Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Thương Long

Chương 7

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

Ta đành thành thật bày tỏ: "Thần tiên như ngài làm sao hiểu được nỗi khổ của nữ tử phàm trần chúng ta. Ở nhân gian, con gái đủ mười lăm tuổi là có thể gả chồng, từ trước đến nay đều là do cha mẹ định đoạt, mai mối se duyên. Nếu quá tuổi mà chưa gả, khó tránh khỏi bị hàng xóm láng giềng chế giễu, thậm chí còn rước lấy những lời đàm tiếu. Người ở nhà ta nhiều năm, chắc cũng biết, tổ mẫu xưa nay vẫn không thích ta, chỉ mong tìm được một nhà nào đó để gả ta đi thật nhanh. Để mẫu thân không phải khó xử, ta đành cắn răng gả đi, nghĩ là thử vận may, nào ngờ lại thành ra như vậy. Cảm ơn ngài đã không để ta phải rơi vào cảnh thảm thương như thế. Nếu không, thật sự như ngài nói, chôn cùng cái tên Ngô Du kia. Đến lúc đó, mẫu thân ta chẳng còn nhìn thấy cả t.h.i t.h.ể của ta nữa."

"Đúng là kẻ ngu muội!" Ngao Long Đình lạnh lùng nói.

Cái gì mà "kẻ ngu muội"? Ngao Long Đình nói vậy khiến lửa giận trong lòng ta lại bùng lên một lần nữa: "Ngao Long Đình? Lời ngài nói là có ý gì?"

Nghe ta nói, Ngao Long Đình nhìn vào mắt ta, tiến lại gần thêm một bước, chỉ còn cách một nắm tay. Ta vô thức lùi lại hai bước. Khoảng cách gần như vậy khiến ta hơi ngại ngùng.

"Lời bổn quân nói không đúng sao? Nàng đem hạnh phúc cả đời của mình ra đánh cược, nàng có từng nghĩ rằng, nếu nàng sống không hạnh phúc, hoặc là giờ nàng đã bị lão bà kia hại chết, mẫu thân của nàng chắc chắn sẽ còn đau khổ hơn không? Chẳng lẽ nàng muốn nhìn thấy mẫu thân vì nỗi bất hạnh của nàng mà ngày đêm rơi lệ sao? Đây chẳng phải là ngu muội, là bất hiếu sao?"

Những lời của Ngao Long Đình cứa vào tim ta từng chút một, khiến ta đột nhiên rưng rưng, không kìm được mà bật khóc thành tiếng.

Thấy ta khóc òa lên, Ngao Long Đình có vẻ hơi lúng túng, cố tỏ ra bình tĩnh: "Yên lành như vậy, khóc cái gì?"

Ta giận dỗi hất tay hắn: "Ta đau lòng thì không được à, khóc cũng làm phiền ngài sao?"

Vừa nói, nước mắt ta cứ thế tuôn trào, không cách nào ngừng lại được. Thấy ta vì khóc mà đôi mắt to đen láy ướt nhòe, ửng đỏ như hoa lê dính mưa.

"Phàm nhân thật là phiền phức..." Ngao Long Đình lầm bầm. Cùng lúc đó, hắn đi đến bên cạnh, lấy ra một gói mứt rồi đưa đến trước mặt ta. Nhìn thấy gói mứt, ta gạt nước mắt, lập tức cầm lấy và ăn.

"Loại mứt hình hoa này ta chưa từng thấy bao giờ! Ăn thật ngon, ngọt mà không ngấy, lại còn có hương vị của trái cây và hoa nữa. Ngài mua ở đâu vậy?"

"Nàng thích là được. Vất vả cả ngày rồi, ăn nhiều một chút! Đêm nay cứ nghỉ ngơi ở đây cho tốt, sáng mai bổn quân sẽ đưa nàng về nhà."

"À, còn nữa! Sau này đừng có động một chút là lại rơi nước mắt. Hồi nhỏ đáng yêu như vậy, ngày nào cũng vui vẻ tươi cười, sao lớn lên lại mít ướt thế hả?" Nói xong, Ngao Long Đình quay người ra ngoài cửa hang ngồi thiền.

Ta cười thầm, tự lẩm bẩm một mình: "Thật là một tên mặt lạnh tính cách thất thường. Tại sao lại tự xưng là 'bổn quân' nhỉ? Nghe sao mà kỳ cục quá."

