Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia

Tổng Tài Tôi Hung Dữ

Chương 101

Lượt đọc: 0
Đề cử: 0
Bình luận: 0

“Sao thế?” Thím Liễu bước theo, vỗ vai cô.

“À, tôi đột nhiên có chút không thoải mái, muốn về nhà rồi, thím đưa đi.” Nhã Lan nhét áo khoác vào trong lòng của thím Liễu, hoảng hốt rời đi.

Hôm đó, Nhã Lan không trở về nhà họ Lãnh, cảm giác áy náy và tự trách mạnh mẽ khiến cô không có dũng khí đối mặt với Lãnh Mạn Nguyên. Cô bảo Đại Hưng truyền tin, nói mình bỗng nhiên rất nhớ nhà, sẽ ở nhà một thời gian.

Không có câu trả lời của Lãnh Mạn Nguyên, chắc hẳn là ngầm đồng ý với hành động này của cô. Nhã Lan về nhà họ Quắc với sự chào đón nồng nhiệt của cha mẹ và anh trai cả.

Mẹ cả giam mình ở trên lầu, từ sau khi Nhã Lan có được sự cưng chiều, vị trí của bà ta ngày càng không được như trước, cha giao quyền lực nắm giữ trong nhà cho mẹ rồi. Còn chị hai Nhã Thanh, nghe nói đã yêu một anh bạn trai, chuyển ra ngoài sống cùng với người đó rồi.

“Người đàn ông đó làm gì? Tên gì vậy?” Nhã Lan hỏi bâng quơ. Tiểu chuẩn chọn bạn trai của chị hai rất cao, không biết người đàn ông nào có bản lĩnh cao như vậy, có được chị ta.

“Làm gì cũng không rõ, hình như tên là Lý, Lý Tiên Tiên.” Mẹ cắt giũa móng tay đã rất đẹp, nói không mấy nồng nhiệt.

Lý Tiên Tiên? Nhã Lan nhớ rất rõ, trong hôn lễ của cô, chính là người đàn ông này mang ảnh đến, đồng thời chứng minh hắn và mình có dính dáng. Chuyện này quả nhiên là chị hai làm ư? Chỉ có điều, tại sao chị ta phải kéo bạn trai mình đến làm chuyện này?

“Ấy? Nghe nói quan hệ của con và Lãnh Mạn Nguyên cực kỳ tốt đẹp, có thật không? Cậu ta sao lại không đưa con về thế?” Mẹ đọc đến mức thuộc làu tin tức có được trên tạp chí, với ý định khoe khoang trước mặt bạn bè, thứ bà quan tâm nhất chính là những chuyện này.

“À, vâng, anh ấy… rất bận.” May mà cánh nhà báo tạp chí không biết chuyện của Bạch Lang, đương nhiên không biết cô và Lãnh Mạn Nguyên thậm chí có thể bởi vì chuyện này mà đặt dấu chấm hết cho cuộc hôn nhân này.

“Đàn ông mà, phải luôn lấy sự nghiệp làm trọng mới có thể chăm sóc cho người phụ nữ của mình, con cũng không cần quá để ý.” Mẹ ngược lại lại khuyên cô. Cuộc sống gần đây của mẹ chắc hẳn khá dễ chịu, khóe mắt vốn dĩ đã nổi lên nếp nhăn lại nhẵn bóng lại, giữa hai gò má ánh lên sắc đỏ, trong lúc lơ đãng đôi mắt luôn tươi cười rạng rỡ, dường như luôn có chuyện vui nghĩ không hết.

Ừm, mẹ cả thất thế, bà cuối cùng cũng có ngày được ngẩng đầu, cũng coi như thời gian khổ cực đã qua đi.

Sự thay đổi của mẹ không chỉ thể hiện trên khuôn mặt, năm ngón tay giơ ra có hai chiếc nhẫn với hạt kim cương lớn, vừa nhìn liền biết giá trị không hề nhỏ. Quần áo trên người cũng đã thay đổi, tất cả đều là nhãn hiệu nổi tiếng, ngay cả kẹp tóc trên đầu cũng là nhãn hiệu đắt tiền nhất.

