa xăm. Đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo như băng.
Ta ủ rũ ngồi sụp xuống ghế đá, chống cằm lo lắng. Một lúc lâu sau, ta thở dài: "Haiz."
Ngao Long Đình quay người lại, lạnh lùng hỏi: "Sao lại thở dài?"
Ta ngước mắt nhìn hắn, cất tiếng: "Ta đang nghĩ, cái bà Ngô phu nhân kia, giờ này chắc đã cho người trong nhà đi rêu rao tin đồn về ta rồi. Lần này, e là ta sẽ thật sự mang tiếng xấu khắp mười dặm làng xã và cả trên trấn mất thôi."
Nghe vậy, Ngao Long Đình cười khẩy khinh thường: "Chỉ vì chuyện này mà nàng buồn phiền như vậy sao?"
Ta đứng dậy, vội vã nói: "Ngài không hiểu đâu, danh tiết của nữ nhân quan trọng đến nhường nào. Bà ta làm loạn như vậy, ta sẽ trở thành trò cười cho cả làng, thành kẻ tiện nhân không giữ lễ nghĩa trong miệng người đời. Chắc chắn nam nhân trên đời này sẽ đều phải tránh xa ta ba thước mất thôi."
"Nàng muốn gả chồng đến thế sao?" Ngao Long Đình vừa nói vừa tiến lại gần ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-long/chuong-9.html.]
Ta ngẩng đầu, đối diện với đôi mắt xanh lục của hắn: "Cũng không phải là muốn gả chồng, chẳng qua con gái lớn lên, lẽ nào lại không gả chồng chứ?"
Ngao Long Đình không nói gì, cúi người xuống, nhìn thẳng vào ta.
Nhìn vào đôi mắt hắn, mí mắt khẽ rung động, ánh mắt lạnh lẽo dần trở nên dịu dàng. Khóe môi hắn khẽ cong lên một nụ cười nhạt, khẽ khàng cất tiếng: "Đã như vậy, vậy nàng có muốn thử... gả cho bổn quân không?"
Lời vừa dứt, toàn thân ta chợt tê dại, căng thẳng như một sợi dây có thể đứt bất cứ lúc nào. Ta sững sờ nhìn vào đôi mắt sâu thẳm, dịu dàng của Ngao Long Đình, hít thở dồn dập, nuốt nước bọt.
Không khí như ngưng đọng lại trong khoảnh khắc đó. Xung quanh yên tĩnh lạ thường, tĩnh đến mức ta chỉ nghe thấy tiếng thở của mình và tiếng tim của Ngao Long Đình.
Khoảng cách giữa ta và Ngao Long Đình gần đến mức gần như dán vào nhau. Mặt ta nóng bừng, đỏ ửng. Lời nói cũng trở nên lắp bắp: "Ngài... ngài đùa gì thế... Ngài là thần tiên, ta là phàm nhân, chúng ta không xứng đôi đâu..."
Nghe ta nói, Ngao Long Đình cúi mắt xuống, khóe miệng mỉm cười rồi quay người đi về phía cửa hang.
Cuối cùng ta cũng buông lỏng được sợi dây đang căng chặt, hít thở một cách khó nhọc.
"Bổn quân dĩ nhiên biết nàng và ta không xứng đôi, chỉ nói đùa thôi, không cần bận tâm. Bổn quân là Đông Phương Chiến Thần, đứng đầu Tứ Thần, mặc dù nàng có thể chạm vào ngọc bội của bổn quân và cảm ứng được với nó, có duyên với bổn quân, nhưng bổn quân lại không thích nữ nhân phàm trần. Tuy nhiên, bổn quân đã hứa sẽ bảo vệ nàng thật tốt, che chở cho nàng cả đời bình an, coi như là để báo đáp ân cứu giúp và ân cúng bái của Tống nghĩa sĩ năm xưa."
Nghe vậy, ta che miệng cười khúc khích, nhìn hắn: "Ngài yên tâm, ta cũng chẳng thèm để mắt đến ngài đâu. Tính cách ngài kỳ lạ như vậy, lúc thì trời râm lúc thì đổ mưa, sống với ngài chẳng phải sẽ khiến ta lạnh đến thấu xương hay sao."
Ngao Long Đình khẽ cười: "Đã vậy thì tốt."
"Ừm... vậy không biết, ngài định báo ân thế nào? Chẳng lẽ cứ ở mãi trong hang núi này cả đời sao?"
"Nếu nàng đã nói tiếng tăm của mình ở đây đã bị hủy hoại, vậy bổn quân đưa nàng đến kinh thành nhé?"
Kinh thành? Đó là một nơi phồn hoa vô tận. Từ nhỏ, ta chỉ được nghe tổ phụ nhắc đến đôi ba lần, nhưng đó lại là nơi mà ta không dám nghĩ tới, một nơi xa vời cách trở.
Thấy ta ngây người ra, Ngao Long Đình hỏi: "Đi hay không đi?"
"Đi, dĩ nhiên là phải đi rồi. Chẳng qua từ đây đến kinh thành không biết bao nhiêu dặm đường, chúng ta đi bằng cách nào?" Ta nghi hoặc hỏi.
Ngao Long Đình mỉm cười, khẽ nói: "Lại đây."
Ta ngoan ngoãn bước tới. Chưa kịp phản ứng, Ngao Long Đình đã kéo ta vào lòng. Ta không đề phòng, vầng trán lập tức tựa vào vai hắn. Sau đó, Ngao Long Đình vung tay áo, mang ta rời khỏi hang núi...
--------------------------------------------------