- Edit by Thiên Thanh -

Ăn cắp truyện đăng wattpad là vô đạo đức, vô học.

Trên vòm hang, vô vàn vì sao lấp lánh. Đêm nay trăng sáng vằng vặc, mây che một góc trăng, không một bóng người. Màn đêm tĩnh lặng, chỉ chờ đợi ánh bình minh.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại hatdaukhaai.com - https://hatdaukhaai.com/thuong-long/chuong-7.html.]

Ánh dương ban mai ló rạng, tiếng chim họa mi và chim khách hót vang đã kéo ta ra khỏi giấc mộng.

Mở mắt, ta đứng dậy đi ra cửa hang, ngắm nhìn cảnh vật. Dòng sông cuồn cuộn, núi non mây mù bao phủ, những ngọn cô phong sừng sững. Ngọn núi ở phía xa bị một lớp sương mù mờ ảo che phủ, ẩn hiện thấp thoáng, đẹp không sao tả xiết.

Quả là chốn tiên cảnh chốn nhân gian, chỉ nên có trên trời. Tìm đâu ra được phong cảnh tuyệt mỹ như vậy ở trần thế?

"Tỉnh rồi sao? Mau thay y phục đi." Giọng Ngao Long Đình từ phía sau vọng đến. Trên tay hắn là một bộ váy bó sát màu xanh lam nhạt, thêu hoa mộc lan trắng ở vai và cổ tay.

Ta bước đến nhận lấy y phục, cảm ơn hắn rồi vào trong hang thay bộ tân nương hôm qua. Cầm lấy gói mứt còn lại, ta vừa ăn vừa đi.

Trên đường phố, người qua kẻ lại tấp nập. Ngao Long Đình đã dùng phép thuật che đi mái tóc bạc của mình, sánh bước cùng ta. Nhưng đôi mắt xanh thẫm sâu hun hút ấy vẫn hiện rõ.

"Mà này, bộ y phục này từ đâu ra thế?" Ta tò mò hỏi.

"Hôm qua mua mứt, đi ngang qua hiệu may tiện tay chọn một bộ. Chẳng lẽ nàng còn muốn mặc bộ tân nương này về nhà mẹ đẻ sao?"

Lời của Ngao Long Đình lúc nào cũng chọc thẳng vào tim, lại còn thích nói bằng câu hỏi ngược! Nhưng mà, hắn cũng thật chu đáo, ta đúng là đã không nghĩ đến chuyện này.

Một lúc lâu sau, chúng ta vào đến làng. Những người dân quen biết ta đều dùng ánh mắt nghi ngờ nhìn, rồi thì thầm to nhỏ, chỉ trỏ. Trong khoảnh khắc, ta cảm thấy vô cùng xấu hổ, bèn cúi đầu, kéo tay Ngao Long Đình đi nhanh về phía nhà.

Gần đến nhà, ta quay sang Ngao Long Đình nói: "Cái đó... ta tự về là được rồi. Ngài đi cùng ta e là không tiện! Cảm ơn ngài."

Nghe vậy, Ngao Long Đình cúi mắt nhìn ta, giọng nói lộ rõ vẻ khó hiểu: "Không tiện chỗ nào?"

Chưa để ta kịp nói, từ cổng bỗng vang lên giọng nói của một cô nương trẻ: "Thiếu nãi nãi! Người về rồi."

Thiếu nãi nãi? Tình huống gì thế này? Ta quay đầu nhìn cô nương đó, thấy hơi quen. Sau một thoáng do dự, ta chợt nhớ ra, đây chẳng phải là nha hoàn bên cạnh Ngô phu nhân hôm qua sao? Sao nàng ta lại ở đây? Lời "thiếu nãi nãi" này là có ý gì? Chưa nói đến bái đường, ngay cả mặt mũi cái tên Ngô Du kia ta còn chưa thấy, sao có thể bị gọi là thiếu nãi nãi chứ?

Trong chốc lát, bao nhiêu câu hỏi cứ luẩn quẩn trong đầu ta.

--------------------------------------------------

Chương 1: Diễn biến mới

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số tiền bạn muốn ủng hộ:

10.000đ
100 xu
20.000đ
200 xu
50.000đ
500 xu
100.000đ
1.000 xu
200.000đ
2.000 xu
500.000đ
5.000 xu

Hoặc nhập số tiền tùy chọn:

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Thương Long
Chương 7

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 7
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...