“Gần đây, cha con nói sẽ bớt chút thời gian đưa mẹ đi Mỹ chơi. Nhưng mẹ không muốn đi, lúc nào cũng ngồi máy bay, thấy phiền phức quá.” Từ trong lời nói của mẹ cũng có thể nghe ra cuộc sống gần đây của bà khá tốt. Đi Mỹ chơi, lúc trước đây, cho dù đi công viên, cha cũng sẽ trách mắng mẹ không hiểu chuyện, chỉ biết chơi.

“À, đúng rồi, lần này con định ở nhà bao lâu thế?” Mẹ cuối cùng cũng nhớ đến cô, hỏi.

“Cái này… đoán chừng phải lâu hơn bình thường. Nhà trường gọi điện đến nói cuối tháng sẽ tiến hành tác phẩm tốt nghiệp, con muốn ở nhà làm, mọi thứ đầy đủ, không cần mua mới lại, tiết kiệm được không ít thời gian.” Đây là sự thật, cũng là cái cớ. Mục đích thật sự của việc cô trở về chỉ là muốn cho mình chút thời gian, suy nghĩ thật kỹ xem nên đối diện với Lãnh Mạn Nguyên như thế nào.

Nhìn thấy khuôn mặt cô rũ xuống, bộ dạng ủ rũ chán nản, mẹ di chuyển ánh mắt từ trên móng tay của mình lên người cô: “Dạo gần đây có phải con rất mệt hay không? Tại sao lại gầy như vậy, sắc mặt cũng không tốt lắm?”

“À, không sao ạ.” Cô chỉ có thể dùng những từ đơn giản để trả lời, cô sợ nói nhiều lời sẽ làm lộ ra sự yếu đuối của mình. Trong cổ họng cô như có thứ gì đó chặn lại, muốn nuốt cũng nuốt không trôi, muốn nôn cũng không nôn ra được, cô chỉ có một ý nghĩ, muốn tìm một chỗ khóc một trận đã đời.

“Mẹ, việc nhiều quá, con phải đi chuẩn bị đây.” Cô đứng dậy bước về phía cầu thang, nước mắt đã ào ào tuôn rơi.

“Ừ, năm giờ ăn cơm, con đừng quên đấy, cũng đừng để quá mệt.”

“Vâng.” Cô không dám tiếp tục dừng lại, vội vàng chạy lên tầng.

Mấy ngày nay, cô đều rất bận rộn, có thể nói bận đến mức quên ăn quên ngủ. Người nhà cho rằng cô lo lắng vì chuyện tác phẩm tốt nghiệp, thay nhau quan tâm cô, khuyên cô chú ý nghỉ ngơi. Chỉ là, cô không dám để mình dừng lại, bởi vì chỉ cần một chút nghỉ ngơi, khuôn mặt của Lãnh Mạn Nguyên sẽ chiếm lấy đầu óc cô. Đương nhiên, còn có cả dáng vẻ bất lực và tuyệt vọng lúc trước khi chết của Bạch Lang.

Làm việc thôi, làm việc thôi, cô đặt hết sức lực và tinh thần vào trong công việc, không cho mình một chút cơ hội nghỉ ngơi.

Chính vào lúc việc tạo ra bộ quần áo bước vào công đoạn cuối, cô nhận được điện thoại từ nhà họ Lãnh, là thím Liễu gọi đến.

“Nhã Lan, Nguyên nói, nếu chuyện của cô làm xong rồi thì về nhà đi. Tôi cũng rất nhớ cô đó. Bảo Đại Hưng đến đón cô nhé.”

Thì ra Lãnh Mạn Nguyên vẫn luôn quan tâm cô sao? Anh không quên cô hay là không cần cô? Suy nghĩ như vậy suýt chút nữa khiến cô cảm động đến mức nhảy cẫng lên. Khổ sở mẫy ngày bỗng chốc lên men biến thành sự ngọt ngào chứa chan, cảm giác hai mắt nóng bừng, căng lên, nước mắt không nghe lời lại lần nữa dâng trào ra, nhưng, lần này thể hiện cho sự vui mừng.

Cô nhanh chóng thu dọn đồ đạc, không quan tâm đến tác phẩm còn chưa hoàn thành, vội vàng ngồi lên chiếc xe nhỏ Đại Hưng đến đón, lòng mong mỏi trở về nhà họ Lãnh.

Thím Liễu đón cô rất nhiệt tình, những người giúp việc cũng thay nhau đến chào hỏi cô. Bọn họ đều rất nồng nhiệt, chỉ là ánh mắt có chút kỳ lạ, nhưng kỳ lạ ở chỗ nào, cô lại không nói rõ được.

“Mấy ngày nay Nguyên vô cùng bận, có thể muộn mới về, muốn ăn gì, tôi bảo bọn họ đi làm. Cô xem, mấy ngày nay lại gầy đi nhiều quá, phải chú ý sức khỏe đấy.” Thím Liễu càu nhàu giống mẹ cô, cô cảm thấy ấm áp đến lạ thường.

“Vâng, vẫn chưa đói, tôi muốn lên tầng dọn dẹp đồ đạc một chút.” Nhã Lan vừa nói liền nhấc hành lý gọn nhẹ bước lên tầng. Thứ trong túi đều là trang phục kiểu mới nhất mà cô vừa mới hoàn thành, còn phải sửa sang cẩn thận, có một vài chỗ có thể vẫn còn phải sửa đổi đôi chút. Chờ đợi là một quá trình đau khổ, cô quyết định dùng việc sửa sang quần áo để giết thời gian.

“À, Nhã Lan.” Thím Liễu lại gọi cô, sắc mặt có chút ngần ngại: “Phòng của cô đổi sang phòng khác, bây giờ đã sắp xếp ở phòng bên cạnh phòng Nguyên…”

“Không, tôi thích phòng trước đó, giúp tôi dọn trở lại đi.”

“Chỗ đó đã bị cô Nghê dùng rồi, trước đây cô ấy đã ở đó.” Một người giúp việc lớn tuổi đang bận giúp cô chuyển hành lý nói.

“Cô Nghê? Cô Nghê nào? Là cô ta sao?” Người cô ám chỉ là Nghê Tiên Như. Cô ta không phải là đi Mỹ phát triển rồi sao? Nghe nói phát triển khá tốt, còn chuẩn bị định cư bên đó, quay về lúc nào, ở lại bao lâu?

Tất cả thắc mắc thím Liễu chứa trong đầu đều nuốt vào trong bụng. Nghê Tiên Như trở lại rồi, vậy cô quay về làm gì? Lặng lẽ theo người giúp việc lên tầng, ngực Nhã Lan lại lần nữa bị thứ gì đó chặn lại, hoang mang.

Cả buổi chiều cô không có tâm trí nào làm việc, kim chỉ cầm trong tay từ đầu đến cuối vẫn chỉ dừng lại ở lúc mới xuyên xong chỉ.

Nghê Tiên Như trở lại rồi, Lãnh Mạn Nguyên gọi cô về là để ly hôn sao? Như vậy, anh liền có thể danh chính Nguyên thuận ở bên cạnh Nghê Tiên Như rồi. Mặc dù Nghê Tiên Như đã đi rất nhiều năm, nhưng không chỗ nào không có dấu vết cô ta để lại.

Trong phòng hoa có hoa cô ta trồng, còn vì cô ta mà đặc biệt làm phòng khiêu vũ. Đương nhiên, còn có gian phòng bày đầy giày múa. Tất cả những điều này đủ để chứng minh, trong lòng của Lãnh Mạn Nguyên, cô ta là quan trọng nhất, là điều mà cả đời không thể nào quên được.

Bỗng nhiên Nhã Lan cảm thấy rất chán nản, cô có cảm giác không nhà không cửa, nhà mẹ đẻ không còn là nhà của cô nữa, nơi này cũng sắp không phải, nhà của cô rốt cuộc sẽ ở nơi nào?

Tiếng còi xe vang lên, cô kinh hãi đến mức đứng bật dậy, quên mất kim chỉ đang khâu vá, bị đâm một cái đau điếng. Mút chỗ bị kim châm, cô nhìn chằm chằm không chớp mắt vào chiếc xe Bugatti Veyron đỏ đến chói mắt đó.

Chiếc xe đến cửa lớn liền dừng lại, một người phụ nữ mặc váy màu xanh lam từ trong xe bước ra. Cô ta đeo kính đen, che đi hơn nửa khuôn mặt, tóc lượn sóng đẹp mắt phủ sau người. Vóc dáng yểu điệu vô cùng linh hoạt, mở cửa, khom người, thậm chí ngay cả động tác giơ tay cũng đều tràn đầy cảm giác có tiết tấu và thú vị. Đôi chân thon nhỏ đầy đặn và có sức sống của cô ta không hề giống với những cô gái bình thường. Cô ta dựa vào bên cửa xe, một cái hất tóc tràn đầy dáng vẻ của người mẫu xe hơi.

“Hóng gió thôi.”(tác giả để là "拉风吧.") Cô ta cười với bên kia cửa, giọng nói trong trẻo như dòng nước mát tháng ba, còn mang theo ánh nắng mặt trời ấm áp cùng sự đẹp đẽ tràn đầy.

Cửa bên kia được mở ra, người bước ra là Lãnh Mạn Nguyên. Anh cười rất vui vẻ, bàn tay lịch sử đặt vào cửa xe, đối mặt với người phụ nữ đó, nói gì đó với giọng nhẹ nhàng.

“Thích, đương nhiên là thích.” Người phụ nữ chạm một chút lên mũi anh, vui vẻ rời khỏi xe đi về phía phòng khách.

Có thể khiến Lãnh Mạn Nguyên lạnh lùng trở nên dịu dàng và vui vẻ, có lẽ chỉ có Nghê Tiên Như. Cô nhìn thấy Lãnh Mạn Nguyên bước nhanh hơn, sóng đôi bước đi với Nghê Tiên Như, bàn tay đặt lên eo cô ta.

Có tiếng bước chân truyền đến, đương nhiên là hai người lên tầng rồi. Như bị trúng độc, Nhã Lan lại mở he hé cửa.

“Anh thật đúng là hào phóng, chiếc xe này chắc đắt lắm đây.”

“Chỉ cần em thích, mua mười chiếc anh cũng sẽ không chớp mắt.” Trong giọng nói của Lãnh Mạn Nguyên tràn đầy sự vui sướng và cưng chiều.

“Ừ, vậy cũng không dám, sợ anh phải mua đến mức nghèo rớt ra. Nhưng, anh vẫn không thay đổi gì, xem ra, hình như càng trẻ hơn so với trước đây.”

“Em cũng thế, nhưng có thêm nhiều mùi vị của phụ nữ.”

“Anh là nói em trước đây không có mùi vị của phụ nữ sao?” Bọn họ bước đến cạnh cửa sát vách, đó là phòng của Lãnh Mạn Nguyên.

Cô nhìn thấy Nghê Tiên Như vòng tay ôm eo của Lãnh Mạn Nguyên, để anh cách ở giữa cô ta và cửa.

“Không phải, anh nói sai rồi, nên là càng có thêm mùi vị của phụ nữ.” Lãnh Mạn Nguyên nhẹ nhàng cười, như ở bên tai, Nhã Lan bất an đóng chặt cửa lại một chút, sợ bị anh phát hiện ra.

“Vậy còn tạm được.” Nghê Tiên Như nhõng nhẽo. “À, đúng rồi, hôm nay gặp phải Uông Minh Thiên, cậu ta vẫn lịch sự như vậy, nhưng buồn cười là, cậu ta lại gọi em là chị.”

“Em không biết sao? Em gái em bị cậu ta tán đổ rồi.”

“Sao có thể?”

“Không tin gọi điện thoại hỏi Phân Nhi đi.” Nhã Lan nhìn thấy Lãnh Mạn Nguyên móc điện thoại ra đưa cho Nghê Tiên Như. Nghê Tiên Như đẩy trở lại: “Em không thèm hỏi, với tính cách của nó, cho dù chuyện như vậy cũng sẽ không nói.”

“Nhưng, vẫn thật kỳ lạ, trước đây nó không phải là vẫn luôn thích anh sao? Em tưởng rằng, mấy năm ra nước ngoài này, nó sẽ ở bên cạnh anh.”

Chương 1: Diễn biến mới

Danh sách chương

Chương 1
Chương 2
Chương 3
Chương 4
Chương 5
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 13
Chương 14
Chương 15
Chương 16
Chương 17
Chương 18
Chương 19
Chương 20
Chương 21
Chương 22
Chương 23
Chương 24
Chương 25
Chương 26
Chương 27
Chương 28
Chương 29
Chương 30
Chương 31
Chương 32
Chương 33
Chương 34
Chương 35
Chương 36
Chương 37
Chương 38
Chương 39
Chương 40
Chương 41
Chương 42
Chương 43
Chương 44
Chương 45
Chương 46
Chương 47
Chương 48
Chương 49
Chương 50
Chương 51
Chương 52
Chương 53
Chương 54
Chương 55
Chương 56
Chương 57
Chương 58
Chương 59
Chương 60
Chương 61
Chương 62
Chương 63
Chương 64
Chương 65
Chương 66
Chương 67
Chương 68
Chương 69
Chương 70
Chương 71
Chương 72
Chương 73
Chương 74
Chương 75
Chương 76
Chương 77
Chương 78
Chương 79
Chương 80
Chương 81
Chương 82
Chương 83
Chương 84
Chương 85
Chương 86
Chương 87
Chương 88
Chương 89
Chương 90
Chương 91
Chương 92
Chương 93
Chương 94
Chương 95
Chương 96
Chương 97
Chương 98
Chương 99
Chương 100
Chương 101
Chương 102
Chương 103
Chương 104
Chương 105
Chương 106
Chương 107
Chương 108
Chương 109
Chương 110
Chương 111
Chương 112
Chương 113
Chương 114
Chương 115
Chương 116
Chương 117
Chương 118
Chương 119
Chương 120
Chương 121
Chương 122
Chương 123
Chương 124
Chương 125
Chương 126
Chương 127
Chương 128
Chương 129
Chương 130
Chương 131
Chương 132
Chương 133
Chương 134
Chương 135
Chương 136
Chương 137
Chương 138
Chương 139
Chương 140
Chương 141
Chương 142
Chương 143
Chương 144
Chương 145
Chương 146
Chương 147
Chương 148
Chương 149
Chương 150
Chương 151
Chương 152
Chương 153
Chương 154
Chương 155
Chương 156
Chương 157
Chương 158
Chương 159
Chương 160
Chương 161
Chương 162
Chương 163
Chương 164
Chương 165
Chương 166
Chương 167
Chương 168
Chương 169
Chương 170
Chương 171
Chương 172
Chương 173
Chương 174
Chương 175
Chương 176
Chương 177
Chương 178
Chương 179
Chương 180
Chương 181
Chương 182
Chương 183
Chương 184
Chương 185
Chương 186
Chương 187
Chương 188
Chương 189
Chương 190
Chương 191
Chương 192
Chương 193
Chương 194
Chương 195
Chương 196
Chương 197
Chương 198
Chương 199
Chương 200
Chương 201
Chương 202
Chương 203
Chương 204
Chương 205
Chương 206
Chương 207
Chương 208
Chương 209
Chương 210
Chương 211
Chương 212
Chương 213
Chương 214
Chương 215
Chương 216
Chương 217
Chương 218
Chương 219
Chương 220
Chương 221
Chương 222
Chương 223
Chương 224
Chương 225
Chương 226
Chương 227
Chương 228
Chương 229
Chương 230
Chương 231
Chương 232
Chương 233
Chương 234
Chương 235
Chương 236

Cài đặt đọc truyện

Nhỏ
Vừa
Lớn
Rất lớn
Be Vietnam Pro
Arial
Times New Roman
Georgia
Sáng
Sepia
Tối

Ủng hộ tác giả

Chọn số Hạt bạn muốn ủng hộ:

Bạn cần đăng nhập để ủng hộ tại đây.
100 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
200 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
500 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
1.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
2.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu
5.000 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hoặc nhập số Hạt tùy chọn:

Bạn tặng: 0 Hạt
Phí duy trì nền tảng (20%): 0 Hạt
Tác giả nhận: 0 Xu

Hệ thống thu phí để duy trì vận hành (server, băng thông, phát triển).

Báo lỗi chương

Đang báo lỗi:
Tổng Tài Tôi Hung Dữ
Chương 101

Vui lòng chọn loại lỗi:

0/2000

Chia sẻ truyện

Facebook
Twitter
Telegram
Email

Công cụ đọc truyện

Cài đặt
Yêu thích
Chia sẻ
Ủng hộ
Báo lỗi
Toàn màn hình
Chương 101
AI đọc truyện
0:00
0:00
0.5x
0.6x
0.7x
0.75x
0.8x
0.9x
1x
1.1x
1.2x
1.25x
1.3x
1.4x
1.5x
1.6x
1.75x
2x
Đang Tải...